Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

Kiều thê của tôi

$pageIn Tiếng khóc. Một bé gái vịn tay ở cầu thang đứngngay cửa ra vào tầng ba của công ty bách hóa, chu cái miệng nhỏ ra khóc to. “ Hu hu hu, mẹ, mẹ......”
Bé khóc rất thương tâm, đầu ngón taymập mạp trong miệng cắn thật chặt, hai hàng nước mắt rưng rưng, lại vội vàngtìm kiếm sự giúp đỡ, biểu hiện kinh hoảng vô cùng sợ hãi. Nhưng người qua đườngthì lại chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, cùng lắm là ném lại một cái liếc mắt, thậm chícòn vội vàng tránh đi, chẳng có nhiều người để ý tới nữa. Không tìm thấy mẹ, lại chờ không cóngười giúp, cô bé ngã phịch trên đất, lại càng khóc to. “ Hu hu oa, mẹ! Mẹ......” tiếng khócvang lên, dần dần lại chuyển thành tiếng nức nở. Bỗng dưng, một thứ thật mềm chạm vàomá bé, xượt qua đôi mắt đẫm lệ. “ Em bé, em làm sao vậy ?” Thanh âm người nói vang lên thật dễnghe, giọng điệu lại dịu dàng mang theo một chút vỗ về. Cô bé chớp đôi mắt đẫmlệ, phủ mờ nước mà kinh ngạc nhìn người phía trước. Ngay sát trước mắt bé là một búp bêgấu đáng yêu nhất làm bằng vải màu nâu, khuôn mặt tròn tròn, đôi mắt được đínhkhuy, chiếc mũi được thêu, bàn chân mềm mại, cùng đôi tai lớn thực sự làm chongười ta muốn được ôm vào lòng. “ Chào em, chị là chú gấu nhỏ bé này! Em làm sao mà khóc vậy?” Thanh âm dễnghe kia lại nói thêm, búp bê gấu lấy tay sờ bé, mềm mại dịu dàng như lông cừulau đi dòng lệ ẩm ướt trên khuôn mặt nhỏ nhắn. “ Mẹ...mẹ...” Chú gấu nhỏ lại hỏi, đầu nghiêngsang một bên. “ Mẹ làm sao nào?” “ Không thấy mẹ.” Cái miệng nhỏ nhắnđồng thời cũng dẹt ra, nước mắt lại tuôn xuống. Giang Chấn ghì vào tay vịn cầuthang, đi lên lầu ba công ty bách hóa, đã thấy thấy được chuyện đang xảy ra. Dung nhan của Lâm Tĩnh Vân thật xinhđẹp tuyệt trần, lưng nàng cúi xuống một nửa, tay lắc lắc con gấu bông, nhẹgiọng nói chuyện, dỗ dành cô bé đang lạc đường. Bên cạnh chân nàng còn đôi ba túi đồcỡ vừa, với một mảnh ga giường còn chưa cất kín, gấp để bên trong túi chốngbụi. Vì an ủi cô bé kia, mà bao lớn bao nhỏ những cái túi của nàng, đều bị nàngđể trên mặt đất hết. Dưới ánh đèn sáng, da thịt nàng lộra nhẵn nhụi, trắng trẻo, hồng hào, đôi mắt đen huyền thuần khiết mà chânthành, bím tóc thả xuống vai, chỉ đơn giản là càng tăng thêm vẻ đẹp thanh thuầncủa nàng như một sinh viên. Hắn liếc mắt một cái đã nhận ranàng. Giang Chấn lúc trước đã gặp nàng đếngiờ vẫn không quên, nhớ đến nỗi ngạc nhiên, hai bên gia đình đã từng gặp nhaubàn chuyện kết hôn. Chỉ là hắn tuy nhận ra nàng nhưng lại yên lặng không mởmiệng, đôi mắt vẫn đen như cũ lãnh lẽo tựa như băng, thần sắc không thay đổichút nào, hắn đi đến gần bên nàng, chân bước không ngừng. Ngay phía sau, một tên thanh niêncao gầy, đang lén lút tiến đến chỗ Tĩnh Vân, lặng lẽ thò tay ra, hướng ba lôphía sau nàng mà lục lọi. Nàng vừa bỏ con gấu nhỏ ra, nhưnglại quên kéo khóa, ba lô liền cứ như vậy mà mở toang. Tên thanh niên cao gầyđộng tác nhẹ nhàng, rút cái bóp da bên trong ba lô ra, cứ như không có việc gì,ung dung mà mở, đem tiền trong bóp cho vào túi mình -- Bỗng dưng, một đôi tay khoẻ mạnh vớira, nhanh nhẹn tóm cổ tay hắn lại, bóp mạnh như kìm sắt. Bị bắt ngay tại chỗ, tên móc túi sắcmặt xám trắng, mồ hôi trên trán ứa lạnh, kinh hãi trừng mắt nhìn người độtnhiên vừa xuất hiện, tự tay bắt hắn. “ Ê, mày – ” Vừa mới mở miệng, cổtay liền thít lại nhanh, đau đến nỗi hắn lập tức rên ra tiếng. Giang Chấn vươn tay, còng tay hắnvào, cầm lại cái bóp da, rồi mới vặn tên móc túi kẻ đang ai ai kêu đau đớn, giaohắn cho bảo vệ ở gian tầng trệt. Gần trong gang tấc, Tĩnh Vân chỉchăm chú dỗ cô bé kia mà không phát hiện ra đằng sau mình có động tĩnh. Đang đi ra chỗ rẽ thì chợt xuất hiệnvẻ mặt kích động của một phụ nữ trẻ. Cô bé khóc to, nhìn lên người phụ nữ, lậptức gạt tay nàng ra lao nhào vào lòng mẹ. “Cám ơn cô.” Người phụ nữ ôm congái, liên tiếp nói lời cảm tạ. “ Tôi vừa mới đi một cái mà nó đã chạy đâu khôngthấy bóng người.” Cô bé dựa vào đầu trên vai mẹ, nướcmắt trên má đã khô dần, hai mắt lại nhìn con gấu bông, vẻ lưu luyến không rời. Tĩnh Vân nhận ra được điều đó, hémôi cười, chủ động mở miệng. “ Em thích không?” Cô bé cắn cắn đầu ngón tay, e lệ gậtđầu. “ Đó, tặng cho em, em đừng làm đaunó nhé!” nàng đem con gấu bông mềm béo, đưa vào lòng cô bé, còn vươn ngón trỏ,gõ gõ lên chóp mũi cô bé. Người phụ nữ ôm con gái, con gái ômgấu bông, liên tục nói lời cảm tạ rồi rời đi. Vui vẻ thấm lẫn ấm áp vẫn còn vươnglại bên khoé miệng Tĩnh Vân, nàng thân mật vẫy vẫy tay, định tiếp tục lên tầng.Ai ngờ, nàng vừa mới quay người lại, liền thình lình đối mặt với người đàn ôngphía sau. Giang Chấn cầm bóp da nên đã đi theosau nàng. “ Bóp da bị mất của cô.” Đôi mắt to đen láy chớp chớp, nhìnlên phía khuôn mặt tuấn tú. Rồi, má hiện lên một chút hồng hồng, trắng nõn vớidòng nước như mật đào, đảo mắt cái lại liền thành màu đỏ của quả táo vì xấu hổ. Hắn đem bóp da nhét vào trong taynàng, đối với chuyện vừa rồi một chữ cũng không nói, xoay người tay nắm vào cáivịn cầu thang định bước đi, cả tư thái lẫn động tác đều nhanh nhẹn gọn gàng. “ A, người kia -- Giang -- Giangtiên sinh! Anh là Giang tiên sinh đúng không?” nàng vội vàng mở miệng. Đôi mắt đen liếc lại, thấy đôi máphấn cùng cái lúm đồng tiền đỏ ửng. “ Cám ơn anh.” nàng cười đến mắc cỡ,cố lấy dũng khí tự giới thiệu. “ Anh không nhớ tôi à? Tôi là Lâm Tĩnh Vân, emgái của Lâm Phượng Đình.” mặt càng lúc càng hồng, nàng lại bổ sung “ Cái tuầntrước đó, anh đi cùng Lệ tiên sinh đến nhà tôi, cùng ba mẹ tôi bàn bạc về đámcưới, hôm đó tôi đã hát –” nàng vừa nói, bàn tay nhỏ bé vừa đưa hướng đông rảohướng tây, cầm những cái túi cạnh chân lên. Nhưng cái túi lại hết lần này đếnlần khác không theo nguyện vọng của nàng, lại cứ đổ ra, rồi đột nhiên bục ra,chợt nghe thấy tiếng roạt một cái -- Khe hở ra con gấu bông trông thậtđáng yêu, cái chén bên trong thì vỡ toang, hé ra một bộ áo với những đường đăngten hình hoa, được một lúc thì lộ ra cả bộ, trong nháy mắt đồ rơi ra hết cả.Mấy chục con vật làm móc treo di động, càng lúc càng nhiều thêm, bỗng nhiên cótiếng như leng keng thùng thùng đi ra, cái này so với cái kia còn lăn xa hơn. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Tĩnh Vân quẫn vô cùng, khuôn mặt xấuhổ đến mức nóng lên. Nàng ngồi xổm xuống, tay chân luống cuống tìm theo, đemcái này cái nọ nhét hết vào một cái túi khác. Như kiểu trời muốn cùng nàng đốinghịch đến cùng, một lần nữa âm thanh chói tai rách xoạt lại vang lên -- Một cái túi khác cũng bị bục! Trên đất đầy những móc treo điệnthoại, nhặt lại rớt, rớt lại nhặt, cứ như vĩnh viễn nhặt không xong, nàng chodù thấp đầu, cũng có thể phát hiện được bốn phía người đến người đi không ítngười đang cười trộm xem dáng vẻ chật vật của nàng. Ngay lúc nàng một mình tự nhặt lolắng xấu hổ ở đó đang định đứng dậy thì một đôi bàn tay to vươn tới, cầm lấynửa số túi. Tĩnh Vân kinh ngạc ngẩng đầu, thấyGiang Chấn đang xoay người, thay nàng nhặt đầy những thứ linh tinh trên đất. “ Ách, Giang, Giang tiên sinh, anhcứ để tôi tự nhặt là được rồi......” nàng vừa mừng lại vừa lo sợ, không nghĩtới hắn không có xoay người tránh đi, ngược lại còn ra tay giúp đỡ. “ Không cần lãng phí thời gian.” Tuy rằng ngữ khí của hắn bình thản,nhưng giấu trong lời nói có ý châm chọc, vẫn làm cho nàng xấu hổ không thôi. Ôi, ông trời, nàng khẳng định hắn sẽcảm thấy nàng tay chân vụng về, ngay cả nhặt mấy cái đồ này cũng không xong -- Bàn tay vươn ra, động tác cực kìnhanh nhẹn, không đầy một lát đã nhặt được gần hết. Giang Chấn đem cái móc conthỏ nhỏ lăn xa nhất cho vào hai cái túi còn lành lặn rồi mới đứng thẳng dậy,thân hình cao ngất. “ Cái kia cũng là của cô à?” conngươi đen láy nhìn, trên tay cái cầm túi chống bụi. “Vâng” Công ty bách hóa ở tầng một, đang ởtổ chức hội chợ chăn màn gối đệm, nàng khéo léo chọn lựa, mua được một cái chăncó lông mềm mại, màu phấn hồng, định gửi cho chị gái, coi như là quà cưới. Giang Chấn nhắc tới túi chống bụi,mắt nhìn thẳng nàng, cả biểu tình lẫn ánh mắt đều hoàn toàn giống cảnh sát,bình tĩnh mà không lộ ra một chút xúc cảm. “ Cô muốn đi đâu?” “ Ách, tầng tám --” nàng ngoan ngoãntrả lời. Mặt hắn không chút thay đổi, nhướncằm, ra ý muốn nàng đi trước. Tĩnh Vân kinh sợ gật đầu mạnh, nhưlà lĩnh thánh chỉ đã ban, không dám một chút chậm trễ, vội vàng tiến lên vàibước, đi trên cầu thang trượt. Giang Chấn đi ngay phía sau nàng,nhắm mắt theo đuôi, thay nàng cầm mấy túi lớn túi nhỏ. Lúc đó khoảng cách hai ngườikhông vượt quá một mét làm toàn từng tế bào trên thân thể nàng đều cảm giácđược rõ ràng cảm xúc mãnh liệt tồn tại khi bên hắn, nhưng nàng cũng không cónghe thấy hắn phát ra chút thanh âm nào. Cho dù đang ở công ty bách hóa bìnhthường nhưng động tác của hắn vô cùng tư thái, vẫn như là thong dong bước chậmở trong rừng rậm cùng với dã thú mà hắn quản. Hai người một trước một sau, khôngnói chuyện với nhau, đi đến chỗ rẽ ở tầng tám, từng người đặt cái túi tạp phẩmlên quầy thu tiền, lúc đó Tĩnh Vân mới dám quay đầu, nhấc đôi mi đẹp lên, mắtđen thuần, nhìn đôi mắt lạnh như sương băng kia. “ Giang tiên sinh, tôi đi đây. Cámơn anh –” Lời nói còn chưa dứt, Giang Chấn đãbuông túi giấy cùng túi chống bụi xuống, vô cảm đối với những lời cảm ơn củanàng, xoay người, hướng tay vịn cầu thang mà đi mất. Đôi mắt to đen láy nhìn theo hìnhhắn rời đi, thậm chí có chút luyến tiếc trong nháy mắt. Bên trong quầy bán hàng, trưởngphòng xinh đẹp với mái tóc nhuộm hồng dừng máy may điện lại, vẻ tràn đầy hiếukì đi tới, thuận theo hướng mắt của Tĩnh Vân mà nhìn. “ Người kia là ai?” Nhã Đình hỏi,duỗi thẳng cổ ra để nhìn. “Là bạn trai cậu à?” Nè, người đàn ông này tuy ác bámột chút, nhưng ác bá lại pha thêm gợi cảm nha ! “ Không phải đâu.” nàng vội vàng phủnhận, lắc lắc cái đầu nhỏ, mái tóc dài cùng đó cũng lắc theo. “ Không phải à?” Nhã Đình hai mắtsáng ngời. “ Vậy cậu có thể giới thiệu cho mình được không hả?” Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệttrần hiện lên một chút khó xử, cùng với vẻ không được tự nhiên. “ Ách -- thực xin lỗi, mình khôngquen anh ấy ......’ Tĩnh Vân chuyển hướng nhìn, đem túi đang ôm vào quầy bêntrong, bỏ những thứ cùng loại ra, đặt trên mặt bàn. Dưới đáy túi là cái móc hình con thỏnhỏ, nàng bỏ ra, trong đầu lại hiện lên cảnh Giang Chấn nhặt nó rồi chỉ vào conthỏ, mặt nàng phút chốc đỏ ửng lên. Nàng cắn môi, không đem móc con thỏđể trên bàn mà bàn tay nhỏ rụt lại, bỏ con thỏ vào trong túi đựng tiền, xongxuôi nàng coi nó như là trân bảo. Nhã Đình cũng tiến đến bên cạnh bàn,cầm lấy con gấu làm bằng vải màu xanh, lăn qua lộn lại thưởng thức nó, khôngchú ý tới Tĩnh Vân đã len lén “cầm lại” móc hình con thỏ nhỏ. Cái quầy này là nơi chuyên buôn bánnhiều tác phẩm riêng mà các tác giả đã gửi bán, may các loại bộ chế phẩm bằngvải lớn thành ga giường, nhỏ thì thành móc dây điện thoại, các sản phẩm đềumuôn màu rực rỡ, bày đầy bên trong quầy bán. Kiều thê của tôi- Chương 1 part 2 Nơi này sở hữu những tác phẩm được làm riêng bởi nghệ nhân, sản phẩm của Tĩnh Vân làm lại còn được khách hàng vô cùng ưu ái nên chỉ cần bày hàng ra, không đến vài ngày đã tiêu thụ hết. “ Oa, đường may của con gấu này thật tuyệt! Chắc cậu không mất ít thời gian và công sức nghen?” Nhã Đình tay cầm gấu bông, bất luận xem qua bao nhiêu thứ, sản phẩm của Tĩnh Vân làm vẫn mượt mà nhất, làm nàng tán thưởng không thôi.” “ Mình chỉ là cố gắng hết sức để cho bà Lưu không thất vọng thôi.” Được bạn tốt khen ngợi, mặt Tĩnh Vân ửng đỏ, có chút thẹn thùng. “ Yên tâm yên tâm, cậu làm tốt như vậy, bà chắc chắn hài lòng !” Nhã Đình tươi cười, đấm ngực cam đoan. Bà Lưu - người chủ hộ, là bà ngoại nàng cần kiệm chăm chỉ, vài năm trước đã mất, để lại một tủ đã cũ chứa những bộ áo quần màu xanh. Bà đã mở ra cửa hàng này, đem quần áo màu xanh kia sửa thành gấu bông. Tĩnh Vân tiếp nối công việc của bà, mất không ít tâm huyết để tạo ra được những con gấu bông quả nhiên rất tinh xảo, mềm mại và xuất sắc cực kỳ. Nhã Đình hướng lên cái tủ kính, dẹp ra mấy chỗ rồi đem gấu bông xếp vào, xong xuôi mới tới kho hàng phía sau, ký vào tờ chi phiếu. “ Đây là tiền lãi tháng trước, cậu xem có đúng không.” nàng lấy chi phiếu nhét vào tay Tĩnh Vân, rồi ngồi xuống bên cạnh bàn rót hai chén trà. “Mình cứ tưởng, cậu đã bán được nhiều sản phẩm như vậy, tháng này sẽ kiếm được hơn chút đỉnh chứ!” Tĩnh Vân cười, yếu ớt lắc đầu. “ Tháng sau đi, tháng này nhà mình công việc bề bộn, có khi lần sau mình sẽ giao cửa hàng lại cho cậu đấy, mình cùng lắm có thể lui tới đây bằng một nửa ngày thường à.” “Hả?” Nhã Đình có chút thất vọng. “ Nhà có việc sao?” “ Hỉ sự.” Khuôn mặt diễm lệ mang theo ý cười. “Chị cả của mình ba tuần nữa sẽ kết hôn.” “ Oa! Chúc mừng chúc mừng, nhớ gửi thiếp mời cho mình nha, mình muốn đi uống rượu mừng!” “ Được.” Hai người hàn huyên trong chốc lát, đến lúc một bình trà uống mà nhìn thấy đáy thì vừa vặn có khách tới, Nhã Đình đứng dậy bận bịu tiếp đón, Tĩnh Vân mới mang mấy lô vải ra sắp xếp, thay đổi những túi giấy mới rồi khiêng bao lớn bao nhỏ, cùng với tấm chăn lông kia rời đi. Đi ra công ty bách hóa, trời đã trở tối, màn đêm buông xuống thành phố, bốn phía đèn nê ông sáng rực, đường thì nườm nượp đầy lấy xe và người. Gió đêm tạt vào mặt, lại mang theo cái lạnh của mùa đông làm nàng so vai lại, nhanh tay kéo cổ áo khoác nhung lông vào, theo đường đám đông đi, tới bến xe phía trước, chờ xe buýt về nhà. Mấy xe buýt đến lại đi, tuyến xe nàng chờ lại chậm chạp chả thấy bóng dáng đâu. Ba mươi phút trôi qua, xe buýt dừng phía trước, nhưng lại chật đầy người nên liền muốn bỏ bến chỉ còn sót lại ở dưới hai, ba con mèo nhỏ. Một cái xe buýt ngừng lại mở cửa, lấy đi vài người còn độc lại mỗi Tĩnh Vân cô đơn ở đó, một mình hứng gió rét. Gió càng lúc càng lạnh, ngay cả áo khoác nhung có lông kia cũng chẳng giữ ấm được nữa, nàng so vai, lành lạnh run. “ Tiểu thư, em chờ xe à?” một cái xe bốc lên mùi rượu khó ngửi từ đằng sau tiến lại gần. Tĩnh Vân vội vàng quay đầu, chỉ thấy một tên uống say khướt, vẻ mặt người đàn ông đỏ bừng, không biết từ khi nào đã đến phía sau nàng, cười với nàng vẻ chẳng có ý tốt gì. Hắn đứng lại thật gần, chỉ cần vươn tay đã có thể đụng tới nàng. Nàng sợ tới mức vội vàng lui ra sau, mau chóng tạo khoảng cách giữa hai người. “ Anh cùng em chờ.” Người đàn ông mất đi bộ dạng say rượu, cố ý dựa vào lại gần. “ Không cần.” nàng nhanh chóng cự tuyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cũng không biết vì lạnh nên thế, hay là sợ hãi nữa. Mắt thấy người kia càng dựa vào càng gần, nàng để lại túi giấy cùng chăn lông không dám chờ xe buýt nữa, liền nghĩ tới rời đi. Người đàn ông kia tuy rằng đã say bét nhè nhưng động tác lại không hề chậm chạp, thấy nàng rời đi ngay lập tức ngăn đường đi của nàng. “ Không sao mà, đừng khách khí, dù sao anh cũng không phiền đâu!” Hắn dựa vào càng gần, đôi mắt lươn đỏ hồng vì rượu, đánh giá nàng từ trên xuống dưới. “Em là học sinh à?” Phút chốc, một cái xe Ford từ đường đối diện, tốc độ nhanh quay lại, dừng ở bên ngoài bến xe buýt. Người trong xe nhanh chóng sắp xếp gọn gàng, tiếng nói sắc nhọn, lại vừa điều khiển vừa mắng, trong nháy mắt đã vang tận mây xanh. Cửa xe mở ra, Giang Chấn ngồi trong ghế lái. “ Lên xe.” Oa, cám ơn trời đất! Nàng cầm đồ mà mình đã mang theo, tên say rượu kia xuất hiện, nàng liền dùng tốc độ nhanh nhất có thể đi vào trong xe. Đằng sau còn vang lại giọng nói càng lúc càng chói tai, nàng ngồi xuống, nhanh chóng đóng cửa. Ngồi phía trước rất chật chội, nàng đành phải đem cái chăn lông để qua ghế phía sau, sau khi ngồi như dáng vẻ của một thục nữ, nàng ngồi yên không dám động đậy. “ Dây an toàn.” Giang Chấn mở miệng, đôi mày rậm nhướn lên cao ngạo. Nghe thấy hắn nhắc nhở, nàng tỉnh lại ngay, bàn tay nhỏ bé sờ sờ trên ghế ngồi, vất vả lắm mới đụng tới cái dây an toàn, lại mất một lúc lâu sau mới cài được dây an toàn vào. Con mắt đen nửa khép hờ, mắt liếc nàng một cái, đôi mày chau lại càng nhiều. Bởi vì nhìn dáng vẻ chật vật của nàng, hắn mới ra tay giúp nàng xách đống đồ kia lên tầng tám, xong xuôi mới trở về tầng năm chuẩn bị đi tham dự lễ cưới của ông bạn thân, khi tham dự hắn phải mặc thêm âu phục nữa. Ai biết được, vừa mặc xong âu phục, đang định xuống dưới tầng lái xe chuẩn bị về nhà thì hắn lại thấy nàng đang co rúm ở một góc bến xe buýt, như là cừu rơi vào miệng sói vậy, tưởng chừng như sắp khóc -- Xe cộ nườm nượp nhập thành một dòng, không khí trong xe thì âm u, Giang Chấn móc vào cái hộp bên trên, lấy ra một điếu thuốc cùng một cái bật lửa. Ánh lửa chợt lóe lên, hắn châm điếu thuốc trên miệng, tay kia để lên vô lăng, chậm rãi thở ra một luồng khói. Hương thơm của thuốc làm kín lấy xe, thỉnh thoảng điếu thuốc loé ra chút ánh sáng hồng, chiếu sáng đôi mắt đen u ám của hắn. Nàng thật cẩn thận mở miệng, giọng yếu ớt như muỗi kêu. “ Giang tiên sinh, cám ơn anh –” Chẳng đến vài giờ mà hắn đã giải vây cho nàng những hai lần! “ Nếu cô gặp chuyện không may, cô sẽ đến hôn lễ trễ giờ.” Mặt hắn không chút thay đổi, con mắt đen chăm chú nhìn phía trước. “Tôi đưa cô trở về, bảo đảm cô có thể an toàn về tới nhà.” Nàng hổ thẹn cúi đầu, may mà trong xe đủ tối nên có thể che giấu bộ mặt đỏ ửng của nàng. Nàng hắng giọng, cố gắng giúp hắn, ít nhất là phải nói cho hắn biết địa chỉ nhà nàng. “ Uhm um, ách, Giang tiên sinh, nhà của tôi ở --” “ Tôi biết.” Bên trong xe lại lâm vào tình trạng yên tĩnh, không thể giúp được việc gì, Tĩnh Vân chỉ phải khoá miệng lại, ngoan ngoãn không nói thêm gì nữa. Nàng ngồi bên cạnh hắn, duy trì sự im lặng nhưng khóe mắt cũng không ngừng nhìn lén, nhìn cái màu đỏ của ánh lửa, phản ngược lại chiếu sáng đôi mắt kia. Đêm của đầu mùa đông,nhưng lại không biết vì sao, trời lại không thấy rét. Nàng ngồi bên cạnh hắn, quên mất thời gian trôi đi, dường như đã nhìn hắn thật lâu thật lâu rồi lại dường như chỉ là nhìn trong chớp mắt...... “ Đến rồi.” Giang Chấn đột nhiên mở miệng. “ A?” nàng mù mờ lên tiếng, ngóng nhìn ánh sáng tỏ phía ngoài. “Đến nhà cô rồi.” Hắn quay đầu, nhìn thẳng nàng. Tĩnh Vân như là một đứa trẻ bị tóm khi ăn cắp đồ, sợ tới mức chỉ thiếu mỗi nước không nhảy dựng lên. “ Ôi! a, vâng – vâng –” nàng tháo dây an toàn, dùng động tác nhanh nhất để mở cửa, bước xuống xe. Cho đến lúc cửa xe mở, nàng mới nghĩ đến, “ Chạy trối chết” như vậy thật là chả có tí lễ phép gì. Nàng vội vàng xoay người, lấy từ trong cái ba lô mình ra một con búp bê vải đã mang theo nhiều năm bên người, tóc nó được buộc lại, chiếc váy hoa màu hồng phủ bên ngoài. “ Cám ơn anh đã đưa tôi về.” Nàng nở một nụ cười, đem búp bê vải tới cửa kính xe. “Đây là đồ do chính tay tôi làm, tặng cho anh đó.” Giang Chấn nhìn nàng, bàn tay to ngăm đen vẫn đặt trên vô lăng như cũ, không hề nhúc nhích. “ Thứ này đối với chỗ tôi mà nói thật vô dụng.” Hắn đạm mạc nói, thật sự rất lạnh lùng. Nàng chưa hết hy vọng, tiếp tục thuyết phục. “Anh có thể đặt nó trong xe, trong phòng, hoặc là, hoặc là –” “ Không cần.” Giang Chấn không hề khách sao, đẩy dời con búp bê vải ra ngoài xe, cự tuyệt quà cảm ơn của nàng. Sau đó, hắn giậm chân ga, lái xe rời đi. Nàng nhìn chăm chú đèn phía sau dần dần đi xa cuối cùng biến mất vào trong bóng đêm. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Đầu đông tiết trời hiếm khi quang đãng. Hôm nay là ngày tốt để chị cả Phượng Đình xuất giá, ngay cả ông trời cũng vui mừng làm thời tiết thật đẹp, cả vạn dặm cũng không có lấy bóng mây, nhiệt độ thì lại rất hợp lòng người. Nghi thức truyền thống lấy chồng, công việc bề bộn, muốn nghỉ ngơi cũng chả được, Lâm gia chẳng những quen biết nhiều người, họ lại còn nhiệt tình hơn cả Lâm gia, vì Phượng Đình xuất giá, bọn họ sáng sớm đã tập trung tới, hỗ trợ từ việc lớn tới việc nhỏ. Thân kiêm cả vai em gái của cô dâu lẫn phù dâu, Tĩnh Vân làm tới trợn cả mắt, giống y như con quay xoay trên cái bàn làm việc. Nàng đưa chị cả đi hoá trang, thay lễ phục rồi mới về nhà đợi giờ lành đến, Lệ Đại Công tới đón dâu. Rồi, chú rể cô dâu bái biệt cha mẹ, nàng lại chậm rãi ngồi trên xe cưới, đi tới tiệc cưới ở khách sạn trước. Tận đến lúc cô dâu vào phòng nghỉ, Tĩnh Vân thật vất vả tìm nơi không có ai để lặng lẽ tới. Nàng ở trong khách sạn, kiếm đông tìm tây, mãi đến lúc chân đi giày cao gót bắt đầu đau đớn co rút, nàng mới bắt gặp thân ảnh cao lớn kia. Giang Chấn đứng ở đó, một mình hút thuốc, ngón trỏ gẩy ra nhưng bụi thuốc bay thật xa. Ánh mặt trời dưới, mái tóc của hắn đen sẫm, đôi môi mỏng lãnh khốc mà gợi cảm. Bộ vét xám trên cơ thể tráng kiện của hắn trông phẳng phiu đẹp đẽ. Tĩnh Vân chăm chú nhìn hắn, lông mi dài đẹp nhẹ chớp chớp, tràn ra một làn sóng say mê trong đáy mắt. Nàng vừa gặp hắn đã yêu. Hơn một tháng trước, Giang Chấn dẫn Lệ Đại Công đến Lâm gia cầu hôn, nàng vừa gặp hắn đã thương! Trái với người đàn ông có duyên, tính tình tốt như Lệ Đại Công, thân là tiểu phó đội trưởng phi ưng đặc vụ, cả người Giang Chấn lại mang vẻ ngoài xa cách, lạnh như băng, ẩn trong đôi mắt đen thẳm là một khí chất cao ngạo. Nàng như mèo con lần đầu thấy sói, lần đầu phát hiện ra mình cũng hoàn toàn bất đồng với những sinh vật tao nhã. Đối với Giang Chấn, sự tò mò của nàng nhiều lúc làm nàng khiếp đảm nhưng mê lại nhiều hơn sợ. Chỉ cần nhất có cơ hội, tầm mắt của nàng sẽ lại hướng theo hắn, chăm chú nhìn nhất cử nhất động của hắn. Bất luận là hôm cầu hôn ngày đó, hay là ngày cưới hôm nay, hắn đều không hợp với không khí bốn phía náo nhiệt, chẳng qua vì trách nhiệm với người bạn khắc cốt của hắn, hắn mới đi xử lý hết thảy công chuyện một cách chính xác. Những chuyện hắn xử lý, hắn đều làm nghiêm chỉnh, tuyệt không chút lầm lỗi. Những chuyện hắn không xử lý thì hắn một cái liếc mắt cũng chả thèm nhìn, đừng nói tới nhúng tay -- Giữa nhưng ngón tay dài rám nắng, hương thuốc bay ra thành từng đợt từng đợt khói trắng. Hắn gẩy tàn thuốc, quay đầu lại, con mắt đen thẳm không chút gợn sóng, nhìn thẳng về phía nàng như là đã sớm biết nàng đứng ở chỗ đó. “ Giang tiên sinh.” nàng gật gật đầu với hắn ý định thanh thản chào hỏi nhưng giọng vẫn run run; trái tim nhỏ không kìm được mà đập loạn. Tầm mắt Giang Chấn thong thả lướt từng chút từng chút một xuống lễ phục phù dâu trên cái dáng người đẹp mê hồn, lưu lại vài giây trên tấm vải mỏng đang che bộ ngực của nàng. “ Cái chăn của cô đang ở chỗ tôi đấy.” Hắn đột nhiên mở miệng, như dìm người ta xuống nước rồi lại kéo người ta ra khỏi đó. “ A, thực xin lỗi, tôi xuống xe vội vàng,có lẽ nhất thời đã quên.” Quả nhiên! Nàng đoán ngay được cái chăn kia đã bị quên ở trên xe của Giang Chấn, lại khổ vì không có cơ hội xác thực lại càng không có cơ hội tới lấy về, nàng đành phải đổi một lễ vật khác, làm một con gấu bông tặng cho chị cả. “ Xin hỏi, cái chăn của tôi còn ở trên xe anh không? Tôi có thể đi theo anh tới bãi đỗ xe để lấy, đặt tạm ở phòng nghỉ của tân nương rồi đợi cho tiệc cưới chấm dứt, tôi sẽ --” Giang Chấn ngắt lời nàng. “ Chăn không ở trên xe.” Nàng trừng mắt nhìn. “Vậy, chăn đang ở nơi nào chứ?” “ Nhà tôi.” Nàng tuy rằng e lệ nhưng cũng bởi vì đối với người như Giang Chấn,từ trước tới nay nàng chưa từng can đảm dám nói chuyện. Nàng hít sâu một hơi, đôi tay nhỏ bé nắm chặt ở dưới cái váy trắng, quyết định không thể buông tha cơ hội tốt thế này được. “ Xin hỏi, chừng nào thì anh rảnh?” nàng cố lấy dũng khí, nhìn thẳng đôi mắt đen kia, khuôn mặt phấn lại ửng hồng. “Nếu anh có rảnh, tôi muốn tới xin lại cái chăn.” Đôi mắt đen mờ sương, hơi nhíu lại, chăm chú nhìn nàng một hồi lâu, môi mỏng vẫn kiên định mím chặt. Tĩnh Vân khẩn trương đến nỗi không thể hô hấp. A, có phải nàng quá lớn mật hay không? A, chủ động xin vào nhà một người đàn ông có phải rất không biết xấu hổ hay không đây? Ôi, hắn có thể cảm thấy hay không -- cảm thấy -- Vô số ý tưởng quanh quẩn trong đầu nàng cùng với dũng khí liền dần dần mất đi, cái mặt nhỏ cúi thấp xuống giống như một đóa héo rũ. Ngay lúc nàng tinh thần xuống cấp, tưởng chừng một giây nữa là nàng rời khỏi thì tiếng nói trầm thấp, nam tính vang lên. “ Thứ Ba tôi được nghỉ.” Tĩnh Vân đứng trước toà nhà đã hơn mười lăm phút, lòng bồi hồi. Căn nhà nằm ở ngoại ô thành phố, làmột nhà ba tầng đã cũ với cái cửa ra vào sơn nước hồng đã sớm loang lổ, mấy bụitrường xuân đã héo vàng, khô cong bò đầy bên tường ngoài, bên trong sân chỉ trơlại cơ man nào là cỏ dại cùng những dây leo. Nàng cúi đầu, nhìn tờ giấy tronglòng bàn tay, xác nhận lại địa chỉ không lầm mới hít sâu một hơi, vươn cánh taytrắng nõn ra run run ấn chuông. Tiếng chuông vang lên, nàng hoảngsợ, vội vàng thu tay lại. Đôi mắt trong veo nhìn vào bên trongcửa, khuôn mặt phấn nhỏ nhắn có chút khiếp đảm nhưng sự mong chờ vẫn cứ nhiềuhơn. Bên trong nhà im ắng, không một chútđộng tĩnh. Nàng đứng ở ngoài cửa, đợi chờ kiênnhẫn. Bốn phía lá nhẹ nhàng rơi, cứ một lá lại một lá, nàng đếm tới cái lá thứhai mươi mới lại vươn tay ra, cẩn thận ấn chuông thêm lần nữa. Tiếng chuông lại lần nữa vang lên. Vẫn chẳng có phản ứng gì. Nàng nhìn cái cửa gỗ sơn hồng, bỏqua cái sân đầy hỗn độn, đứng dưới bóng cây gần nhà, hướng lên cái cửa sổ khôngnhìn thấy ai cả. Chậc, chẳng lẽ -- chẳng lẽ GiangChấn không có ở nhà à? Nàng không chịu hết hy vọng, quyếtđịnh thử lại lần cuối cùng. Ba tiếng chuông vang lên, vang lạivang như thúc giục lòng người, nàng ấn chặt chuông điện, tai kiên nhẫn nghetiếng chuông, ngón trỏ ấn đến nỗi mỏi nhừ, mãi đến lúc một âm thanh rung độngrầm rầm bên tai mới dừng lại -- Một tiếng mắng lớn oang như sấm nổbỗng từ phòng truyền ra. “ Con mẹ nó! Đừng ấn nữa!” Hắn ở nhà! Nghe được giọng nói của Giang Chấn,mặt nàng liền cảm thấy nóng lên.(Cam: Chị nàymặt có bị làm sao không thế, mặt mỏng vậy ta??) Nàng vội vàng rụt ngón taytrắng trẻo lại khẩn trương ngoan ngoãn đứng chờ trước cửa. Tiếng mắng truyền ra, một lèo xuyênqua sân đi ra phía cửa ngoài. Cửa gỗ bị mở ra một cách thô lỗ,đánh mạnh vào tường, nước sơn hồng loang lổ hình như lại rơi ra một ít. GiangChấn như một con mãnh sư bị chọc giận đến điên đầu, mắt tràn đầy những vằn đỏ,biểu tình đầy hung ác, tưởng chừng như sắp đem người ấn chuông ra bóp chết đểăn tươi nuốt sống. “ Mẹ kiếp, ai vậy?!” Tiếng chửi bới vang ầm trời, làmTĩnh Vân phải dùng hai tay bịt lỗ tai lại, rụt cổ vào, không ngừng giải thích,nhanh chóng nói rõ ý định. “ Thực xin lỗi, quấy rầy anh sao?Cái kia -- ách, tôi tới lấy lại –” nói mới được một nửa, lại bắt gặp “cảnh đẹp”trước mắt, nháy mắt đã im lặng. Nàng cứng họng, ngây ngốc nhìn Giang Chấn, conmắt trong veo vừa to vừa tròn nhìn chằm chằm. Oa, hắn không mặc quần áo! Đúng ra mà nói thì Giang Chấn khôngmặc áo (Cam: Vẫn mặc quần hí hí), thân hình tráng kiện để trần, nửa dưới chỉmặc duy nhất cái quần đùi kiểu quyền anh màu đen để lộ ra hai bắp chân rắnchắc, khêu gợi một cách nam tính, quả thực nó có thể làm cho bất cứ người congái nào cũng không thể chống đỡ. Chỉ tiếc là miếng vải trắng băng từvai phải xuống vòm ngực rộng lớn, dày đến vài lớp, phá hủy hết cả “ cảnh đẹp”. “ Anh bị thương!” nàng kinh hô ratiếng. “ Tôi biết.” Giang Chấn mặt mang vẻ giận dữ, thânhình to lớn di chuyển vào trong nhà. Tĩnh Vân nắm chặt cái túi vải, vộivàng đuổi theo. “Giang tiên sinh, tôi, tôi tôi tôi tôi -- tôi tới lấy cái chăn.Anh không nhớ sao? Hôm chị cả tôi kết hôn, chúng ta đã hẹn trước đó, anh muốntôi thứ Ba tới đây lấy.” nàng nhắm mắt theo đuôi, một đường theo vào trong nhà. “ Chăn ở góc tường ý, đi ra ngoàikhi nhớ cài cửa vào.” hắn nói cũng không quay đầu lại, đi qua phòng khách thẳngtới phòng ngủ luôn. Cảm xúc thất vọng lẳng lặng hiện lêntrong lòng nàng. Tĩnh Vân cắn môi, trong lòng tiếc hận, không thể có cơ hội bêmGiang Chấn nhiều hơn, lại mất đi một lần để bồi dưỡng cảm tình với hắn. Nàng cầm túi chống bụi lên, lo lắngcó nên nói với hắn một lời cám ơn không, hoặc là nói lời tái kiến[2] -- Bịch! Trong phòng ngủ truyền đến một âmthanh dọa cho nàng nhảy dựng lên. “ Giang tiên sinh!” Tĩnh Vân đểchống bụi túi xuống, bất chấp ngại ngùng, vội vàng chạy vào phòng ngủ. Ngoài cửa sổ bóng cây che rợp cả ánhmặt trời, trong phòng ngủ mang vẻ âm u. Trong không gian rộng lớn như vậy, chỉcó hé ra một cái giường, không còn đồ đạc gì nữa, nửa thân trần của Giang Chấnnằm sấp trên giường, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi mỏng mím lại thành một đường,chịu đựng cơn đau đớn khốn cùng. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Tiếng vang vừa rồi, hình như là dohắn ngã vào giường. May mà hắn ngã sấp trên giường.Nhưng, dù là ngã sấp vào giường, khẳng định cũng rất đau nghen?! Tĩnh Vân đứng bên mép giường, cẩnthận cúi đầu, đoan trang nhìn sắc mặt Giang Chấn. Đôi mắt đen láy, nhìn quagương mặt tuấn tú, bởi thấy sắc mặt hắn trắng xám, đôi mắt nàng hiện lên vẻthật lo lắng. Trên sàn nhà gần bên giường có mấytúi thuốc nằm lăn lóc, nàng lặng lẽ nhặt lên coi, phát hiện ra mỗi túi thuốcđều như mới, chưa từng được mở. “ Giang tiên sinh, anh có khỏekhông?” nàng đặt lại mấy túi thuốc, dựa vào hắn càng gần, bím tóc dài đen rủxuống, lơ đãng vương lên lưng hắn. Hắn mở mắt, bởi vì đang mệt mỏi cùngvới suy yếu, hắn không hề che dấu ánh mắt, nó so với mắt thường còn lợi sắc bénhơn nhiều. “ Cô còn có chuyện gì à?” “ Anh không uống thuốc sao?” Nàngnhẹ giọng hỏi, liếc một cái nhìn xuống gói thuốc, phát hiện đống thuốc này hômqua mới bóc ra. Đôi mắt sắc bén lần nữa khép lại,Giang Chấn không thèm buồn đáp lại, làn môi mỏng khô cong mím lại càng nhanh,chìa ra hàng râu đã mọc đầy bên dưới cái cằm kiên định. “ Tôi giúp anh lấy một chén nước,được không?” nàng nhẹ nhàng mở miệng, thử hỏi. Hắn nằm trên giường, không nhúcnhích. Trong chốc lát, nàng lo lắng không yên, cứ nghĩ là hắn đang ngủ, hoặclà chỉ hôn mê thôi thì nghe thấy một âm thanh từ mũi tới miệng của hắn phátra. “ Ừh” Sự vui sướng ánh lên trong đôi mắtnhỏ của nàng, như lĩnh thánh chỉ, nàng nhấc cái chân nhỏ, nhanh chóng chạy rakhỏi phòng ngủ, nhìn xung quanh phòng khách một lát rồi tìm đến phòng bếp. Phòng bếp thực sạch sẽ. Trên thực tế, là quá mức sạch sẽ. Trong phòng bếp không có lấy một hạtbụi, chỉ có một cái bồn rửa cùng vòi nước và một cái lò vi sóng, không thấycó nồi, bát, cũng chẳng nhìn thấy bình đựng nước, lại càng không thấy ấm đunnước, mà trên nóc lò vi sóng sáng choang, còn mới cứ như là chưa từng sử dụngqua vậy. Nàng mở ngăn chạn ra, tìm được mộtít quà mừng năm mới thường được đưa cho nhóm cảnh sát là cái bát ăn và cái cốc.Nàng bỏ một cái cái cốc ra, sau khi rửa sạch mới mở tủ lạnh ra lấy nước đểuống. Trong ngăn đầu tủ lạnh , chỉ có biavà nước khoáng, chỉ có cái duy nhất được gọi là đồ ăn, là hai quả trứng gà trênkệ. Nàng cầm trứng gà, lại phát hiện ra trứng gà lại nhẹ vô cùng, nàng nghihoặc lắc lắc nó, không ngờ lại phát hiện bên trong nó gần như rỗng, thật khôngbiết là nó đã “yên nghỉ” trong tủ lạnh bao lâu rồi. Khó trách Giang Chấn lại có thể yếunhư vậy, hắn bị thương, chưa uống thuốc, thậm chí còn chưa ăn gì cả! Tĩnh Vân đổ một ly nước khoáng ra,đi về phòng ngủ, ngồi xổm xuống bên cạnh giường. “ Giang tiên sinh.” nàng nhỏ giọngkêu, đợi cho hắn mở mắt ra, miễn cưỡng ngồi dậy mới đưa cốc nước tới trước mặthắn. Hắn nhận nước, ngửa đầu uống mộthơi. “ Anh có ăn gì không? Anh không muốnăn gì sao?” nàng hỏi, trong lòng tràn đầy lo lắng. Giang Chấn buông lỏng bàn tay to,đặt cái cốc không xuống, xong lại nằm xuống nghỉ, sắc mặt so với lúc trước cònxám trắng hơn. Cái cốc lăn lăn ở trên giường, mắtnhìn nó sẽ rơi khỏi giường, nàng cuống quít vươn tay, giữ lại được cái cốc,tính thử lại lần nữa.“Tôi làm vài món cho anh ăn nhé, được không?” Thanh âm dịu dàng lại lần nữa vanglên, cứ như một ong mật vo ve ghé vào lỗ tai hắn kêu không ngừng, liên tục quấynhiễu hắn nghỉ ngơi. Hắn lại mở to mắt, nhìn khuôn mặtnhỏ nhắn đang nóng bừng kia. “ Cô không bận chuyện gì khác chứ?” Tĩnh Vân cắn môi, suy nghĩ trongchốc lát. “ Ừh, buổi chiều tôi không có việcgì.” Nàng đơn thuần trả lời, lông mi dài khẽ chớp, không chút ngại ngần việchắn nói năng thô lỗ. “Cứ như vậy đi, anh nghỉ ngơi một lát, tôi đi ra ngoài muađồ ăn rồi lập tức trở về nha.” Nói xong, nàng đã cầm cái túi, vội vàng chạy rangoài. Giang Chấn cử động nửa thân mình bệvệ của mình, hắn chưa kịp mở miệng, nàng đã lao ra cửa, còn làm theo lời dặncủa hắn lúc trước, ngoan ngoãn đóng cửa lại. Hắn mệt mỏi nhắm hai mắt lại, nằmlại trên giường, đôi môi mỏng phun ra một câu mắng nhỏ. Đáng chết, hắn còn phải dậy lần nữađể mở cửa cho nàng! ------------------------------- Mua một lượng lớn thức ăn xong, TĩnhVân dùng tốc độ nhanh nhất chạy về. Nàng xách túi lớn túi nhỏ, đi thẳng tới cáicửa lớn phía trước, rồi đột nhiên dừng lại đi bộ, nhìn chằm chằm vào cái cửa màsững sờ. Ai a, không xong rồi, cửa bị đóngrồi! Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể dichuyển tới ấn cái chuông có âm thanh chói tai đến mức làm cho người ta nổi cả dagà kia, rồi nhanh chóng rụt tay lại, ló đầu về phía trước cửa chờ đợi thôi. Một lát sau, trong cửa có động tĩnh,Giang Chấn vác thân mình ra mở cửa. Lần này, sắc mặt hắn xám xịt, đôi môi mỏngkhẽ nhếch lên, người ngay cả lực để mắng cũng chả có, mở cửa xong, thân hìnhcao lớn mềm nhũn, như sắp ngã xuống bất động. Tĩnh Vân hạ mấy cái túi trong tay,vội vàng tiến gần lại, người không chút nghĩ ngợi, chống đỡ thân hình to lớncủa hắn, chỉ sợ hắn té xỉu. “ Giang tiên sinh, anh có khỏekhông?” Hai tay trắng mềm, để trên ngực hắn, hơi thở nam tính mãnh liệt làm chokhuôn mặt nhỏ của nàng ửng đỏ, mà người hắn nặng vậy làm cho cánh tay mảnhkhảnh của nàng khó có thể đỡ được. Thân hình cao lớn lại trượt xuốngmột chút, hai tay nàng run lên, run càng lúc càng nhiều. Mắt thấy Giang Chấnsắp ngã sấp xuống, tình thế cấp bách nàng chỉ có thể tiến thêm một bước, đứngtrong lòng hắn, làm cho toàn thân hắn đều dựa trên vai nàng. Đầu Giang Chấn tựa vào cái gáy nhỏcủa nàng, hơi thở nam tính thổi sức nóng phảng phất qua gáy nàng, qua xươngquai xanh, làm cho khuôn mắt nhỏ bé trắng trẻo nháy mắt đã đỏ hồng như quả táovì xấu hổ. Nàng chưa bao giờ từng dựa vào ngườiđàn ông nào gần như vậy. Gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của hắn, nhịptim của hắn, cùng với cả sức nóng từ cơ thể hắn...... Hắn nóng như vậy, làn darám nắng trơn nhẵn, da thịt nóng bỏng, giống như là -- giống như là -- Đôi mắt trong suốt nhỏ bé đột nhiênmở lớn. Trời ạ, Giang Chấn bị sốt! Tình cảm bị xáo động làm nàng có xấuhổ vài phần, nhưng đột nhiên tất cả lại lo lắng thay thế hết, Tĩnh Vân hít sâumột hơi, dùng cái lưng nhỏ bé, sức của ngực, đỡ Giang Chấn vào trong phòng. Hơnmười phút sau, Giang Chấn nửa hôn mê cuối cùng cũng được nàng đưa về phòng ngủ,để nằm lại trên giường. Bất chấp thân thể đang mệt mỏi, nàngngồi bên giường, cả trái tim đều nghĩ về hắn. Ngón tay non nớt nhẹ chạm vào dathịt của Giang Chấn, phát hiện ra nhiệt độ thân hắn cao đến dọa cả người. Haimắt hắn nhắm nghiền, vài lọn tóc đen thấm đẫm mồ hôi dính lại trên trán. Nàng bỏ chiếc khăn tay vẫn mang theongười, cẩn thận gấp lại thành miếng nhỏ, nghiêng thân mình xinh đẹp, lau mồ hôitrên trán của hắn, hy vọng nó có thể làm cho hắn thoải mái một chút. Lau từng giọt mồ hôi lạnh xong, nàngđể khăn lại trên trán hắn, rồi cũng mau chóng đứng dậy, chạy đến trước cái cửachính ôm một đống thức ăn vào. Trước khi vào, nàng đóng cửa lại xong mới vọtvào phòng bếp, nhanh chóng vì hắn mà làm cơm. Sau khi chứng kiến trạng thái “trốngrỗng” của cái tủ lạnh, nàng đã hiểu, người đàn ông này hoàn toàn là loại ngườihay ăn bên ngoài, nàng căn bản không cần phải lo hắn tiết kiệm tiền. Vì vậy,nàng vừa ra khỏi cửa liền đi mua khắp nơi, chẳng những mua một ít thức ăn dinhdưỡng mà còn mua cả một đống gia vị trở về. Qua mấy lần tìm đông tìm tây, nàngcuối cùng cũng kiếm được một cái chảo ở tủ bát bên trong, cùng với một cáinồi để đun nước. Nàng rửa sạch đồ trước rồi mới dùngnồi đun nước nấu bát cháo cá. Thừa dịp cháo đang đun, nàng bỏ nước khoáng trongtủ lạnh ra, cho đỡ lạnh đi rồi dùng cái chảo đun nóng rau chân vịt trộn lẫn vớidầu vừng cùng nước tương, xong còn thêm một quả trứng luộc. Cháo đun nóng sôi cả bọt, nàng chonhỏ lửa để tiếp tục nấu rồi bỏ một chút hành xanh mướt đem cắt cho vào. Tuy rằng trong phòng bếp có hơinóng, nàng làm ở đó một lúc lâu, nhưng hàn ý vẫn còn hiện hữu, đi từ lòng bànchân đi lên, làm cho nàng không nhịn được mà run run. Làm sao có thể lạnh như thế chứ? Vì dòng nước chảy quá lạnh hay làbởi cây ngoài phòng quá rậm rạp nên ánh mặt trời chiếu không chiếu được vàotrong mà sinh ra cảm giác lạnh như băng? Phòng bếp cũng được bài trí giốngphòng khách và phòng ngủ, ít đồ đạc, đơn giản như không có người ở, trong phòngngủ thì chỉ có cái giường, trong phòng khách thì chỉ có một cái ghế sôpha vàmột cái tivi không còn mới. Một cái ghế -- Chẳng lẽ, Giang Chấn không có ngườithân, cũng không có khách sao? Có một chút gì đó hơi nhói lên siếtchặt lòng nàng. Gian phòng tuy rằng sạch sẽ nhưnglại quá mức lạnh lùng trống rỗng, không mang theo chút tình cảm nào, có đồ đạcnhưng cũng chỉ chú trọng tính thực dụng, chẳng thấy gì gọi là trang trí để anủi lòng người cả. Giang Chấn làm sao mà lại có thể ởcái loại nhà này để nghỉ ngơi? Làm thế nào để có thể ở cái nhà này mà thư giãncơ chứ? Hắn cứ như một cái dao nhỏ, rất sắc bén, vĩnh viễn không chịu chui vàovỏ dao -- Ngực đau, cảm xúc lại lặng lẽ lạitrào lên một chút. Nàng tắt bếp, thêm gia vị vào, rồimúc cháo cá vào trong bát, rắc lên một chút hành đã thái; rau chân vịt và trứngluộc cũng được đặt cùng ở trên cái mâm đó. Hương thơm của thức ăn ngào ngạtkhắp nơi, nàng từng bước từng bước cẩn thận đem đồ ăn mang vào phòng ngủ. Kiều thê của tôi- Chương 2 part 2 Nửa thân trần của Giang Chấn nằm trên giường, hai mắt vẫn như cũ nhắm nghiền, trên trán còn cái khăn tay của nàng. Tĩnh Vân để đồ ăn xuống trước rồi mới vươn tay, nhẹ chạm lên cổ tay hắn. “Giang tiên –” Phút chốc, thân hình cao lớn tĩnh lặng bỗng đột nhiên cử động, bàn tay to lớn nắm chặt lấy cổ tay nàng, lực mạnh như kìm sắt, đôi mắt vằn đỏ, cảnh giác trừng nàng. “ Tôi, tôi tôi tôi -- tôi là Tĩnh Vân –” nàng như là một con thú nhỏ bị mãnh thú bắt giữ, dưới cái nhìn chăm chăm của hắn mà lạnh run, ấp a ấp úng một lúc lâu mới có thể nói được tên của mình. Đôi mắt đen dần, sắc đỏ cũng đã rút đi, hắn nheo mắt lại, đang trong tình trạng sốt cao, choáng váng, hắn miễn cưỡng mới có được một chút thanh tỉnh, nhận ra được khuôn mặt khả ái kia. “ Tôi đang ngủ.” Giang Chấn khẩu khí lạnh lùng buông lời kiềm chế với nàng, thuận tay chạm lên cái khăn trên trán. “ A, không, không sao đâu.” nàng cúi đầu, che hai má đỏ bừng. “ách, tôi nấu cũng được lắm, khả năng không phải là rất tốt, nhưng anh có thể ăn một chút, ăn từ từ để lót dạ, rồi uống thuốc có được không?” nàng nói có chút dồn dập, tưởng chừng như đang che dấu xấu hổ trong lòng. Đôi mắt đen nhìn nàng, tuy rằng đang yếu, nhưng vẫn khó giữ lại được sự sắc bén. Bàn tay to vươn tới trước mắt nàng, hướng lên, nàng có thể thấy rõ ràng vân tay trong lòng bàn tay hắn, cùng với những đầu ngón tay thô ráp hạ xuống -- “ Cô không phải bảo là nấu cũng được lắm sao?” tiếng nói trầm thấp vang lên. Tĩnh Vân hoảng sợ, lúc này mới bừng tỉnh lại, vội vàng bưng bát canh lên, giống cô phó bàn nhu thuận cung kính đưa vào trong tay hắn. “ Tôi còn nấu rau chân vịt, cùng với trứng luộc nữa.” nàng đưa bát đĩa đến trước mặt hắn, tự nguyện đảm đương lấy cơm. Hắn cầm đũa, lặng yên mà ăn cơm, không khí trong phòng bởi im lìm, trở nên có chút xấu hổ. Tĩnh Vân trái lo phải nghĩ, cố gắng tìm ra đề tài nói chuyện. “ Ách, Giang tiên sinh, anh cố gắng ăn nhiều một chút. Tôi mỗi lần sinh bệnh, chị cả liền nấu thiệt nhiều món, bức tôi ăn, nói phải bổ sung dinh dưỡng, mới có thể lực được.” nàng nói, vụng trộm liếc mắt một cái, phát hiện bát cháo cá kia đã bị hắn ăn hơn một nửa. Vui sướng, trong lòng như có giọt nước ấm nóng nóng tuôn trào, nàng phải dùng sức cắn môi, mới có thể nhịn không mỉm cười xúc động. Nhìn thấy bát cháo đã thấy tới đáy, rau chân vịt cùng trứng luộc cũng vào trong bụng hắn rồi, nàng thu mâm lại, bước về bếp bưng ra một cốc nước mát. “ Chờ chút nha!” nàng đặt cốc nước xuống, cầm lấy gói thuốc, dựa theo hướng dẫn mà lấy ra các loại thuốc. Tiếng nói nam tính từ phía sau nàng truyền đến. “Vì sao cô còn chưa đi?” Bởi vì tôi đối với anh vừa gặp đã yêu! Trong lòng nàng hò hét như vậy, da mặt trắng mỏng căn bản nói không nên lời, chỉ cố cứng đầu, nhất thời rơi vào hoàn cảnh này liền bừa ra một lí do. “ Ách -- bởi vì -- bởi vì lúc trước anh giúp tôi, còn đưa tôi về nhà.” nàng xoay người, đặt cốc nước cùng viên thuốc ra không quên tiếp tục giải thích. “Chị tôi từng nói, làm người có ơn phải báo đáp, anh hiện tại đang bị thương, lại không có ai săn sóc, đương nhiên tôi phải ở lại giúp rồi.” Đôi mắt đen ngóng nhìn nàng, khuôn mặt tuấn tú đẹp như tạc không lộ ra chút xúc cảm nào vẫn như cũ lãnh đạm. Một lúc lâu sau, mắt hắn rũ xuống, nhận lấy cốc nước cùng viên thuốc, không nói một tiếng mà nuốt vào. Xác định hắn đã nuốt xong xuống viên thuốc, Tĩnh Vân mới thở dài nhẹ nhõm. Nàng cứ tưởng là Giang Chấn sẽ cự tuyệt ăn cơm, cự tuyệt uống thuốc, nhưng không ngờ là hắn lại nguyện ý nghe theo lời khuyên của nàng. Cái này có nghĩa là nhiều hoặc ít hắn cũng đáp lại thành ý nghe theo lời của nàng sao? Khuôn mặt kiều diễm đỏ ửng, nhuộm sang cả đôi má trắng. Nàng để cốc nước lên bàn, vội vàng như chạy nạn đi ra hướng tới phòng bếp. Bàn tay nhỏ bé run run, vặn mở vòi nước, nước uống rào rào chảy ra. Nàng nhìn dòng nước chảy xuống cái cốc, đôi tay trắng tự gõ vào đầu mình, trách cứ bản thân ngu xuẩn. A, nàng rốt cuộc suy nghĩ cái gì vậy?! Giang Chấn vì bị thương mà suy yếu nên mới nói gì nghe nấy, nếu đổi là những người khác hắn tám phần cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo thôi. Với lại hắn chẳng đã nói, nàng chính là cô em vợ của người bạn tốt đấy sao, cũng chẳng phải người nào đặc biệt quan trọng ...... Thật vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, Tĩnh Vân khẽ lau tay, nhẹ bước về phòng ngủ. Thuốc đã phát huy tác dụng, Giang Chấn nằm ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, đôi mày rậm giãn ra, hô hấp cũng tương đối bình thản đã bắt đầu yên lặng mà ngủ. Ngoài cửa sổ ngày đã tàn, ánh hoàng hôn xuyên qua bóng cây, chiếu lên nửa thân trần cơ bắp tuyệt mĩ của hắn cư nhiên mà quấn quít lấy không rời. Nàng đứng ở bên giường, say mê nhìn hắn, rồi lại thẹn thùng, sợ hắn đêm khuya gió lạnh, vết thương chưa lành sẽ bị cảm lạnh. Không được để hắn ngủ như vậy được, nàng phải giúp hắn thay cái chăn khác mới được! Nhưng nàng ở bên giường cứ lăn tăn, mở ngăn tủ ra, tìm một chút phát hiện ra trong phòng ngủ chỉ có một cái chăn. Nàng sờ lên chất vải dệt, biết ngay là loại vải mỏng, cái này thì đắp cả mùa hè còn mát làm sao có thể chống đỡ cái lạnh đêm đông được. Tĩnh Vân quay đầu, nhìn người đàn ông trên giường. Bỗng nhiên trong lúc đó, nàng hiểu được cách sống của hắn. Hắn không chỉ đối với người ngoài nghiêm khắc mà còn đối xử với chính mình cũng rất khắc nghiệt. Thân là tiểu phó đội Phi ưng đặc vụ, hắn buộc mình có nhiều thời gian bảo vệ cho trật tự an ninh đến nỗi không cho phép bản thân được thả lỏng, không cho phép bản thân được ngủ nhiều. (Cam:Thế mà anh vẫn đẹp trai là được rồi chị ạ *an ủi*) Cảm xúc đau xót như một trận sóng biển oà tới tới, bao trùm lên sự lo sợ của nàng. Tĩnh Vân đi tới phòng khách, lấy cái chăn lông dầy màu phấn hồng của nàng nhẹ nhàng đắp lên người Giang Chấn để giữ ấm cho hắn. Có lẽ, khi hắn tỉnh lại, hắn sẽ ngại nàng nhiều chuyện, thậm chí lại dùng cái thái độ thô lỗ, vô lễ kia để đuổi nàng về nhà. Nhưng vô luận thế nào, nàng vẫn không đành lòng rời đi, vẫn cứ lưu lại quan tâm hắn. Trong phòng ngủ không có ghế dựa, từ nhỏ đến lớn được dạy dỗ gia giáo làm nàng không dám ngồi trên đất, chỉ có thể chần chờ xoay vòng vòng bên giường, suy tư không biết nên ngồi làm sao bây giờ. Cuối cùng, nàng chỉ có thể vượt qua xấu hổ lấy cái túi vải ra, cùng tấm vải dệt và kim chỉ trong đó, ngồi bên giường may búp bê vải, tiện thể còn chăm sóc Giang Chấn. Ánh chiều tà đã rút dần đi, nàng tìm một lát, sờ soạng đến công tắc cái đèn, bật nó lên, dưới thứ ánh sáng mỏng manh đó, nàng đâm một đường thêu. Sắc trời dần dần trở về khuya, bóng đêm bao phủ khắp nơi nhưng nàng vẫn ở bên hắn, thật lâu không chịu rời đi. *** Ấm áp. Mùi hương . Mùa xuân ấm áp, hương hoa hồng thoang thoảng. Bóng tối cùng với cơn đau đớn đã rời đi, đổi lại là hương thơm cùng với tình cảm ấm áp tràn đầy giác quan của hắn. Giang Chấn mở hai mắt, hé ra một khuôn mặt nhỏ bé trắng trẻo. Khuôn mặt có chút khờ dại lại kết hợp với sự mềm mại thanh thuần làm cho mọi người cũng phải động lòng, hắn không thể dời tầm mắt ra khỏi khuôn mặt nhỏ bé đó, chỉ có thể chăm chú nhìn dung nhan xinh đẹp tuyệt trần của nàng. Tĩnh Vân bên cạnh mặt hắn, ngủ ngon lành, bím tóc đen nhánh còn nằm trên giường, sợ tóc dài còn vương trên mặt nàng đẹp mĩ miều, trong đó còn có mấy lọn tóc dây dưa bên hắn. Nàng cuộn mình trong cái chăn lông màu phấn hồng, ngủ bên giường, chỉ cần động vào là có thể ngã xuống ngay. Nhưng hai người ngay cả da thịt không có tiếp xúc thân cận, thì hơi thở thơm mát của nàng vẫn bao trùm lấy cái chăn lông, vờn xung quanh hắn, đôi môi mọng khẽ cong lên, dưới ánh đèn khuya lại có vẻ non như vậy, mềm như vậy. Giang Chấn nhìn nàng chăm chú, không thể tin vào chính mình lại ngủ sâu thế, thậm chí còn không nhận thấy được nàng đã dựa vào mình gần như vậy. Từ trước đến nay đều cẩn thận kiềm chế, không biết vì tác dụng của thuốc hay là nguyên nhân sâu xa nào đó mà làm cho nó dần dần vỡ vụn. Không thể giữ được mình, hắn vươn ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua cái má hồng. Có cái gì nhột nhột chạm tới, nàng giống như con mèo con, ở trên giường cọ sát vào, thân mình mảnh khảnh theo bản năng muốn mượn cái nguồn nhiệt kia nên lại càng dựa thêm vào. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Ngón tay dài thô ráp dài vẫn cứ tiếp tục cọ vào má nàng. Hơi thở của nàng nhẹ nhàng phảng phất trên mặt hắn như mùi của mùa xuân ấm áp, như hoa hồng đang toả hương. Cho đến tận lúc này, hắn mới phát hiện ra không biết từ lúc nào nào, hắn đã thân mật dựa vào nàng, gần đến nỗi hơi thở của hai người giao hòa, gần đến nỗi chỉ cần cúi đầu thôi hắn đã có thể chạm tới đôi môi mềm mại hồng hồng kia. Nhịn không được sự quyến rũ của nó, ngón tay dài hạ xuống dưới, bất giác vuốt lên cánh môi mềm, căng mọng. “ Mm......” Đôi môi hồng hé mở, khẽ hừ nhẹ một tiếng, như giọng của con mèo con, đánh vỡ sự yên tĩnh của đêm khuya, đồng thời cũng gợi lên sức nóng bừng. Trong nháy mắt, lý trí hoàn toàn bị mê mẩn, hắn cúi xuống, chạm tới làn môi hồng quyến rũ kia, bừa bãi hấp thu hương vị ngọt ngào của nàng. (Cam: Anh cưỡng hôn nha, phạt tiền!!! Giang Chấn: *Chìa ra cộp năm trăm!!* Cam: *mắt sáng rỡ*) “ Mmm......” Đôi môi nhỏ bị giam hãm, một làn hơi như sương mù thở ra. Tĩnh Vân đang ở trong mộng ngọt ngào phiêu đãng, nhưng lại cứ có lực nào đó, lôi nàng ra khỏi cảnh trong mơ. Nàng mở đôi mắt nhỏ đang hoang mang, lười biếng khẽ chớp, trên môi bị hôn nồng nhiệt, mình lại bị một thân hình nam tính khác gắt gao vây quanh làm cho nàng như bị gây mê sâu, sắp mất mạng. Nàng hoàn toàn thanh tỉnh. Nhưng mà nàng không thể hiểu tột cùng đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại thế này?! Giang Chấn hắn, hắn hắn hắn hắn hắn hắn hắn, hắn đang hôn nàng?! Dưới cái hôn nồng nhiệt đang xâm nhập vào, nàng cố gắng hồi tưởng, sự tình thế nào mà lại tiến triển như thần tốc thế. Mơ hồ, nàng nhớ rõ, nàng một bên chăm sóc Giang Chấn, một bên làm búp bê vải, đôi khi còn chạm vào trán để thử nhiệt độ thân thể hắn. Căn bản là ngày hôm qua đã bề bộn lại thêm tối qua vì muốn thấy hắn, khẩn trương không ngủ được, nàng ngồi vài giờ bên giường, mệt mỏi làm nàng không chống đỡ được. Suy nghĩ sau một lúc lâu, nàng cuối cùng cũng giơ cờ trắng lên hàng, chọn nơi cách xa Giang Chấn nhất để đặt thân mình xuống ngủ, thậm chí còn cố nén cơn lạnh lại, không dám cùng hắn chia xẻ cái giường, chăn ấm áp. Cứ nghĩ chỉ ngủ một ít thôi, nhưng mà tối hôm qua không ngủ, hơn nữa hôm nay lại quan tâm hắn hết mình, càng làm cho cơn ngủ của nàng thêm say. Đêm khuya, luồng gió lạnh thổi vào, nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, nàng mơ hồ ngủ mệt quá, vô ý lui tiến vào chăn, rồi mới -- rồi mới -- Trong trí nhớ đứt đoạn đó, giờ nàng chỉ có khả năng cảm nhận được thứ duy nhất còn lại là nụ hôn nồng nhiệt của Giang Chấn. Đầu lưỡi bá đạo liếm khắp cả trong miệng nàng, từng tấc từng tấc non mềm một, mút lấy đầu lưỡi của nàng, khiêu khích phản ứng ngây ngô của nàng. Thân hình nam tính to lớn, đem nàng áp xuống dưới, làm cho nàng cơ hồ không thở nổi. Bàn tay thô ráp cứ làm càn ở trên người nàng, nhưng lực đạo lại vô cùng nhẹ nhàng, giống như đang chạm vào bảo vật trân quý. Nhiệt độ cơ thể Giang Chấn xuyên qua bàn tay truyền đến làm bừng nóng cả thân thể nàng. Khi tay hắn luồn vào áo nàng, nắm lấy bộ ngực ngọt ngào của nàng, đầu ngón tay hắn thô ráp nhẹ xượt qua nụ hoa hồng hồng làm nàng sợ hãi rên lên, bị cái cảm giác kỳ diệu kia chi phối. “ Giang, Giang Giang tiên sinh, anh, anh......” nàng cuống quít muốn nói gì đó, nhưng lại chịu thua, đầu nàng lúc này trống rỗng. Đôi môi mỏng lại hôn lên nàng, nuốt vào tiếng rên sợ của nàng. Một cảm giác nàng chưa từng trải qua, lại càng khó có thể kháng cự đang xâm nhập giác quan của nàng. Làn môi cứ thong thả di chuyển xuống, vừa liếm vừa hôn qua cái cổ trắng của nàng, rồi đến xương quai xanh, đột nhiên không nhẹ không nặng cắn một cái, phảng phất trên người nàng lưu lại vết hôn của hắn. Khoái cảm mãnh liệt như là dòng điện chạy qua thân thể nàng làm cho nàng run rẩy không thôi. Nàng bất lực vặn vẹo thân mình, da thịt non mềm cứ thế lại ma sát với hắn, động tác này chỉ tổn đổ thêm dầu vào lửa, một tiếng gừ nhẹ sung sướng ở bên tai nàng vang lên. “ Nhìn tôi.” hắn giữ lấy mặt của nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng. Nàng nhìn thấy sự khát khao trong mắt hắn, đôi mắt đen láy, chẳng những không bị tác dụng của thuốc làm mờ mắt mà còn sáng rực, cùng với dục vọng sâu thẳm. Nàng cũng có biết chút ít, bản năng của con gái làm cho nàng hiểu được, hắn đang khát khao cái gì. Đây là cơ hội cuối cùng mà Giang Chấn cho nàng để nàng kháng cự, cự tuyệt, nhanh chóng rời xa vòng ôm của hắn, thận trọng nói cho hắn, hai người phải dựa theo trình tự kết giao bình thường, chậm rãi bồi dưỡng cảm tình, cùng đi uống cà phê, vài lần hẹn hò rồi mới mới có thể cầm tay, sau đó là hôn trán, rồi hôn hai má, nùng tình mật ý[3] xong nàng mới có thể vì hắn mà dâng môi thơm...... Thực rõ ràng, Giang Chấn không phải là một người kiên nhẫn. Nội trong vài giờ, hắn đã nhảy qua dự định trong trình tự nửa năm mới có thể đạt được của nàng, lại còn tham lam tiến thêm một bước nữa. Tĩnh Vân chần chờ một lúc, môi, lưỡi cùng hai tay hắn thủy chung vẫn chưa từng rời nàng. Râu ria trên miệng hắn, bàn tay thô ráp lại chạm vào da thịt non mềm của nàng, một loại say mê trước nay chưa từng có khiến cho mở đôi môi đỏ mọng, thoát ra một âm thanh thở gấp cùng rên rỉ. Khi hai tay hắn bắt đầu cởi bỏ quần áo của nàng, nàng chỉ có thể bất lực nhìn hắn, thân thể mềm mại vì khẩn trương mà run run. Nàng đã bỏ qua cơ hội cuối cùng. Hơn thế, càng tệ hơn là, nàng đã không thể cự tuyệt hắn. Ngoài cửa sổ không khí lạnh lẽo nhưng trong lòng hắn nàng lại nóng bừng, từ trong ra ngoài nóng như có lửa đốt vậy. Khi hắn khẽ cắn và mút, hôn triệt để lên toàn thân của nàng, nàng đã bị giam hãm trong ma lực mê quyến của hắn, khó có thể tự kềm chế. Dưới ánh đèn đêm mờ nhạt, nàng nửa mở đôi mắt mờ sương, nhìn hắn mạnh mẽ rộng lớn, che cả ngọn đèn, đôi mắt đen nhanh chóng nhìn nàng, mang ý nghĩ phải nhớ được biểu tình của nàng, tiếng thở dốc của nàng...... Bàn tay to lớn thô ráp của hắn tách hai chân của nàng ra, ngón tay dài lúc trước đã nhẹ nhàng chạm vào dung mạo nàng, xác định nàng đã vì hắn mà ướt át mềm mại. Vật nam tính của hắn cũng đã to lớn, dài mà nóng rực, chạm nhẹ nhàng tới lối vào của nàng, thong thả mà kiên định thăm dò. Hắn tiến vào trong nàng, như là một lưỡi dao bỏng lửa nhưng lại mở ra nhu tình như mật bơ. Hắn là cứng rắn, là nham thạch, là lưỡi dao sắc bén. Nàng là bông, là nhung tằm, là bơ, hai người hoàn toàn bất đồng nhưng lại kết hợp vừa vặn vô cùng tuyệt vời. Một cơn đau đớn xảy ra trong nháy mắt, rồi tiếp đó là nóng ấm cùng no đủ, nàng lắc cái eo nhỏ, chứa toàn bộ hạt giống của hắn vào, say mê rồi khẽ nấc lên, ở trong vòng tay cuồng dã của hắn, cả đêm triền miên duyên dáng mà rên rỉ...... $pageOut $pageIn Sáng sớm mùa đông, mây đen bao phủ ở phía chân trời, từng đợt mưa phùn rơixuống. Khí hậu rét mướt nhưng từ trong ra ngoài Lâm gia lại là một khôngkhí náo nhiệt tưng bừng. Đây chính là lệ cũ của Lâm gia,bởi vì Lâm phu nhân thân thể không tốt, không thể đi xa nhà, hơn nữa tình cảmcủa người thân thích trong gia đình rất tốt nên chỉ cần gặp nhau vào ngàynghỉ đã có thể thông báo được với họ, mời họ cùng với gia quyếntới Lâm gia tham dự tiệc nướng. Tuy khí hậu ẩm ướt, lạnh lẽo nhưnglòng hứng thú của nhiều người vẫn không giảm, thân hữu[4] lục tục tớichào hỏi, người lớn người bé cứ một người lại thêm một người, ởđây ít nhất cũng phải có hai mươi mấy người rồi. Tĩnh Vân phụ trách khâu chuẩn bịtrong phòng bếp, cả buổi sáng bận tối mắt tối mũi. Nàng hết rửa lại thái,xử lý hết đống rau cỏ mà đám thân hữu mang tới, còn làm một đống măngxếp gọn lại như ngọn núi nhỏ vậy. “ Tĩnh Vân à, lửa đang cháy tốtlắm, con có thể mang rau ra đây rồi.” Nàng buông dao thái xuống, thuậnhiền gật đầu mỉm cười. “ Mẹ, con biết rồi ạ.” Bà Lâm nhìn xuyên qua tấm màn cửasổ làm bằng lụa mỏng, hướng về cái sân, nhìn đám trẻ con đang nháo loạnkhắp nơi, bọn nó cứ chạy đi chạy lại không biết mệt là gì. “ Mau mang ra thôi, nếu không chobọn nó ăn gì thì bọn nó tạo phản mất.” Bà Lâm vừa nói vừa hướng phòngkhách đi tới, tuy miệng nói vẻ oán giận nhưng thực thì trong ánh mắt,khóe miệng lại mang ý cười. “ Dạ, con tới ngay đây.” Tĩnh Vânđáp, tay cầm nồi nấm hương ngâm nước mang tới trước rồi mới bưng đốngmăng kia lên từ trong đi ra. Tiếng trẻ con vừa khóc vừa cườilàm thanh âm nháo loạn, truyền rõ vào tai làm nàng mỉm cười, qua tấm màncửa sổ làm bằng vải lụa mỏng, đôi mắt to trong trẻo lơ đãng nhìn ra ngoàicửa sổ. Đám trẻ này không cùng mộttuổi nên có đứa trèo cây, có đứa đánh nhau, mấy đứa còn lại đuổi theo mộtcon chó đen, đám người lớn thì tụ tập bên cái lò nướng, người thìsưởi ấm, người thì nói chuyện phiếm. Trong đó có một thân hình mặc áođen, mình tựa vào cạnh cửa, miệng ngậm điếu thuốc, tay còn đang gõ máytính. Chiếc bóng của người đàn ôngđó cô đơn không hợp với không khí bốn phía vui vẻ. Tầm mắt của nàng lưulại trên hắn hơn hai giây, cảm thấy người đàn ông kia thực sự nhìn rấtquen, rất giống -- rất giống -- rất giống -- Trong nháy mắt, đôi mắt ngập nướctrừng lớn, nàng phát ra giọng kêu nhỏ sợ hãi, nhanh chóng ngồi xổm xuống. Giang Chấn! Người đàn ông kia là Giang Chấn! [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Tĩnh Vân rụt cổ lại, ngồi xổmphía dưới cửa sổ, một tay bưng khay đựng măng, một tay bịt cái miệng nhỏnhắn lại, trên mặt tràn đầy kinh hoảng cùng kinh ngạc. Nàng biết, hôm nay cả gia tộc tụtập lại, chị cả cũng không vắng mặt, thậm chí còn kéo theo cả anh rểvề tham gia. Nhưng nàng vạn vạn lần không thể tưởng được, là ngay cả GiangChấn cũng đến đây. Vươn đầu ra ngoài cái màn cửa sổbằng lụa mỏng, nàng nhanh chóng liếc mắt một cái rồi ngay lập tức lại luivề. Thật là hắn! Từ sau đêm hôm đó, nàng không gặpqua hắn nữa, nhưng dung mạo hắn, thân hình hắn, lại như đóng dấu ở trongđầu nàng bám chặt không đi. Không chỉ là trong đầu, ngay cả ởtrên thân thể nàng cũng bị hắn đóng dấu lên. Đêm đó Tĩnh Vân nhớ rõ từng chúttừng chút một. Nàng nhớ, Giang Chấn hôn nàng thế nào, chạm vào nàng thếnào, âu yếm nàng thế nào, lúc tiến vào nàng ra sao, cảm giác khi nó phuntrào vào trong nàng như thế nào, rồi còn lúc nàng hoa mắt, thần trí mêmuội trong lúc lên đỉnh nữa, hắn nhanh chóng tiến vào chỗ sâu thẳmcủa nàng, vùi đầu bên tai nàng, phát ra âm thanh trầm thấp ...... Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, nhớlại phiến lửa tình liền xấu hổ đến nóng cả mặt. Sau khi hoan ái qua đi, hắn ôm nàngyên lặng mà ngủ,nhưng nàng lại mở to hai mắt, khiếp sợ, mờ mịt nhìn lêntrần nhà. Một lúc lâu sau, nàng nhẹ nhàng nhấc tay, khẽ bước xuống giường,giữa hai chân vẫn còn đau nhưng nàng dùng tốc độ nhanh nhất, động táckhông phát ra tiếng mặc quần áo vào, cầm lấy cái túi rồi không quay đầulại tông cửa lao đi. Đến nay cũng đã hơn một tháng trôiqua, nàng không dám gặp lại Giang Chấn, mà Giang Chấn cũng chẳng tìm đếnnàng. Nàng trốn ở trong nhà, không ngừngmiên man suy nghĩ, mỗi ngày trôi qua đều là sự bất an. Chẳng lẽ, hắn không nhớ rõ chuyệnxảy ra đêm hôm đó? Chẳng lẽ vì tác dụng của “thuốc” làm đầu hắn nhấtthời mê muội nên mới cùng nàng trên giường, sau khi tỉnh lại thì đã quênsạch? Tĩnh Vân trốn phía dưới cửa sổ,cắn môi hồng, trong đầu kêu loạn, ý nghĩ không rõ ràng chút nào, quả thựcnó cứ như là hòn len sợi bị con mèo lấy tay vờn đùa. “ Con ngồi xổm ở đây làm gì?” BàLâm đi ra khỏi phòng khách, liền thấy nàng đang ngồi xổm một chỗ, không nhúcnhích, nhìn chằm chằm vào cái khay đựng đống măng quăn quăn kia. Tĩnh Vân nhanh chóng phục hồi tinhthần, đang định đứng lên, muốn ra khỏi màn cửa sổ bằng lụa mỏng. Nàng đã phảivừa ngồi vừa đi ra bên ngoài, không thấy bóng dáng Giang Chấn, mới dámđứng thẳng người. “ Ách, mẹ -- dạ -- cái kia – cáikhay này mẹ mang ra đi ạ!” nàng đưa cái khay đầy rau cho mẹ, nhanh chóngmuốn lặp lại chiêu cũ, thừa lúc Giang Chấn còn chưa phát hiện ra, nàngmau mau thoát khỏi hiện trường. “ Cũng được.” Bà Lâm tiếp nhậnkhay măng, chỉ vào cái túi rác màu đen. “Ta soạn lại hai túi quần áo cũ,rất nhiều, Phượng Đình vừa cầm một bao đi ra ngoài rồi, bao này con mang rađi.” “ Ách -- dạ, được ạ-” Tĩnh Vântới nhấc bao cũ kia lên, cố hết sức bước ra, đi được một bước thì cóngười từ cửa đi đến. Bà Lâm vội vàng gọi nàng lại. “ Đợi chút, con đi đâu vậy?” “ Ra trước nhà ạ –” Giang Chấn ởđằng sau nhà, thì đương nhiên nàng sẽ chạy tới trước nhà rồi! Bà Lâm không hiểu được chântướng, mở miệng ngăn lại nàng. “ Phượng Đình ở đằng sau nhà ý,con mang tới cho chị, để nó tìm người để xử lý.” Những năm gần đây, thânthể bà gầy yếu, trong nhà từ chuyện to đến truyện nhỏ tám phần đều là chịcả đứng ra giải quyết. “ Nhưng mà, mẹ --” “ Nhưng mà cái gì?” Bà Lâm vẻ mặtnghi hoặc. “ Không có gì –” Tĩnh Vân cúi thấpđầu, không dám kiên trì lần nữa, chỉ sợ bản thân nói nhiều sẽ làm mẹ khảnghi. Không thể dây dưa nữa, nàng chỉ cóthể cứng đầu, hít sâu một hơi, xác định phương hướng, xách cái túi đựngđầy quần áo cũ, đi về phía sau cửa. Mỗi bước đi, nàng càng khẩn trương,tim đập cũng đập loạn cả lên. Đẩy cửa phụ ra, nàng nhìn khôngchớp mắt, thẳng hướng chị cả mà đi, căn bản không dám liếc mắt một cáivới Giang Chấn. Nhưng cảm xúc với hắn vẫn còntồn tại mãnh liệt như trước, cho dù là không nhìn hắn, từng tế bào củanàng, vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của hắn. “ Chị à, quần áo cũ này mẹ thuvề chị muốn để ở đâu?” Tĩnh Vân làm ra vẻ như thường, có thể giọng nóiduy trì được sự bình tĩnh nhưng thân mình không khỏi khẩn trương run run. Phượng Đình quay đầu, nhướn đôi màyliễu. “ Oa, đặt xuống đặt xuống, đểtí nữa anh rể em cùng Giang Chấn mang đi cho.” Anh rể không nửa câu kháng nghị,phục tùng vô điều kiện mệnh lệnh của phu nhân lại còn hỏi rõ ràng vị tríchị muốn để ở đâu mới ngoan ngoãn đi ra cửa. “ Có phải chuyện liên quan tới tôiđâu?” Giang Chấn ngồi cạnh cửa, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, lạnh nhưbăng hỏi. “ A, đường đường là đội phó độitrưởng đội đặc vụ, sang nhà tôi uống bia thì phải chịu giúp gia đình tôiđổ rác chứ?” Phượng Đình liếc hắn, đôi mắt đẹp lộ vẻ bất mãn. Giang Chấn mặt không chút thay đổi,lấy tiền trong ví ra, cả một tờ nghìn đồng giá trị lớn. (Cam: Em đã bảo là anh Chấn đại gia mà lị. GiangChấn: *thêm một cộp năm trăm nữa*. Cam:Edit truyện mà được nhìu tiền quá ha!! ^^) “ Tôi trả tiền.” Chị cả liền trở mặt ! “ Ê, tính cái gì vậy? Anh nghĩnhà tôi là cửa hàng ăn sao?” Nhìn thấy không khí dần trở nênkhó chịu, Tĩnh Vân cũng vội vàng nhảy ra hoà giải, cầm túi đựng quần áocũ kia đi ra ngoài, miệng đề xuất. “Chị à, em, em cầm đi là tốt rồi.”Chà, đây chính là cơ hội nàng cầu còn không được a! Nhưng mà, cái túi quần áo cũđấy quá nặng, hơn nữa trong lòng nàng khẩn trương, đôi chân nhỏ bước khôngngừng, đường đào tẩu mới chạy không đến hai bước, nàng đã mất trọng tâm,thân mình bé nhỏ đột nhiên ngã về phía trước. “ Oa ái –” Nàng kích động hô lên, âm thanhbuồn rầu vang lên bỗng dưng tắt lịm. Giang Chấn ngồi cạnh cửa, động tácnhanh đến không thể tưởng tượng được, khẩn trương chạy tới, ôm nàng vàolòng nên nàng mới không bị quỳ rạp trên mặt đất, da thịt không bị đau. Hơi thở nam tính vừa xa lạ vừaquen thuộc, nháy mắt vây lấy nàng. Nàng cảm nhận được hô hấp của hắn, vòngôm của hắn bằng hai tay đang đặt trên bộ ngực rắn chắc kia. “ Thật có lỗi, thực xin lỗi......”Tĩnh Vân vội vàng thối lui, lắp bắp giải thích, mặt xấu hổ đến đỏ bừng. Giang Chấn cúi xuống, ánh mắt lạnhlùng, lãnh đạm nhìn nàng một cái, tay cầm cái túi quần áo đã cũ kiađi. “ A, không cần, cái này tôi mang đithì tốt rồi......” nàng vốn cứ nghĩ sẽ kiên trì, nhưng vừa tiếp xúc với ánhmắt của hắn, liền sợ tới mức buông tay, không dám tranh giành cùng hắn. Giang Chấn thuận thế nhấc túi ráclên, tiêu sái thẳng hướng đi ra ngoài. Nàng đứng ở tại chỗ, ngây ngốc nhìnbóng dáng hắn dần dần đi xa, vẫn như cũ chút không nhúc nhích, tựa hồ còncảm giác được nhiệt độ cơ thể hắn, hương vị hắn. Phượng Đình đang nổi giận lôiđình thì thấy Giang Chấn như anh hùng cứu mỹ nhân, giúp muội muội bảo bốicủa nàng không bị đau, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái một chút. “ Được rồi, Tĩnh Vân, đừng đứngđực ra ở đó như vậy, đi vào trong phòng gọi mọi người ra đi.” nàng vừa nóivừa đẩy Tĩnh Vân vào trong phòng. “Nói cho bọn họ, đem cả đồ nướng ra nữa-- a, đừng quên còn có khăn giấy, chén, bát đũa đã rửa sạch nữa, tất cảđều mang ra nghen.” Từ trong ra ngoài Lâm gia, dướisự chỉ đạo của Phượng Đình, lập tức bận rộn, bất luận là người lớnhay trẻ nhỏ, tất cả đều ngoan ngoãn phục tùng theo chỉ thị, chịu khó làmviệc, đem đồ dùng chuyển ra bên ngoài. Đám người thân cùng với bạnchí cốt cao hứng khác thường, tất cả đều chụm vào xung quanh lò lửa,bắt đầu vui vẻ chăm chỉ nướng đồ, phòng trong cũng dần yên tĩnh lại,trống vắng, ở đó chỉ còn lại Tĩnh Vân, một mình trốn ở phòng bếp cắt nấmhương, đã để đầy trong cái hộp phía trên có in hình cái dao. Tay thái nấm hương nhưng trong lòng nàng vẫn còn nhớ tớiGiang Chấn. Vẻ mặt cùng thái độ của hắn, vẫngiống như trước, lãnh đạm. Chỉ là không biết có phải do nàng khẩn trươngnên hoa mắt không, mà lúc hắn ôm lấy nàng, bốn mắt giao nhau, nàng nhìn thấyđằng sau đôi mắt sắc bén kia loé ra thứ ánh sáng, như mang theo mộtchút cảm xúc vậy-- “ Em đang trốn tôi à?” Giọng nói trầm thấp bỗng dưngvang lên bên tai nàng. Không biết khi nào, Giang Chấn đã xử lý xong cái túiquần áo cũ kia, không nói không rằng tiêu sái đi vào nhà, tới sau nàng. Tĩnh Vân giật mình, nhẹ buông taythái nấm hương, đang tòm tõm lăn vào bồn nước. ‘ Ách, không, không có ngại...’nàng chột dạ trả lời, khuôn mặt vẫn thuỷ chung cúi xuống, không dám ngẩnglên, lại càng không dám nhìn hắn. Bàn tay to của hắn đặt xuống vainàng, dùng sức làm cho nàng không thể phản kháng, chậm rãi xoay người nànglại. Rồi hắn giữ lấy cái eo của nàng, kẹp nàng giữa hắn và cái bồnnước, buộc nàng đứng yên một chỗ. ‘ Ngẩng đầu.’ Giang Chấn nói. Nàng vẻ mặt đỏ bừng, hàm răng cắnchặt lại, chậm rãi ngẩng đầu lên. Nhưng mà, nàng ngẩng lên, đôi mắt nhỏ lạixem mấy củ khoai bên cạnh chứ không chịu nhìn hắn. ‘ Em đang trốn tôi sao?’ hắn hỏilại một lần nữa. ‘ Không có mà!’ nàng đáp lại vẫnnhư cũ, nhưng mà chột dạ nhiều hơn, thanh âm càng nhỏ đi. Bàn tay to lớn nâng khuôn mặtnàng lên, con mắt đen nhìn thẳng vào nàng, làm cho nàng rốt cuộc trốn cũngkhông thoát. “ Nhìn tôi.” Giang Chấn từ từ nói, hơi thở nóngbỏng phất nhẹ qua môi nàng. Hắn nhìn chăm chú, động tác cũngnhư lời nói của hắn tái hiện lại cảnh giống đêm hôm đó, vô cùng thânthiết. Da nàng từ đầu đến tận ngón chân, đều xấu hổ mà biến thành màuhồng phấn, ngực như có con nai con đang chạy loạn, hơn nữa không phải mộtcon mà là một đoàn ở trong ngực, phang vào nàng những cú sốc như sét đánh. Ngón tay hắn dài thô ráp, giốngnhư đêm đó lướt qua đôi má trắng hồng của nàng. “ Vì sao hôm đó em bỏ đi?” hắnhỏi trúng tim đen. “ Hôm nào cơ?” nàng trả lời, âmlượng nhỏ đến mức cơ hồ nghe không thấy. Con mắt đen nheo lại, phát ra tianguy hiểm. “ Không cần phải giả vờ với tôinhư thế.” hắn cảnh cáo, dựa vào nàng càng gần, đôi môi mỏng mỗi lần mở rađều nhẹ nhàng xượt qua môi nàng. ‘Em nghĩ rằng chuyện giữa chúng ta, tôikhông nhớ rõ sao?’ Kiều thê của tôi- Chương 3 part 2 Hơi thở ấm áp, như một thứ chất lỏng nóng bỏng, len lỏi qua tứ chi nàng, làm toàn thân nàng như nhũn ra, ngay cả khí lực cũng không có. Nếu hắn không dùng tay để giữ nàng thì chắc nàng đã ngã xuống rồi. Bị Giang Chấn ép hỏi, kế sách chạy trốn của nàng chính thức thất bại. Hàng mi run run, nàng ngước mắt chăm chú nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, biểu tình vừa e lệ vừa bất lực. “ Đêm đó anh uống thuốc xong, lại phát sốt......” “ Nhưng nó không hề ảnh hưởng tới trí nhớ và sức phán đoán của tôi. Tôi vẫn nhớ rõ hết thảy.” Hắn tiến tới môi nàng, dùng bàn tay mơn trớn gáy nàng. “ Hết thảy.” Hắn vừa nói vừa vừa xượt qua xương quai xanh của nàng, làm nàng mẫn cảm mà run rẩy. “ Hết thảy.” Bàn tay to lại tiếp tục xượt đi, qua làn áo mỏng manh, siết lấy bộ ngực mềm mại của nàng, hâm nóng thứ ngọt ngào, thơm mát đó bằng tay. Dù có ngăn cách bởi lớp áo lông, hắn vẫn khơi được cảm giác kích thích của nàng, mãnh liệt đến nỗi nàng khó có thể không thừa nhận. Nàng không còn chỗ để trốn, chỉ có thể khép hờ mắt lại, ngoãn ngoãn ở dưới làn môi hắn, tùy ý để bàn tay to kia nhẹ nhàng âu yếm, đôi lúc nàng còn hừ nhẹ ra một tiếng, một tiếng nữa, mê mụ bất lực mà yêu kiều. Môi hắn nhẹ xượt qua môi nàng, đôi mắt đen sắc bén lạnh như băng nhận ra được sự mê loạn ở nàng cũng dần thay bằng ngọn lửa nóng bỏng. “ Em nhớ tôi không?” hắn dùng giọng nói nhẹ nhất hỏi. Lúc này thì nàng rốt cuộc không thể nói dối được nữa, chỉ có thể nói cho hắn biết được câu trả lời thực sự. “ Nhớ” Anh cũng nhớ em chứ? Vấn đề này vừa hiện lên trong đầu Tĩnh Vân, còn chưa mở miệng hỏi hắn đã hôn nàng. Môi hắn mỏng, nóng như lửa, đầu tiên chỉ nhẹ nhàng lướt qua, rồi nếm tư vị ngọt ngào của nàng, nuốt lấy tiếng ưm run rẩy của nàng, hắn đem nàng ôm vào lòng, giam nàng trong ngực, càng lúc càng hôn sâu. Môi và lưỡi hắn linh hoạt trong miệng nàng, bá đạo quyện lấy cái lưỡi đinh hương, dụ nàng hưởng ứng lại...... Phía sau nhà không khí náo nhiệt tưng bừng, không ngừng truyền đến tiếng cười nhưng hai người vẫn thủy chung mắt điếc tai ngơ, say mê hôn nhau trong phòng. Tiệc nướng của Lâm gia vì một trận mưa mà bị gián đoạn, mọi người dời khỏi tiệc vào trong phòng trú mưa. Đám đàn ông ở trong phòng khách, uống bia nói chuyện phiếm, còn đám phụ nữ thì vào phòng bếp, bận rộn thu dọn thức ăn. Tuy rằng nói, tiệc nướng dùng chén giấy, bát giấy (Cái loại ăn xong là vứt ý ạ) để đựng thức ăn, nhưng số người tham gia lại vượt quá dự định, bát giấy không đủ dùng, đành phải dùng cả bát mà Lâm gia thường dùng cho đủ số. Phượng Đình bưng lấy một đống bát, mang đến bồn rửa, liếc Tĩnh Vân đang tình nguyện rửa chén, thấy trên mặt nàng đỏ ửng. “ Em bị sốt à? Sao mặt lại hồng như vậy?” nàng kinh ngạc hỏi, còn vươn tay chạm lên trán của em gái, kiểm tra nhiệt độ. ‘ Không có, không có, em không sao mà!’ Tĩnh Vân vội vàng né tránh. Phượng Đình nghi hoặc nheo mắt, định hé miệng hỏi vài câu thì chuông đúng lúc vang lên. “ A, chị đi mở cửa.’ nàng xoa xoa tay, bước ra khỏi phòng bếp. Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, nhấc chồng bát kia lên, cúi đầu kì sạch. Nghĩ lại vừa nãy, nàng cùng Giang Chấn hôn nồng nhiệt ở đây, nàng liền thẹn đến muốn chui xuống đất, không dám để cho người khác tới gần nơi này. Nụ hôn mãnh liệt kia, đến giờ vẫn còn làm cho nàng rung động không thôi. Giang Chấn bá đạo mà cuồng liệt hôn nàng, hôn cho nàng đến mơ mơ màng màng thậm chí còn làm cho nàng vô ý vươn hai tay, vòng tay qua cổ hắn bám chặt, trúc trắc đáp lại hắn. Trước tình thế sắp không khống chế được mình, hắn kết thúc nụ hôn, nhận thấy nàng có thể tự mình đứng được mới xoay người rời đi, trở về phía sau nhà. Nàng ngây ngốc một lúc mới tỉnh táo thoát ra khỏi trận kích tình kia. Đợi cho tâm tình bình tĩnh trở lại, nàng mới vội vàng chạy đến phía sau nhà, tham gia vào nhóm thân hữu. Cũng may, mọi người đều chăm chú vào việc nướng thịt, nói chuyện vui đùa ầm ĩ nên không ai phát hiện nàng cùng Giang Chấn vừa đồng thời biến mất mà cũng không ai phát hiện ra, môi nàng mọng nước, đã bị hôn nên có chút sưng phồng -- Nhớ tới nụ hôn đó, sắc mặt nàng đỏ hồng, tay lại càng đổ ra nhiều nước rửa chén, tự làm mình thêm bận bịu, ra sức rửa chén hy vọng những suy nghĩ miên man trong đầu có thể theo dòng nước kia được rửa trôi sạch đi. Những cái bát bị dính mỡ nàng phải vất vả lắm mới rửa được sạch sẽ, nàng đang lo lắng, có nên tới phòng khách không thì bên cửa lại truyền đến âm thanh của một cuộc tranh chấp. “ Đám người đó được các anh áp tải về Mỹ, giờ các anh còn muốn chúng tôi phối hợp thế nào nữa?’ Chị cả giọng nói cao truyền lan ra khắp phòng, trong giọng nói còn tràn đầy sự phẫn nộ. Tĩnh Vân vội vàng đuổi theo, phát hiện rõ ràng nhóm thân hữu cũng đang vây quanh ở trước cửa, anh rể thì ôm lấy chị cả đang nổi giận đùng đùng ngăn không cho chị đi ra ngoài cửa để nói chuyện với ba người ngoại quốc. Trong đó có một người ngoại quốc, trên mặt vừa hồng vừa sưng, bộ dạng thì chật vật, khẳng định là vừa bị chị cả ‘thăm hỏi’ qua. ‘Lệ đội trưởng, có thể bước ra đây nói chuyện không?’ hắn nói, cơ mặt hoạt động nên cứng nhắc, đau đớn. ‘ Có chuyện gì, nói ở đây cũng được.’ Sắc mặt đối phương càng thêm khó coi, chần chờ một lúc lâu sau hắn mới cứng đầu mở miệng. ‘ Lệ đội trưởng, công tước bỏ trốn rồi.’ Lời vừa nói ra, Lâm gia từ nam tới nữ, từ già tới trẻ, nhất thời phát ra tiếng kêu sợ, mọi người tranh nhau mở miệng, dùng hết bài chỉ trích này đến bài chỉ trích khác chất vấn, ném vào đám người ngoại quốc. Công tước? Tĩnh Vân há hốc mồm vì kinh ngạc, nhớ tới cái ngoại hiệu của lão công tước kia, vì tên tội phạm này mà anh rể cùng Giang Chấn phải mất một công sức lớn lắm mới bắt được. Mĩ dùng mọi biện pháp mạnh tay bắt họ giao ra tội phạm để FBI dẫn về Mỹ, ai mà hiểu được, họ vừa mới giao ra thì hắn đã lập tức bỏ chạy rồi. Nàng lập tức nhìn về phía Giang Chấn, phát hiện mặt hắn vẫn yên lặng, trao đổi ánh mắt với anh rể xong, liền cất bước ra khỏi phòng, tới phía sân nói chuyện với đám người ngoại quốc. Hắn nhíu mày, nàng đặt mọi chú ý lên người hắn, căn bản nghe không thấy giọng nói bên cạnh. Một lát sau, ngay cả anh rể cũng đi ra ngoài, tham gia thảo luận. Nhìn thấy biểu tình của Giang Chấn càng lúc càng ngưng trọng, lòng của nàng cũng trầm xuống theo. Tội phạm nguy hiểm bỏ chạy, trong lòng hắn nhất định khổ sở. Lần này, là FBI đến cửa xin giúp đỡ, tuy rằng thêm cơ hội hắn để một lần nữa bắt được công tước nhưng cũng vì điều này mà hắn lại đem mình dấn thân vào nguy hiểm. Một lúc lâu sau, cuộc nói chuyện trong sân chấm dứt, anh rể đi tới, Giang Chấn cũng không quay đầu, xoay người ngồi lên xe FBI. Hắn phải rời đi để bắt tội phạm. Lần này, hắn có lại bị thương như lần trước không? Hay còn bị thương nặng hơn? Có bị sốt cao, một mình nằm ở trong gian phòng lạnh như băng đó không? Anh rể trở về, nói với chị cả vài câu, rồi sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng hôn chị một cái mới lại xoay người đi tới phía xe đang chờ ở ngoài. ‘ Đại Công!’ Chị cả đột nhiên hô lớn, vội vàng chạy đến lao vào lòng anh rể. ‘Đừng bị thương nhé!’ nàng nói, còn dâng lên môi thơm. Tình cảm sâu đậm của vợ chồng ở trước mặt mọi người mà biểu lộ, nhìn chị hôn anh rể, Tĩnh Vân trong lòng hâm mộ không thôi, hâm mộ đến mức ngực mình cũng phát đau, nhiều lúc nghĩ hay mình cũng xông lên phía trước, dặn Giang Chấn hết thảy đều phải cẩn thận. Nhưng mà nàng vừa mới xúc động chạy ra khỏi phòng, mưa phùn đã rơi xuống, đập vào khuôn mặt nàng. Không khí lạnh như băng làm cho nàng tỉnh táo lại, nháy mắt chân đã chần chừ dừng lại. Không được! Lúc này đám bạn và người thân hữu đều ở đây, mấy chục ánh mắt đều nhìn vào Giang Chấn và Lệ Đại Công, nàng mà xông lên phía trước, liều lĩnh nói chuyện với Giang Chấn thì quan hệ bọn họ lúc đó sẽ không giống quan hệ bình thường, sẽ làm cho mọi người nhận được ra. Dù cho, bọn họ đã từng ăn nằm với nhau trên giường. Dù cho, hắn còn vừa mới hôn nàng. Nhưng mà kể cả trong lời nói cực nhỏ của Giang Chấn căn bản cũng chưa từng đồng ý điều gì, nàng vẫn không đoán được tâm tư của hắn, không biết được trong lòng hắn nàng rốt cục là cái gì. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Suy nghĩ hỗn loạn ở trong óc nàng cứ lăn đi lăn lại, nàng do dự không dám bước tới, chỉ trơ mắt nhìn anh rể ngồi lên xe FBI và đóng cửa. Xe dần dần đi xa, biến mất trong cơn mưa nhỏ. Sau cùng cũng không nhìn thấy bóng dáng cái xe nữa nhưng mà nàng vẫn đứng yên một chỗ, nhìn xa về hướng xe đi lo lắng cho an nguy của Giang Chấn. Phượng Đình xoay người định đi vào nhà, nhìn vẻ mặt lo lắng của nàng còn tưởng rằng nàng đang lo lắng cho anh rể. “ Ai a, yên tâm yên tâm, đừng lo lắng cho anh rể em, anh ấy sẽ không có việc gì đâu.’ Phượng Đình giữ vững tinh thần, đẩy nàng vào nhà. ‘Chị chắc vậy sao?’ nàng nhíu đôi mày thanh tú, nhịn không được quay đầu, cho dù nàng nhìn không thấy bóng dáng xe vẫn luyến tiếc thu hồi tầm mắt lại. Ô, nếu anh rể không có việc gì thì Giang Chấn cũng sẽ không sao phải không?! ‘ Đương nhiên.’ Chị cả trả lời thế nhưng cũng không thể trấn an được sự lo lắng của Tĩnh Vân. Lo lắng của nàng giống như là một tảng đá lớn, sau khi rời tầm mắt ra khỏi Giang Chấn, đã đè nặng trong lòng nàng. Sau tiệc nướng, không có chút tin tức nào về Giang Chấn. Bắt tội phạm phạm lớn, sự tình không phải là việc nhỏ, toàn thể người trong đội đặc vụ phi ưng đều căng thẳng, toàn lực truy bắt công tước, bận tối mày tối mặt. Tĩnh Vân lo lắng, thậm chí còn gọi điện thoại cho đại tỉ hỏi thăm, phát hiện ra ngay cả anh rể cũng không liên lạc với chị cả. Sầu lo cùng suy nghĩ cứ dày vò nàng làm nàng không muốn ăn, mà ăn cũng không vào. Lịch mỗi ngày đều xé nhưng tin tức về Giang Chấn vẫn không có. Rồi, một ngày nào đó, nàng lại xé lịch và phát hiện ra một sự việc. Nguyệt sự chậm. Nàng nhìn vào ngày trên lịch, một trận rét run đập vào lưng. Chuyện này chưa bao giờ phát sinh như thế, nguyệt sự của nàng luôn luôn chuẩn xác, chưa bao giờ chậm. Nàng lo việc hôn sự của chị cả, làm chuyện đó với Giang Chấn, tâm hồn thiếu nữ cũng không yên, nhưng đến lúc này mới giật mình thấy nguyệt sự đã muộn hơn một tháng. Những ngày kế tiếp càng gian nan. Nàng mỗi ngày xé lịch ngoại trừ cầu nguyện cho Giang Chấn bình an, còn phải cầu nguyện cho “bác Nguyệt” của mình nhanh tới thăm. Nhưng trời cố tình không theo nguyện vọng của nàng, vô luận nàng cầu nguyện thế nào, khổ sở chờ đợi thế nào, Giang Chấn cùng ‘bác Nguyệt’ vẫn không có một chút tin tức. Ngày hai mươi lăm, nàng vì phiền lòng mà khâu hỏng một con gấu, nối nhầm tay nó vào chân. Ngày hai mươi bảy, nàng phụ trách nấu cơm, lại không yên lòng, thiếu chút nữa thiêu cả phòng bếp. Ngày hai mươi tám, nàng quyết định chờ thêm ba ngày nữa, nếu ‘bác Nguyệt’ vẫn không đến, nàng sẽ kiên quyết đi xác nhận lại. Ngày ba mươi mốt, nàng cả đêm không chợp mắt, sáng tinh mơ đã ra khỏi cửa, bắt ba lần xe buýt, đến một làng thật xa, vào một siêu thị mini, mua một que thử thai. (Chỗ này chính là tiết tử này các nàng) Về nhà , nàng trốn vào trong phòng tắm, hai tay run run, theo hướng dẫn sử dụng trong hộp giấy, đọc từng chữ một, lại dựa theo chỉ thị, làm xong trình tự trong giấy, liền nín thở tập trung lo lắng chờ đợi kết quả. Một vạch màu lam xuất hiện trên que thử. Khoảng năm giây sau, một cái vạch hồng cũng chậm rãi, chậm rãi hiện lên. Hai vạch! Nàng cầm tờ hướng dẫn, run run mở ra, xác nhận dòng chữ trên đó. Bất luận là vạch thẫm màu hay nhạt màu hiện ra, nếu có hai vạch xuất hiện thì đều thể hiện bạn đã mang thai. Miệng nàng nửa mở, nhìn lại bản hướng dẫn, lại cầm que thử, nhìn vào hai vạch trên đó, không ngừng dụi mắt để xem xem mình có bị hoa mắt nhìn lầm hay không. Nhưng mà bất luận nàng xoa bao nhiêu lần đi chăng nữa, hai vạch vẫn cứ rành rành ở đó, mãi không biến mất. Trận đả kích này làm toàn thân nàng như nhũn ra, vô lực ngồi than thở ở trong phòng tắm, ngẩn người nhìn que thử thai. Thảm rồi, cái này có thể gây ra ‘ án mạng’ đó!!! Sau khi kiểm tra, biết mình mang thai, Tĩnh Vân lại càng đứng ngồi khôngyên. Nàng nhặt que thử thai, bảnhướng dẫn cùng với hộp giấy lại, mang tới gần phòng mình, giấu ởnơi kín đáo nhất, không dám lưu lại một chút dấu vết nào trong phòngtắm. Trời ạ, mang thai! Nàng thế mà lạimang thai ! Hoá ra không muốn ăn, với thânthể không khoẻ không phải do suy nghĩ quá nhiều, mà là do trong thân thểnàng, đã xuất hiện thêm một sinh linh nhỏ nữa. Nàng đương nhiên biết rõ, phụ nữkhông phải dựa vào một cái dấu chân lớn để có tiểu bảo bảo mà là dokhông phòng tránh khi làm chuyện đó nên mới mang thai. Nhưng nàng khôngthể lường được là mình vừa mới nếm thử trái cấm một lần đã ‘trúng thưởng’ngay. Tay chân Tĩnh Vân hoàn toàn hoảng loạn. Nàng không dám tưởng tượng, nếu đểcho ba mẹ biết, cho em trai mình biết, cho chị cả biết thì...... Nhớ tới chị cả, Tĩnh Vân nhịnkhông được rùng mình một cái. Mẹ thân thể gầy yếu, thường xuyênvào bệnh viện, mấy chục năm cũng chỉ như một ngày ba luôn cẩn thận che chởcho mẹ nên từ việc lớn tới việc nhỏ trong nhà, bao gồm cả việc quantâm tới em trai em gái đều là một mình chị cả ôm lấy hết. Từ nhỏ đến lớn, chị cả luôn chămsóc tỉ mỉ cho nàng, chỉ cần có ai dám khi dễ nàng, chị cả sẽ vì nàng đilấy lại công đạo, đánh cho kẻ đó đến mặt mũi bầm dập. Lúc này mà chị ý biết, nàng sớmđã bị Giang Chấn ‘ ăn’ , khẳng định sẽ nổi trận lôi đình, giận hắn mãi mấtthôi. Sau cả một đêm suy nghĩ, Tĩnh Vânquyết định, tạm thời bảo vệ bí mật này, đi tới bệnh viện phụ sản cẩn thận kiểmtra trước đã. Sáng sớm mùa đông, ngoài cửa sổ giólạnh thổi vù vù, phủ lên người cái áo khoác nhung dương, lại đeo thêm mộtcái khăn quàng cổ, từ đầu đến chân bao ấm áp nàng mới cầm túi vải lên,thay đôi giày vải đi cho thoải mái. Trong phòng khách không có một bóngngười, ba mẹ hẳn là còn trong phòng ngủ, nàng âm thầm thấy may mắn, bàn taynhỏ bé cầm cái chốt cửa, đẩy cửa chính ra, nhanh chóng chuẩn bị rời đi-- Nhưng ngoài cửa lớn, lại gặp mộtngười. Một người đàn ông. Người mà nàng luôn nhớ, luôn mongnhưng hiện tại lại không muốn gặp nhất, là người đàn ông này. Giang Chấn! Tĩnh Vân toàn thân cứng ngắc, haimắt mở to ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã cắt không còn một giọt máu. Vài giây tiếp theo, nàng kinhhoảng muốn thoái lui không thích chạm mặt Giang Chấn, đóng phịch mộttiếng cái cửa lại. Làm sao có thể là hắn được? Hắn tới làm cái gì chứ? Hắn tìm đến nàng sao? Hay hắn biết nàng mang thai ? Khôngkhông không, hắn không có khả năng biết. Thế, hắn tới làm gì? Tới hỏi nàng cónhớ hắn không à, hay là đến hôn nàng? Tĩnh Vân dựa lưng vào cửa, ômchặt lấy cái túi vải, kinh hoảng không nghĩ được gì. Cốc! Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên,mạnh đến nỗi làm nàng sợ nhảy tưng lên, xoay người nhìn vào cái cửa. Cốc, cốc! Giang Chấn gõ cửa. Nhà nàng rõ ràng có chuông mà hắnlại không ấn, cố ý muốn gõ cửa. Tiếng gõ cửa cực kì có quy luật, khôngnhanh cũng không chậm, lực gõ có nặng có nhẹ, một tiếng tiếp nối mộttiếng, cứ như nếu nàng không chịu mở cửa thì hắn cũng sẽ vĩnh viễn đứngđó mà gõ vậy. Cốc, cốc, cốc, cốc, cốc, cốc,cốc, cốc, cốc! Tiếng đập cửa vang lên, gõ vàođầu nàng làm nàng run run, dạ dày siết chặt lại. Cái tiếng đó cứquanh quẩn trong phòng khách, nếu nàng không mở cửa thì chỉ một lát sau,khẳng định ba mẹ đi ra xem mất. Không thể làm gì được nữa, nàngđành vươn bàn tay nhỏ bé lạnh như băng ra nắm lấy chốt cửa, chậm rãi mởra. Giang Chấn vẫn đứng ở ngoài, cuốicùng cũng buông tay, không gõ cửa nữa. Cặp mắt đen nhìn nàng, trên khuônmặt tuấn tú có mấy phần giận dỗi. “ Làm sao mà em vừa thấy tôi tớiliền đóng cửa lại vậy?” hắn mở miệng trước, chất vấn nàng với vẻ bấtmãn. Sau khi bắt được Công tước, tổđặc vụ lại mất một chút thời gian nữa để cùng FBI thảo luận, thẩm vấn quátrình đã xảy ra. Lần này cuối cùng FBI cũng nhận lỗi, không cam tâm tìnhnguyện giao lại quyền ưu tiên thẩm vấn. Hắn cố gắng nhanh chóng xử lýxong công việc để đến tìm nàng. Ai ngờ, người phụ nữ nhỏ bé này vừathấy hắn đến, cứ làm như nhìn thấy quỷ vậy, sợ tới mức mặt trắng bệch racòn đóng cửa mạnh vào, làm cho hắn cảm tưởng bị một cái bát úp chặtkhông nhấc ra được. Tĩnh Vân thấp thỏm không yên, cáiđầu nhỏ cúi thấp xuống, hai tay ôm chặt cái túi vải, mười ngón tay mềmmại bám vào lớp vải dệt. ‘Ách...... Ách...... Em......’ nàng ấp a ấp úng,vì chứng cứ rành rành ra đó nên nói không được nửa lời giải biện. Giang Chấn nheo mắt lại, nhìn vàocái áo khoác ngoài cùng với cái túi vải trong tay nàng. ‘ Em muốn ra ngoài à?’ hắn hỏi. Cái đầu nhỏ gật gật, rồi độtnhiên nàng tỉnh lại, mặt trắng bệch, lại bắt đầu ra sức lắc lắc. ‘Không có,không có, em không muốn đi ra ngoài!’ nàng vừa nói, vừa lui về một bên. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Lời nói dối tồi như vậy tấtnhiên không thể gạt được Giang Chấn, đôi mày rậm của hắn chau lại, bàn tayto vươn ra, bá đạo cầm tay nàng, không phân trần thêm mà đi ra ngoài. ‘ Tôi đưa em đi.’ Sức lực người đàn ông bao lấynàng, không những thế hắn còn là một người cường tráng nữa nên Tĩnh Vâncăn bản không thể phản kháng, chỉ có thể như một chú gà con đáng thương bịcon diều hâu quắp một lèo ra phía trước nhà, ngồi trên xe hắn. Một bước của Giang Chấn rấtdài, hắn bước một bước thì nàng phải bước vài bước mới theo được. Hơnnữa hắn lại bá đạo quá mức, không cho nàng cơ hội bỏ chạy, đi nhanh hơnbình thường nên chỉ có đoạn đường ngắn ngủn tới xe mà nàng vấp ngãđến mấy lần. Lên xe xong, nàng chỉ cảm thấy dạdày khó chịu, không thoải mái. Một tay để trước ngực, nàng cố gắng hít sâunhưng sắc mặt vẫn càng lúc càng tái nhợt. Giang Chấn ngồi vào chỗ lái, theothói quen lấy thuốc cùng với cái bật lửa ra. Mùi hương của thuốc trànngập trong xe, xộc vào mũi nàng. ‘ Muốn đi đâu?’ Hắn khởi động xe,thong dong hít một hơi vào rồi phun ra một đám khói thuốc. Tĩnh Vân trả lời bằng một tiếngkhó chịu buồn nôn. Mùi hương của thuốc với tìnhtrạng sức khoẻ của nàng giống như đổ thêm dầu vào lửa. Dạ dày củanàng đột nhiên xoắn lại, bên trong như có cái gì trào dâng, lại giốngnhư đang có người đào núi lấp biển, xao động mạnh làm nàng giữ lấyngực, khó chịu không ngừng nôn oẹ ra. Vài phút trôi qua, cơn nôn đã tạmngưng, nàng xụi lơ trong chỗ ngồi. Mồ hôi lạnh ướt hết trán nàng, cảmgiác khó chịu cũng dịu đi nhưng vẫn chưa biến mất hẳn. ‘ Em khó chịu à?’ Giọng nói trầm đã gần hơn sovới lúc trước, tờ khăn giấy cũng bị nhét vào trong tay nàng. Nàng nhắmmắt lại yếu ớt gật đầu, dùng khăn giấy lau mồ hôi trên trán. Dưới ghế ngồi truyền đến chútrung động, tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại liên tục không ngừng. Nàng mơ hồ biếtGiang Chấn bắt đầu cho xe chạy lại không biết hắn muốn đưa mình đi nơi nào. Một lát sau, nàng cuối cùng cũngvượt qua được cơn cảm giác khó chịu kia, dạ dày cũng không quặn lạinữa, nàng mới mở hai mắt ra, phát hiện ở ngoài cửa sổ xe, nhà cao tầng cứlui nhanh về phía sau, xe đã đi vào nội thành. ‘ Anh muốn dẫn em đi đâu?’ nàng độtnhiên cảnh giác đứng dựng lên. ‘ Bệnh viện.’ Bệnh viện?! Đúng là hôm nay nàng ra ngoài đểchuẩn bị tới nơi đó. Nhưng nàng không nghĩ sẽ đi cùng hắn a! Tĩnh Vân khôi phục được một chútthể lực mới đứng lên lắc đầu, vội vàng nói: ‘Không cần không cần, không cần đibệnh viện, em, em em em -- em muốn về nhà......’ Giang Chấn bất di bất dịch, đôimắt đen liếc nàng một cái, nhìn vẻ mặt như có người âm theo đuổicủa nàng, hắn vẫn cho xe đi như cũ, căn bản không có ý quay đầu. Lòng nàng nóng như lửa đốt, hoảngkhông biết nên làm sao bây giờ, hơn nữa mùi thuốc vẫn chưa bay hết, điếuthuốc trên tay hắn còn chưa tắt làm nàng cảm thấy dạ dày co rút nhanh,cái cảm giác khó chịu đó tựa hồ lại rục rịch bên trong nàng. Thật vất vả lắm đèn đỏ của ngãrẽ phía trước sáng lên, xe cuối cùng cũng ngừng lại. Một ý tưởng táo bạo hiện lêntrong đầu Tĩnh Vân. Nàng chớp đôi mi dài, trộm ngắm Giang Chấn bên cạnh,bàn tay nhỏ bé đã đụng tới chốt cửa xe, thừa dịp đèn đỏ sáng muốn đẩy cửaxe ra. Nàng sớm hay muộn cũng phải nói chohắn, nhưng -- nhưng -- nhưng mà hiện tại, nàng còn chưa chuẩn bị tâm lý thậttốt! Chỉ có một kế sách duy nhấtnày thôi, thừa dịp đèn đỏ còn sáng phải mau mau xuống xe đào tẩu. Nhưng mà nàng vừa mới có động tácthôi Giang Chấn đã mở miệng. ‘ Em dám.’ Hắn không hề cao giọng, nhưng cáigiọng trầm thấp đó đã có thể làm cho người ta sợ hãi uy nghiêm. Hai taycủa nàng, phục tùng còn nhanh hơn cả đầu óc, nhanh chóng rời khỏi cáichốt, bị giọng nói cảnh cáo của hắn doạ tới mức co rúm lại, ngồi yên, khôngdám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Ô ô, hắn đều dựa vào giọng nóiđáng sợ vậy để dọa chết tội phạm, rồi mới bắt bọn họ sao? ‘ Em, em, em em không cần đi bệnhviện......’ mưu kế không thành Tĩnh Vân chỉ cảm thấy ủy khuất cực kỳ. Nàngcúi khuôn mặt nhỏ nhắn xuống, cắn cắn môi hồng, hai tay cứ xoắn lấy cáitúi vải. Đôi mắt đen liếc tới nàng, bêntrong nó tiềm tàng một tia sáng khó có thể nhận ra đó là ý cười. ‘ Lớn như vậy mà còn sợ gặp bácsĩ.’ Đôi môi nhỏ bĩu lại, cảm thấymình đang bị hắn vu oan. ‘Em không phải sợ nhìn thấy bác sĩ.’ nàng cườngđiệu. ‘ Thế vì sao không đi bệnh viện?’hắn hỏi. ‘ Em biết chuyện gì đang xảy ra vớimình.’ ‘ Thật không?’ Hắn không đếm xỉa tới câu nóicủa nàng, rõ ràng không tin. Nàng nhất thời nhịn không được thốt ra. ‘ Em không ốm, chỉ là em nghi –’ Mới nói được một nửa lời vừaphát ra, còn chưa toát được hết ý, nàng đột nhiên tỉnh ngủ, kích độngngậm cái miệng nhỏ nhắn lại, không dám mở miệng lên tiếng. Xe đang lăn đều về phía trước,chợt đổi phương hướng, lái sang lối đi bộ bên đường, phía đằng sau lắclư rồi đột nhiên ngừng lại. Ngoài cửa sổ âm thanh chói tai vanglên, chiếc xe đi phía sau mạo hiểm né tránh, đi qua còn hạ cửa kính xexuống, bỏ lại vài câu mắng tức giận. Giang Chấn mắt điếc tai ngơ dừng xelại, quay đầu dùng đôi mắt đen sáng quắc nhìn thẳng vào nàng, gằn từngtiếng hỏi: ‘Em nói gì cơ?’ ‘ Ách -- em nói, em nói -- em sợgặp bác sĩ......’ nàng cúi tầm mắt xuống, vội vàng sửa lại lời đáp, tronglòng cầu nguyện hắn không nghe ra câu mình chưa nói hết và ý tứ che dấuđằng sau nó. Chỉ tiếc, Giang Chấn là cảnh sát,trực giác vốn nhạy bén hơn người bình thường, hắn vừa mới chỉ nát nàng,nàng đã tự nhận tội, tuy lời không được nói hết nhưng hắn vẫn coi đónhư là thừa nhận tám phần rồi, còn hai phần kia, khẳng định là hắn đoán rađược. Ngồi trên xe chưa đến mười lămphút, nàng đã ngoan ngoãn đem bí mật kia nói cho Giang Chấn. Nghĩ đến bảnthân mình ngu xuẩn, bỗng dưng hốc mắt nàng đỏ lên, cảm xúc chuyển biến cựcnhanh, ngay cả nàng cũng trở tay không kịp. ‘Em muốn trở về.’ Tĩnh Vân nhỏ giọngnói, trong mắt đã ngập nước. ‘ Không được.’ Hắn trả lời giọng như chém đinhchặt sắt. Nước mắt lăn xuống má, như lànhững hạt trân châu rơi không ngớt, cứ một viên lại một viên. Nàng đau lòngkhóc, ai oán nhìn hắn. ‘ Vì sao không được?’ nàng nức nởhỏi. ‘ Bởi vì đây là trách nhiệm củatôi.’ Giang Chấn nhướn mày rậm, dùng khẩu khí thô lỗ quá mức trả lời. Hắn nhớ rõ tất cả trong đêm đó,nhớ rõ nàng thẹn thùng cùng với thiếu kinh nghiệm thế nào, trước khi hắncó nàng, nàng chưa từng có người đàn ông nào khác. Nàng là một xử nữ, màhắn lại là người đã có kinh nghiệm thành thục, chuyện dự phòng đáng nhẽphải là việc hắn làm. Nhưng mà đêm đó là lần đầu tiênhắn mất đi lý trí, đánh mất tự chế vốn có của mình. Khi ôm nàng vào lòng,hắn cảm giác được ngọn lửa của khát vọng đang thiêu đốt, ngoại trừ muốnchôn sâu vào trong cơ thể nàng, cảm thụ sự mềm mại ngọt ngào của nàng rathì trong đầu hắn rốt cuộc không thể nghĩ được gì khác...... Tiếng khóc nức nở uỷ khuất, thỉnhthoảng lại vang vào trong tai hắn. Xem nàng khóc thật đáng thương, trênđôi má phấn tràn đầy nước mắt, dáng vẻ làm cho người khác phải đau lòng.Hắn âm thầm mắng một tiếng, đôi mày rậm không nhướn lên nữa, hắn nghiêngthân mình, dùng động tác nhẹ nhàng nhất, lau giọt lệ ở khóe mắt nàng. Hàng mi đẫm lệ chớp chớp, nàngngước khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến hoa cả mặt lên, xuyên qua đôi mắt đẫmlệ, hoang mang nhìn vào điều khó có thể tin được, khuôn mặt nghiêm khắctuấn tú của hắn ở gần nàng, bàn tay to thô ráp đang vì nàng mà lau đitừng giọt nước mắt. Từ lúc gặp nhau đến giờ, thờigian hai người ở bên nhau ngắn ngủi, hắn lúc thì lạnh lùng, lúc thì báđạo, nhưng hành động đơn giản chỉ là lau nước mắt cho nàng lần này đãlộ ra vẻ dịu hiền. Kỳ thật, ở lòng sâu trong lòng,nàng lo lắng nhất là phản ứng của Giang Chấn. Ngay cả mộng đẹp xa xỉnhất, nàng cũng không dám cầu xa, không nghĩ hắn sẽ ôn nhu như vậy, bưnglấy mặt của nàng, kiên nhẫn vì nàng lau nước mắt. Sầu lo nhất của nàng cuối cùngvì hành động Giang Chấn mà tiêu tan hết, Tĩnh Vân thở dài nhẹ nhõm, ngừngkhóc rồi nhưng không ngờ nó vẫn còn chảy ra nữa. Giang Chấn rút ra mấy cái khăngiấy, nhẹ nhàng đặt trên mặt hắn, rồi khởi động xe một lần nữa. ‘ Đừng khóc.’ hắn nói, hai mắt nhìnthẳng phía trước. ‘Tôi cùng em đi tới khoa phụ sản kiểm tra.’ Nàng không hề phản kháng, ngoanngoãn gật đầu đồng ý, nhưng mà nước mắt vẫn từng giọt từng giọt rơixuống. Hắn cũng không mở miệng nữa, chuyên tâm lái xe, trong xe lại rơivào yên lặng. Nước mắt trong suốt lặng lẽ thấmướt mặt giấy. Tuy rằng nàng khóc không ngừng, nhưng trong lòng nàng lại cócảm giác ấm áp ngọt ngào, cảm thấy thật cao hứng, cao hứng...... Kiều thê của tôi- Chương 4 part 2 Giang Chấn mang nàng đi, không phải bệnh viện lớn, mà là một phòng khám của khoa phụ sản cũng khá nổi danh. Phòng khám từ trong ra ngoài được trang hoàng xa hoa, sàn nhà làm bằng gỗ thô, còn bài trí mọi thứ bằng màu phấn hồng. Màu phấn hồng của hoa hồng toả hương, màu phấn hồng của cái sô pha mềm mại thoải mái, trên bàn nhỏ còn bày ra tạp chí cho phụ nữ có thai số mới nhất, lại còn có vài con búp bê vải tinh xảo nữa. Thời gian còn sớm, không có nhiều người đến chẩn đoán, hộ sĩ thân thiết hướng dẫn nàng điền vào tờ chẩn đoán. Lúc điền vào phần tình trạng hôn nhân, mặt nàng nóng hồng, cứ như là làm chuyện xấu vậy, chột dạ khoanh vào từ ‘chưa kết hôn’ mới đặt đó đi ra ngoài. Hộ sĩ thay công việc đăng ký của nàng, lập tức mời nàng vào khám bệnh. Tĩnh Vân đứng dậy quay đầu, nhìn Giang Chấn bên cạnh, phát hiện ra hắn cũng đứng lên theo. ‘Ách, cái kia – em tự đi vào được rồi......’ nàng mặt đỏ bừng, nhanh chóng ngăn cản hắn. ‘ Tôi cùng em vào.’ hắn lời ít mà ý nhiều, bàn tay to lớn cầm tay nàng dắt đi, cất bước vào trong phòng. Lúc này, hắn không còn cứng rắn kéo nàng nữa mà ngược lại cố ý thả chậm, phối hợp với bước đi của nàng. Nàng cắn môi, nhận mệnh lệnh đi theo hắn, hiểu được người đàn ông này có ý chí cứng như sắt thép, một khi đã quyết định, thì không người nào có thể cự tuyệt. Trong phòng khám cũng là màu phấn hồng, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng, nhã nhặn nho nhã ngồi cạnh máy tính, kiểm tra tư liệu vừa điền, còn có một hộ sĩ nữ nữa đứng bên cạnh. ‘ Lâm tiểu thư sớm an, mời ngồi.’ bác sĩ nói, thái độ thân mật. ‘Cô cảm thấy không thoải mái sao?’ ông nhẹ giọng hỏi. Nàng xiết chặt túi vải, xấu hổ đến mức không dám ngước đầu lên. ‘ Tôi...... Giống như mang thai......’ nàng trả lời bằng giọng thật nhỏ. Bác sĩ giọng điệu vẫn không thay đổi, ôn hòa thân mật. ‘Lần nguyệt sự trước là hôm nào?’ ‘ Ngày mùng 4 tháng trước.’ ‘ Bình thường vẫn đúng ngày chứ?’ ‘ Vâng.’ Vấn đề này tư mật quá mức, làm cho nàng xấu hổ cực kỳ. Mà đứng phía sau nàng, Giang Chấn thuỷ chung không nói gì, lại càng làm nàng khẩn trương, tay đổ mồ hôi. ‘ Cô có dùng qua que thử thai rồi à?’ Nàng đỏ bừng mặt, gật gật đầu. ‘ Kết quả thế nào?’ Bên trong không khí yên lặng, cả ba người đều đồng thời nhìn vào nàng, chờ nàng trả lời. Nàng cố lấy dũng khí, sợ hãi mở miệng. ‘ Dương tính.’ nàng dùng từ ngữ ít nhất để trả lời. Bác sĩ gõ bàn phím, ghi lại tình trạng thân thể của nàng, dùng giọng nói ôn hòa thân mật kia một lần nữa để đưa ra vấn đề. ‘Đây là lần đầu tiên cô mang thai sao?’ Khuôn mặt nhỏ nhắn càng hồng, như lửa đốt vậy. Nàng xấu hổ đến mức không thể trả lời, mười đầu ngón tay ghì chặt vào cái túi, một lúc lâu sau cổ họng vẫn không phát ra tiếng gì. Giang Chấn từ phía sau, chủ động mở miệng thay nàng trả lời. ‘ Vâng.’ Bác sĩ gật gật đầu, thong dong tiếp tục ghi lại, mỉm cười hỏi: ‘Không tránh thai à?’ ‘Không có.’ Người trả lời vẫn là Giang Chấn. Tĩnh Vân đã thẹn đến mức muốn chui xuống đất, tưởng chừng sắp tông cửa xông ra đến nơi rồi. Bác sĩ cười cười. ‘Lại là lần bất trắc, tốt lắm.’ ông quay đầu sang cô hộ sĩ nói: ‘Cô Lí, cô dẫn Lâm tiểu thư đi làm kiểm nghiệm đi.’ ‘ Xin theo tôi.’ hộ sĩ thân thiết nói, thay Tĩnh Vân dẫn đường, tới phòng thay đồ. Nàng nắm chặt túi, theo cô hộ sĩ tới phòng thay quần áo phía trước, nhận que thử thai của cô ấy đưa cho. ‘ Cô có biết sử dụng thế nào không?’ hộ sĩ cẩn thận hỏi. ‘ Biết.’ nàng gật gật đầu, bước vào phòng thay đồ, trong lòng thầm may mắn, nàng có thể tạm thời tránh được đôi mắt sắc nhọn như mắt chim ưng của Giang Chấn, một dự cảm xấu đột nhiên nảy lên trong lòng nàng. Nàng dừng cước bộ, tâm tình không ngừng bất an, chậm rãi quay đầu -- Quả nhiên! Giang Chấn cũng đang đi theo, lúc này đã đứng ngay phía sau nàng, hay tay khoanh trước ngực, trong mắt còn che giấu ý nghĩ, khó có thể thấy đáy. Nàng sợ tới mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên. ‘Cái kia -- này -- anh, anh anh anh anh anh, anh trở về đi, không cần đi theo chờ em đâu !’ Hai tay nàng vung loạn, nhanh chóng muốn đuổi người. ‘Mau vào đi, không cần lãng phí thời gian.’ Hắn không hề lui đi mà còn tiến tới, tiến lên vài bước, dùng thân hình cao lớn bức nàng tiến vào phòng thay đồ, rồi mới đứng yên một chỗ, không nhúc nhích, chờ xem quá trình kiểm tra trực tiếp cùng với kết quả. Tĩnh Vân mặt đỏ tai hồng đóng cửa lại, rồi ngồi xổm xuống, đem mặt vùi vào trong lòng bàn tay, ngâm nga kêu khổ. A, nàng có phải may mắn hay không, Giang Chấn không kiên trì muốn theo nàng vào đây để xem toàn bộ quá trình sử dụng que thử thai? Nàng ngồi xổm ở chỗ cũ, chờ cơn sóng triều đi qua xong, mới chậm rãi đứng lên, làm theo cách lúc trước, thực hiện các bước làm. Tuy đây là lần thứ hai thử thai, nhưng tâm tình của nàng vẫn khẩn trương như trước, nhất là khi nghĩ đến, Giang Chấn đang chờ ở ngoài cửa, nàng càng khẩn trương đến mức bàn tay nhỏ phát run. Kiểm tra, kết quả giống lúc trước. Tĩnh Vân cắn môi, xiết chặt que thử, hai chân nàng run rẩy, chậm rãi đến trước cửa. Mở cửa phía trước ra, nàng quay đầu nhìn xung quanh, mong chờ phòng thay đồ có cửa sổ, để nàng có thể ‘cùng cái que lẩn trốn’, không cần đi ra ngoài đối mặt với Giang Chấn. Thực đáng tiếc, phòng thay đồ không có cửa sổ. Nàng thất vọng thở dài một hơi, trong lòng kỳ thật cũng hiểu được, đuổi bắt là nghề của Giang Chấn, cho dù hôm nay nàng thoát được nhưng dù là đuổi tới chân trời góc biển đi chăng nữa hắn vẫn sẽ bắt được nàng trở về. Vạn bất đắc dĩ, nàng nhẹ nhàng đi ra cửa, đập vào ánh mắt nàng là khuôn mặt tuấn tú ngăm đen. Nàng còn chưa kịp phản ứng, bàn tay to đã tham lam cướp đến, dễ dàng lấy đi que thử thai trong tay nàng. Giang Chấn cầm que thử thai, mắt nghiêm túc nhìn, sắc mặt Tĩnh Vân không phải đỏ bừng, mà là trắng bệch. Nàng bắt đầu hoài nghi, có người nào vì xấu hổ cực độ quẫn đến mức mà chết đi không. Trời ạ, hắn cầm que thử thai của nàng! Trên đó còn dính … của nàng -- của nàng -- của nàng -- ‘Thế này là thế nào?” Giang Chấn hỏi, khuôn mặt nghiêm túc nhìn que thử, như kiểu nó là vật chứng mấu chốt của một vụ án quan trọng vậy. Hộ sĩ đi tới, nhẹ nhàng giải thích. ‘ Xuất hiện hai vạch thể hiện đang mang thai.’ hộ sĩ mỉm cười. ‘Làm ơn đưa que thử cho tôi, mời hai vị quay lại phòng khám.’ Giang Chấn giao ‘vật chứng’ ra , Tĩnh Vân xấu hổ đến mức không muốn sống nữa, quay trở về phòng khám. Vừa mới bước vào phòng khám, tầm mắt bác sĩ rời khỏi màn hình máy tính, nhã nhặn cười. ‘ Lâm tiểu thư, cô được xác định là đã mang thai.’ Bác sĩ lại nhìn nhìn màn hình, bổ sung một câu. ‘Theo dự đoán, trước mắt cô đã mang thai tám tuần rồi.’ Hai chữ cuối cùng, làm cho nàng phục hồi tinh thần, đôi mắt đen láy tràn đầy nghi hoặc. ‘ Tám tuần á?’ Nhưng bọn họ ước chừng mới chỉ khoảng sáu tuần trước thôi mà...... ‘ Tuần mang thai được tính từ khi nguyệt sự của cô chấm dứt.’ Bác sĩ nhìn ra sự hoang mang của nàng, chủ động giải thích, lại ngẩng đầu nhìn hộ sĩ vừa đi vào miệng phân phó. ‘Cô Lí, làm ơn mang Lâm tiểu thư sang phòng sát vách để chuẩn bị siêu âm.’ Cái gọi là phòng sát vách, chính là gian phòng kế đó được ngăn cách bởi một tấm rèm hồng. Bên trong có hé ra một cái giường đơn, cạnh đó có một màn hình cùng với dụng cụ siêu âm. Chẳng nghi ngờ gì là Giang Chấn cũng sẽ theo vào. Nàng không hề có ý đuổi hắn đi, biết là kháng nghị nhiều cũng chỉ tổn phí công sức thôi. ‘ Mời nằm lên giường, rồi kéo quần ngoài và đồ lót xuống.’ hộ sĩ đi tới, nhẹ giọng hướng dẫn. Nàng cắn răng, nằm trên giường, kéo quần xì líp, cả quần phía ngoài xuống nữa. Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý, nàng nằm trên đó vẫn xấu hổ đến mức ngoảnh đầu sang một bên, không dám nhìn biểu hiện của Giang Chấn. ‘ Như vậy vẫn còn cao, dụng cụ không chiếu được tới tử cung.’ hộ sĩ nói thêm. ‘Làm ơn kéo xuống một chút nữa.’ Màu đỏ lan sang hai bên má, nàng cứng cỏi tụt quần xuống thêm một chút nữa. ‘ Làm ơn kéo thêm một chút nữa.’ <Ý trời cái bà này, bảo tụt hẳn ra cho rồi >”<) Nàng lại dùng hai tay kéo quần xuống thêm, vì xấu hổ quá mà tay hơi run run. Trời ạ! Giang Chấn đang nhìn! Hắn nhất định đang nhìn, hắn nhất định đang nhìn, nhìn nàng...... Nhìn nàng...... Trời ạ! Thấy nàng luôn không ngừng vặn vẹo, hộ sĩ liếc mắt nhìn người đàn ông đang im lặng bên cạnh, nhịn không được lời nói mang ý cười, trực tiếp làm rõ. ‘ Cô có thể kéo khoảng mười phân xuống dưới nữa không.’ Quên đi, sao lại cảm thấy thẹn chuyện này được, nàng đã từng trải qua truyện này rồi mà! Nàng hít sâu một hơi, vững tâm, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái nàng kéo quần xuống để lộ ra phần bụng trắng nõn. Hộ sĩ cuối cùng cũng vừa lòng, cầm một miếng vải nhỏ, phủ lên bụng dưới của nàng, sắp xong hết mới mời bác sĩ vào. Bác sĩ đi đến bên giường, cầm lấy một dụng cụ như để xoẹt mã vạch, xoa loại chất lỏng trong suốt lên nàng. ‘ Cái này sẽ có chút lạnh.’ ông cẩn thận nói, đem dụng cụ nhẹ nhàng đặt lên bụng nàng. ‘Mời nhìn lên màn hình.’ Tĩnh Vân theo lời quay đầu, tầm mắt dừng ở trên màn hình, trong nháy mắt, nàng khẩn trương đến mức quên cả thở. Trên màn hình ảnh đen trắng không ngừng hiện ra. Thầy thuốc hoạt động tay, lướt máy trên bụng nàng, cuối cùng dừng lại một chỗ vùng bụng dưới. Trên màn hình, xuất hiện một vật thể tương đối rõ ràng, bên quanh nửa trong suốt bao lấy đốm đen nhỏ đó, cứ như là bánh đậu xanh có nhân vậy. ‘ Đây là thai nhi.’ thầy thuốc nói, kế tiếp ấn cái nút. ‘Tôi sẽ chụp lại ảnh, cho hai người lưu làm kỷ niệm.’ Nàng chỉ cảm thấy choáng váng, nhìn chằm chằm vào màn hình, hoàn toàn không thể dời đi, cảm giác chân thật sắp được làm mẹ hiện lên trong nàng, thật mạnh mẽ. ‘ Con gái hay con trai vậy?’ nàng xúc động hỏi, muốn biết giới tính của đứa nhỏ. Bác sĩ mỉm cười. ‘Bây giờ vẫn chưa nhận ra được.’ ‘ Vâng.’ nàng có chút thất vọng, hai mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình. Dụng cụ được mang đi, hộ sĩ mang khăn tay tới, lau thuốc trên bụng nàng. Nàng tự sửa lại quần áo, đang định đứng dậy thì Giang Chấn đã tới đỡ lấy vai cùng eo của nàng, lực đạo ổn định mà nhẹ nhàng, giúp nàng ngồi dậy mà không phải tốn chút sức nào. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] ‘Cám ơn.’ nàng nhỏ giọng nói lời cảm tạ. Hắn gật đầu, coi như đã đáp lại, ngoài miệng tuy không trả lời nhưng hai tay vẫn chưa buông ra, nâng nàng như là nâng bảo vật vậy, dìu nàng về phòng khám. Một dòng nước ngọt ngào len lỏi vào tim nàng. Hắn đối xử nhẹ nhàng với nàng vậy, nàng đã cảm động tới muốn khóc. Bác sĩ chìa ra một quyển sổ tay cho phụ nữ có thai. ‘ Sau hai tuần thì tới khám lại, khi đó hẳn đã có thể nghe thấy nhịp tim đập của thai nhi. Nhớ mỗi lần đi kiểm tra thì mang theo quyển sổ này nhé.’ Nói xong, ông đưa tấm ảnh đen trắng, cùng sổ tay giao cho nàng. ‘Đây là ảnh chụp siêu âm.’ Tĩnh Vân tay có chút run run, nhận lấy sổ tay và tấm ảnh. Nàng vươn bàn tay nhỏ bé ra, dùng đầu ngón tay chạm vào tấm ảnh, không kìm lòng được môi cong lên. ‘Thời kì mới mang thai, phụ nữ thường có cảm xúc không ổn định, cố gắng quan tâm cô ấy nhiều hơn.’ Bác sĩ nhìn Giang Chấn, qua cử chỉ và lời nói đã sớm đoán ra hắn chính là cha đứa bé. ‘ Trước khi tới bệnh viện cô ấy từng buồn nôn rất nhiều.’ Giang Chấn vặn môi mở miệng, vẻ nghiêm túc như là đang thẩm vấn nhân chứng. ‘Nó có sao không?’ ‘ Đó là hiện tượng nôn oẹ, không tổn thương tới phụ nữ có thai và cục cưng đâu.’ Bác sĩ bình tĩnh trả lời, còn ân cần dặn dò. ‘Về vấn đề ẩm thực, cố gắng tránh những đồ ăn có chất kích thích, tốt nhất là ăn đồ nhiều vi-ta-min B11 ý, ăn nhiều rau có màu xanh đậm, rau dưa, nó sẽ giúp thai nhi phát triển não bộ ở thời kì mới mang thai.’ Tĩnh Vân như một học trò ngoan, nghe chăm chú, liên tục gật đầu, đem từng câu từng chữ của bác sĩ nhớ kỹ trong lòng. ‘ Mặt khác, còn có chuyện này rất quan trọng.’ Nàng mở cái miệng nhỏ nhắn, đang muốn đặt câu hỏi, không nghĩ tới Giang Chấn bên cạnh đã mở miệng nhanh hơn. ‘Chuyện gì?’ Bác sĩ vẫn tươi cười, nhìn Giang Chấn. ‘Anh hút thuốc à?’ Khuôn mặt tuấn tú cứng đờ, một lúc lâu sau đó hắn mới gật gật đầu. ‘ Thuốc lá rất độc hại với thai nhi và phụ nữ có thai.’ Bác sĩ cười ôn hòa và thân mật hơn. ‘Anh hãy cai thuốc đi.’ Rời khỏi phòng khám, Tĩnh Vân lại ngồi lên xe Giang Chấn. Bên trong xe một mực im lặng, hắn thủy chung không nói một lời. Nàng cũng không dám nói lời nào, cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vào cái ảnh trong tay, rồi nàng mở túi ra, đặt tấm ảnh vào đó thật cẩn thận. Vừa mới mở túi ra, nàng may mắn thế nào lại thấy trong đáy túi có dây đeo con thỏ nhỏ. Nàng vươn tay, bỏ nó ra, gắt gao nắm ở trong tay. Dây móc hình con thỏ nhỏ này là thứ Giang Chấn tự tay thay nàng mang về hôm ở công ty bách hoá. Từ đó trở đi, nàng luôn đem nó theo người, như là bảo vật trân quý nhất. Động tác hắn nhặt dây móc hình con thỏ cho nàng, đưa nàng về nhà, vẻ mặt hắn khi hắn gẩy tàn thuốc, hiện lên mồn một trong đầu nàng. Đôi mắt trong trẻo sợ hãi vòng quét qua người đàn ông bên cạnh. Lần đầu gặp hắn nàng đã cảm thấy yêu, hơn nữa mỗi lần gặp lại, tình yêu đó càng lúc càng mạnh mẽ. Bây giờ, thậm chí nàng đang mang thai đứa nhỏ của hắn nhưng ngay cả ý nghĩ và cảm xúc của hắn đều không rõ ràng một chút nào. Hắn suy nghĩ gì vậy? Vì sao hắn không nói lời nào? Nghi vấn ở trong đầu nàng nhiễu loạn, nàng khẩn trương vuốt ve dây móc con thỏ, trong lòng càng lúc càng bất an. Giang Chấn nhìn thẳng phía trước, đôi mày rậm nhíu chặt, không biết đang suy nghĩ cái gì. Theo thói quen hắn bỏ thuốc ra, châm thuốc, hít được một ngụm, đột nhiên như nhớ ra được cái gì, dập mạnh xuống. Thấy điếu thuốc bị dập tắt, nàng rụt cổ, nhớ tới lời bác sĩ nói trong bệnh viện, yêu cầu hắn cai thuốc. Có phải vì chuyện này mà Giang Chấn tức giận không? Bàn tay nhỏ bé trắng nõn, không ngừng xoa xoa con thỏ, tiếp tục im lặng, không khí thắt chặt làm cho nàng trở nên khó chịu. Cuối cùng, nàng rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, lấy tất cả dũng khí mở cái miệng nhỏ nhắn ra, hỏi cho rõ ràng, có phải hắn đang tức giận không .. ‘ Anh –’ Nàng vừa mới nói một chữ, Giang Chấn đã quay đầu lại ngay lập tức, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống: ‘Chúng ta lập tức kết hôn đi.’ $pageOut $pageIn Ba ngày sau, họ kết hôn. Giang Chấn nói được làm được, hôm rờikhỏi bệnh viện, hắn theo Tĩnh Vân về nhà, gặp cha mẹ nàng, không lãng phí mộtchút thời gian nào, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Không chuẩn bị tâm lý nên ông bà Lâmbị dọa đến thất thần. Chỉ có thể ngồi ở trên sô pha, sững sờ nhìn vẻ mặt nghiêmtúc của Giang Chấn, và khuôn mặt đỏ bừng của con gái. Trước đó không lâu, bà mối choPhượng Đình thành công lớn, bà còn hưng trí nói, phải khai triển luôn để tìmmột người chồng tốt cho Tĩnh Vân nữa, làm cho bọn họ cũng mong muốn đứa con gáimình thương có thể nhanh chóng tìm được lương duyên. Không nghĩ tới bà mối còn chưa tìmđược người thích hợp, Giang Chấn đã tìm tới cửa, mở miệng đã nói muốn kết hônvới Tĩnh Vân. Sự khiếp sợ ban đầu qua đi, ông bàLâm trấn định tinh thần, còn thật sự lo lắng. Việc này tuy tới vội vàng, nhưng màgả đứa con gái đầu cho Lệ Đại Công, một vốn người thân cận gia đình, hôn sự chỉcần chuẩn bị trong vòng một tháng đã hoàn tất, gia đình còn cực kì vừa lòng vớianh con rể ngoan ngoãn này. Mà Giang Chấn đang ở trước mắt này,lại là anh em tốt của con rể, là bạn tri kỉ, vào sinh ra tử với nhau, tuy rằnghơi ít lời một chút, nhưng bất luận thế nào nhân phẩm và bề ngoài, đều rất tốt. Lại nhìn Tĩnh Vân ngồi một bên,thỉnh thoảng trộm dò xét Giang Chấn dáng vẻ thẹn thùng, trong lòng ông bà Lâmđều biết, con gái bảo bối của mình sớm đã bị người đàn ông này chiếm được lòngrồi. Huống chi, lúc này Tĩnh Vân đangnghi là mang thai, nghĩ đến cháu mình đang dần hình thành, ông bà Lâm càng mềmlòng, nói chuyện với Giang Chấn hơn một giờ, cuối cùng cũng gật đầu, đồng ý hônsự của hai người. Ngày chị cả xuất giá, tục lệ rườm ralàm cho người ta đến phải ngất nhưng hôn sự của Tĩnh Vân đơn giản hơn nhiều.Xin công chứng kết hôn cần ba ngày, ba ngày sau đó, cha mẹ nàng đã gả nàng choGiang Chấn. Hôm đó, thủ tục kết hôn xong, đã làlúc giữa trưa. Giang Chấn trở về gặp cha mẹ vợtrước, rồi mang nàng về nhà hắn -- Hiện tại, đây là nhà của họ. Nàng mang theo túi vải, đứng trướccái cửa sơn hồng đã sớm loang lổ, nhìn Giang Chấn mở cốp xe, giúp nàng xáchhai túi hành lí. ‘ Vào đi.’ Nhìn thấy nàng sững sờmột chỗ, hắn hếch cằm hướng tới cái cửa, xách hành lý vào bên trong. Tĩnh Vân xấu hổ ngọt cười, ngoanngoãn theo hắn, lần đầu tiên dùng thân phận ‘Giang phu nhân’ đi vào nhà. Bên trong sân, cỏ dại vẫn mọc um tùmnhư trước, màu xanh che lấp cả trời; bên trong phòng khách, cũng chỉ có cáitivi và cái ghế da. Nàng nhìn quanh phòng, phát hiện người đàn ông này vẫngiống như lúc trước, nhà sạch sẽ những trống rỗng, bao quanh nhà chỉ có bốn bứctường, xem ra nó cũng thoáng đãng ghê. Giang Chấn mang hành lý nàng vàophòng ngủ. Một lúc lâu sau đó, hắn đi ra khỏi phòng, quần áo mặc hàng ngày đãđổi thành bộ âu phục màu xám. ‘ Tôi đi đi làm.’ hắn hời hợt nói. ‘ Đi làm?’ Tĩnh Vân mở to mắt, khôngthể tin được, hôm nay vừa mới kết hôn, mà hắn vẫn muốn đi làm. ‘ Tôi chỉ xin nghỉ nửa ngày thôi. ‘ Vâng.’ Nàng lên tiếng, cái đầu nhỏ rủxuống, khẩu khí khó nén được thất vọng. ‘ Đây là chìa khoá dự bị.’ GiangChấn đi tới trước mặt nàng, đưa một xâu chìa khóa giao cho nàng, rồi rút cáithẻ trong chiếc ví da ra, bỏ vào trong tay nàng. ‘Đây là tài khoản ngân hàng,mật mã là 662571, cần cái gì thì em tự mua.’ Nói xong, hắn đi về phía cửa. Mắt thấy hắn đã đi tới sân, gần rađến cửa rồi, Tĩnh Vân cầm cái thẻ, vội vàng đuổi theo. ‘ Ách, cái kia -- cái kia –’ nàngđứng ở trước cửa phòng khách, vội vàng mở miệng. ‘Cái kia –’ Ba tiếng liên tiếp ‘ Cái kia’ , cuốicùng cũng làm cho Giang Chấn dừng cước bộ, quay đầu nhìn nàng, chờ nàng nói hếtcâu. Nàng thở hổn hển, nắm chắc cơ hộiđặt câu hỏi. ‘ Chừng nào thì anh về?’ Mày rậm nhăn lại, hắn nheo mắt, suynghĩ trong chốc lát. ‘Không biết được, khả năng phải vài ngày!’ ‘ Mấy ngày không về ư?’ nàng khôngdám tin, khuôn mặt nhỏ nhắn suy sụp. Hắn chẳng những hôm kết hôn muốn đi làm,mà mấy kế tiếp đó, còn muốn để nàng một mình ở lại người này? Giang Chấn gật đầu. Nàng cắn cắn môi hồng, mười ngón taython dài trắng nõn vô ý vặn vẹo dưới chiếc váy âu phục tinh xảo, trong lòng cảmthấy có chút ủy khuất, nhưng lại không dám nói ra. ‘ Em không thích một mình ở đây thì,tôi đưa em trở về. Ba mẹ em có thể chiếu cố em, chờ tôi xử lý xong công việc,sẽ tới đón.’ hắn đề nghị. < Cam: *đấm phátthứ hai* Anh đi chết đi!!> ‘ Không không không, em muốn ở đâymà.’ nàng lắc đầu mạnh, cự tuyệt về nhà mẹ đẻ, kiên quyết muốn ở lại. Giang Chấn liếc nàng một cái, khônglên tiếng, chỉ gật gật đầu, xoay người bước đi, chuẩn bị ra ngoài. Phía sau lại truyền đến một giọngnói thanh thuý mềm mại. ‘ Em, em muốn mua một số đồ dùng,thay đổi bố trí trong nhà một chút, có thể chứ?’ Tĩnh Vân nắn nắn cái thẻ, từtrong nhà vọng ra tiếng xin phép. ‘ Được.’ Hắn trả lời đơn giản, cũng khôngquay đầu tiêu sái đi ra ngoài, thuận tay đóng cửa chính lại. Đứng yên một chỗ Tĩnh Vân lặng lẽthở dài một hơi, cảm thấy cô đơn cùng phiền muộn trong nháy mắt biến mất theoGiang Chấn, trong lòng đột nhiên nảy lên vài ý nghĩ. Ai, không có biện pháp, ai bảo nàngđi yêu người là khắc tinh của tội ác, là hoá thân của chính nghĩa cơ chứ? Thân là đội phó đội phi ưng đặc vụ,chức vụ của hắn nặng nề, tuyệt đối không thể thoải mái như đội trưởng Lệ ĐạiCông được. Hơn nữa, bọn họ vừa bắt giam được công tước, không có ít chuyện chờhắn tra hỏi, hôm nay khẳng định là hắn mất không ít sức lực mới có thể bỏ ranửa ngày để mang nàng đi công chứng kết hôn. Nhưng mà, lý trí thì có thể tự biệnbạch như vậy nhưng trong lòng nàng, cô đơn phiền muộn vẫn mảy may không giảm. Nàng đi vào phòng khách, ngồi xuốngcái ghế da, đối mặt với căn phòng trống rỗng, ngày đầu tiên của tân hôn đã phảinếm mùi của cô độc. Trong phòng im ắng, không có chúttiếng động nào cả. Nàng uể oải trong chốc lát, mới hít sâu một hơi, buộc bảnthân phải tỉnh táo lại. Được rồi, nếu Giang Chấn phải đi làmviệc, không rảnh đi với nàng, thì nàng sẽ tự kiếm việc để làm vậy! Tĩnh Vân đứng dậy, nhìn quanh phòngkhách lần nữa, dùng nửa giờ kiểm tra, cả ba tầng của căn nhà cũ, từ trên xuốngdưới, từ trong ra ngoài, tỉ mỉ từng tí một. Quan sát xong, trong lòng nàng đãnảy ra chủ ý, biết mình nên làm gì, phải dùng thời gian mấy ngày này để sắp xếplại. Nàng muốn đi mua đồ, mua một chútdụng cụ gia đình vừa tiện vừa đẹp, đem bố trí từ trong ra ngoài phòng sao chonó thật ấm áp và thoải mái, làm cho nhà của hắn -- không, nhà của họ -- thoạtnhìn phải giống một cái nhà đã! Hạ quyết tâm, nàng đi vào trongphòng, thay bộ quần áo đơn giản, đi đôi giày vải vào, mới cầm chìa khóa cùngthẻ tín dụng bỏ vào trong túi, vội vàng đi ra cửa. Thế này là thế nào? Hắn đi nhầm nhà sao? Năm ngày trôi qua, Giang Chấn mệtmỏi mang thân mình về, đứng ở trước nhà, bởi vì ngủ không đủ mà đôi mắt đentràn đầy tơ máu, khó lộ ra sự khiếp sợ và kinh ngạc trong đó. Nguyên cả cái cửa loang lổ lúctrước, giờ được sơn lại hồng sáng, bên cạnh cái cây um tùm còn có một hòm thưkiểu cách đứng đó, bên trên còn có một con chim làm bằng gỗ, tinh xảo đến mứctuỳ từng lúc trông nó như thể sắp bay đi vậy. Hộp thư phía dưới, còn có mộttấm gỗ rủ xuống, trên đó viết chữ: Người phát thư, vất vả cho tiên sinh rồi! Hắn dùng khóa mở cửa, phát hiện cỏdại trong sân cùng với dây leo đều biến mất, thảm cỏ được cắt tỉa chỉnh tề,ngay cả bụi trường xuân ngoài tường cũng được thanh trừ sạch sành sanh. Trênthảm cỏ xanh biếc, còn có một cái xích đu nữa! Bước vào phòng khách, cảnh tượngtrước mắt hắn, càng làm cho hắn hoài nghi trầm trọng có phải mình thực sự vàonhầm phòng rồi không. Đăng ten. Trong phòng này, nơi nơi đều có đăngten! Không khí bên trong phảng phất hươnghoa hồng, còn có hương vị của đồ ăn nữa. Tĩnh Vân ngồi trên ghế sô pha bêncạnh, cầm kim chỉ, cẩn thận may một con gấu bông hình chim cánh cụt màu xanh. Nghe thấy tiếng bước chân, nàng dừngđộng tác lại, ngẩng đầu lên. Bắt gặp Giang Chấn, nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắnsáng bừng lên, đôi mắt trong veo ngập tràn vui vẻ. ‘ A Chấn, anh đã về rồi à?!’ nàngcực kì cao hứng, bỏ lại kim khâu cùng con gấu bông hình chim cánh cụt, giẫm lêncái dép thêu đăng ten, mau mau chóng chóng ra đón tiếp. Hắn cúi đầu, nhìn khuôn mặt mềm mạikia, bản thân còn chưa kịp khôi phục sự khiếp sợ. Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, cảm xúcphấn chấn cao hứng của nàng trở nên e dè hơn, nàng tưởng rằng hắn không thíchnàng xưng hô với hắn như thế. ‘ Ách, em có thể gọi anh là A Chấnkhông?’ nàng sợ hãi hỏi, đôi mắt to chớp chớp. Hắn lo lắng vài giây, mới gật gậtđầu. Chưa từng có ai kêu to tên hắn như thế, nhưng mà nghe giọng nói ngọt ngào,vô cùng thân thiết của nàng gọi hắn thì, cảm giác nó cũng không phải xấu, thậmchí còn rất thoải mái. Nụ cười tươi lại bừng sáng trênkhuôn mặt xinh đẹp của nàng, phô ra hai lúm má đồng tiền đáng yêu, nàng kéo tayhắn, dẫn hắn vào nhà, còn săn sóc giúp hắn cởi áo khoác. ‘A Chấn, chắc anh phải mệt chếtnhỉ?’ nàng để cho hắn ngồi xuống trước, mới đem áo khoác vắt lên. ‘Anh nghỉngơi một chút đã. Trong phòng bếp có một nồi thịt bò hầm, trong nồi cơm điệncòn có cơm, giờ em đi đun thêm một ít rau, lát nữa thôi là có thể ăn cơm rồi.’nói xong, nàng nhanh chóng vào phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối cho hắn. Ngồi ở trên salon, Giang Chấn kinhsợ không nói gì nhìn quanh bốn phía. Đây là phòng ở của hắn, phòng kháchcủa hắn, vậy mà chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi đã thay đổi hoàn toàn. Thân dưới của sô pha mềm mại thoảimái, còn được phủ lên tấm vải, trên đó in đầy lấy hình của hoa tử dương . Dựa trước ghế sô phalà cái bàn gỗ cao hơn đầu gối, cũng được phủ tấm vải hoa lên, trên bàn còn đặtmột cái hộp thuỷ tinh, bên trong nó tràn đầy tấm vải dệt nhiều màu, đăng ten,ruy băng, chỉ cùng một chút tài liệu về may vá. Cách sô pha đó không xa, là một cáitủ đựng tivi. Tủ Tivi được sắp xếp cẩn thận, trêntấm đệm kê là cái ti vi đã ở cùng hắn nhiều năm. Trên đầu nó là một lớp đăngten màu bơ, đăng ten càng làm nổi bật hơn cho hai con búp bê nhỏ, một nam mộtnữ đều mặc lễ phục kết hôn, một con giống hắn, một con giống nàng. Hai con búp bê dưới ngọn đèn ấm áp,cùng sóng vai ngồi bên nhau, thập phần nồng nàn đáng yêu. Ngọn đèn ấm áp? Giang Chấn dựa lưng vào sô pha, chậmrãi ngẩng đầu nhìn cái đèn phía trên. Thực chất là đèn huỳnh quang, nhưngđã được tạo hình thành một bông hoa nghệ thuật, ánh sáng nhẹ nhàng mà ấm áp,bài trí rất hợp với căn phòng. Nhìn kỹ thì nàng mua đồ đạc khôngnhiều, hầu hết đồ trang trí, đều là tự tay nàng làm. ‘ A Chấn!’ giọng nói ngọt ngào lạivang lên, Tĩnh Vân lau tay vào khăn tay, thử kêu to. ‘Có thể ăn cơm rồi! Emmang đồ ăn tới phòng ăn, thừa dịp thức ăn đang nóng, anh nhanh đến ăn đi!’ Hắn đứng dậy khỏi cái sô pha mềm mại,đi qua phòng khách được bài trí như ảo mộng, tiến vào bên trong phòng ăn. Bên trong phòng ăn, bài trí bàn vàghế gỗ, trên bàn có bình hoa, cắm trong đó mấy bông hoa tươi, trên ghế còn kêmột cái nệm êm. Trên bàn cơm là đồ ăn thơm ngàongạt, nóng nảy, Tĩnh Vân giúp hắn lấy một bát cơm đầy, rồi ngồi cái ghế bêncạnh, cười cười nhìn hắn ăn. Thịt bò hầm mềm cực kì, vừa vàomiệng đã tan ra, rau cũng xanh biếc trông đến ngon miệng, tận đến khi ăn nhữngmón này, Giang Chấn mới biết, mình đã đói đến thế nào. ‘ Ăn ngon không?’ nàng dường nhưmuốn tranh công hỏi, tuy rằng tay hắn đã ngừng động tác, đoán được thức ăn rấtvừa lòng với hắn, nhưng nàng vẫn muốn nghe chính miệng hắn trả lời. Nhưng hắn lại không mở miệng, chỉgật gật đầu, rồi tiếp tục tấn công vào đĩa thức ăn. Không nghe được đáp án của hắn, TĩnhVân có chút thất vọng, nhưng mà xem hắn ăn ngon lành như vậy, nàng lại thấy rấtvui vẻ. A, có lẽ, do hắn mệt muốn chết rồi,đợi lát nữa sau khi ăn no, không chừng hắn có khí lực, có thể mở miệng khích lệnàng! Nàng chống tay lên nâng mặt, đôi mắtẩn dấu ý cười, trong cõi lòng tràn đầy hy vọng, chờ khi hắn ăn xong, miệng cũngkhông rảnh, không ngừng liên miên báo cáo công việc mấy ngày nay. ‘ Bố trí trong phòng khách như thếanh có thích không? Những đồ này, đều là Nhã Đình giúp em chọn đấy!’ nàng dừngmột chút, còn không quên giới thiệu. ‘Nhã Đình là bạn của em, cô ấy rất thíchthiết kế nên vừa nghe em muốn bố trí nhà, cô ấy không nói hai lời, liền đưa emđi khắp nơi mua đồ.’ ‘ Nhã Đình nhiệt tình quá, chẳngnhững giúp em chọn đồ, còn giúp em ép giá, tất cả đều mua vừa đẹp vừa rẻ. Còncó a, cái ông bán hàng đó cũng là người tốt lắm nhé, ngày hôm sau bọn em chọnmua xong đồ rồi, ông ý giúp riêng chúng em chuyển tới đây, còn chuyển vào hẳntrong nhà nữa, thế mà không lấy phí vận chuyển cơ!’ Đôi mày rậm nhíu lại, Giang Chấn mởmiệng, từ lúc vào nhà đến giờ đây là câu đầu tiên hắn nói. ‘ Sau này, một mình ở nhà, đừng chongười lạ vào.’ Nói xong sự cao hứng của Tĩnh Vânnhư bị rớt vào bồn nước lạnh, cả người như bông hoa héo rũ, cái đầu nhỏ khổ sởrủ xuống. ‘ Vâng.’ Nàng nhỏ giọng trả lời, ủykhuất cắn môi mềm, làm cho người khác đau lòng cực kỳ. Giang Chấn ngừng tay lại, mộtlát sau mới bổ sung thêm một câu. ‘Như vậy không an toàn.’ Hóa ra, hắn đang lo lắng cho sự antoàn của nàng! Vẻ mặt vui mừng quay lại, Tĩnh Vânchỉ cảm thấy trong lòng rất ngọt ngào, khóe miệng không giấu được ý cười. ‘ Dạ.’ nàng lại lên tiếng, mặt ửngđỏ, hạnh phúc gật đầu liên tiếp, tuy rằng đáp án vẫn giống như lúc trước nhưngbiểu tình thì lại khác một trời một vực. Giang Chấn lặng yên, nàng xê dịchghế lại gần hắn mấy bước, tiếp tục thao thao bất tuyệt. ‘ Hôm kia nhé, bác Trương cạnh nhàmình gọi em, còn mời em vào nhà bác ấy uống trà, ăn bánh bích quý, bánh bíchquy bác ý làm ngon lắm ý!’ nàng như là nhớ tới chuyện gì đó rất thú vị, nhẹgiọng nở nụ cười. ‘Em kể cho anh nghe, bác Trương đó không biết anh là cảnhsát, bác ấy còn tưởng rằng, anh là lão đại của băng đảng nào đó cơ, tại anh chỉnói thôi không cười, em giải thích cho bác ý, bác ý rất ngượng ngùng, còn rốirít xin lỗi.’ ‘ Sau khi em đến, bác Trương còn mờitới thật nhiều người, rồi giới thiệu em với hàng xóm. Các bác ý rất hiền lành,nói chuyện với em, còn tặng em thiệt nhiều rau xanh, với lượng đó phải đủ chochúng ta ăn vài ngày đó.’ nàng chỉ bát canh rau trên bàn sắp bị ăn gần hết.‘Anh đang ăn lá khoai lang, nó là do bác Cố đưa, đằng sau núi nhà bác ý cótrồng một lượng rau lớn, loại rau xanh này, hoàn toàn không sử dụng thuốc hoáhọc đâu!’ Tĩnh Vân càng nói càng cao hứng, cẩnthận kể lại cái mình đã thuộc làu làu, cho hắn biết trong tủ lạnh có bao nhiêuthức ăn dự trữ đều là do hàng xóm nhiệt tình đem tặng. Giang Chấn yên lặng nghe, không hềnói chen vào. Kiều thê của tôi- Chương 5 part 2 Hắn mua căn nhà này, chuyển tới ở, đến nay đã gần mười năm. Mười năm liền, hắn chưa bao giờ cùng xuất hiện, nói chuyện với hàng xóm. Thứ nhất là do công tác bận rộn, thứ hai là do hắn đã thói quen ở một chỗ, chẳng muốn giao tiếp với ai cả, càng không học được sống chung với một người là như thế nào. Vậy mà người phụ nữ bé nhỏ này, mới chuyển đến có vài ngày đã lập tức được sự tín nhiệm của hàng xóm, còn có được không ít ‘ quà gặp mặt’. Đó chính là ma lực của nàng, có thể tín nhiệm người khác, cũng có thể được người khác tín nhiệm. Kể cả là người trầm tính, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt thanh thuần kia, cùng với nụ cười ngọt ngào của nàng, đều trở nên bất tri bất giác hết, đều vì nàng mà dỡ bỏ bức tường phòng bị -- Đôi mắt thâm u, tĩnh lặng nhìn nàng, trong đó hiện lên một tia ánh sáng cực kì nhỏ bé có vẻ nhu hòa. Nàng không phát hiện ra, vẫn quay lại đề tài trang trí nhà. ‘A, đúng rồi, từng gian phòng một em đều đều bố trí thỏa đáng hết rồi đấy, chờ anh ăn no, em với anh đi ngắm một chút, để xem anh có thích không.’ Giang Chấn giải quyết xong đồ ăn, đột nhiên cứng đờ người. Từng gian phòng một?! Đôi mắt đen nheo lại, hắn chứng thực. ‘ Bao gồm cả cái phòng trên tầng ba bên tay phải à?’ Gian phòng đó là nơi hắn để đồ sưu tầm. Trên tường treo vô số khung gỗ, ở đó trưng bày mã tấu, chuỷ thủ[6] mà hắn đã kiếm trong nhiều năm, được bày biện rất ngăn nắp, chỉnh chu, chỉ lúc hắn nghỉ ngơi hắn mới đem ra thưởng thức. Đôi mắt to đen, tròn chớp chớp. ‘ Đúng vậy!’ Người hắn cừng đờ, mở to mắt trừng trừng nhìn nàng hẳn một lúc lâu. Rồi thân hình cao lớn mời rời khỏi bàn ăn, phóng về hướng cầu thang, dùng tốc độ nhanh nhất có thể chạy lên tầng ba, mở gian phòng bên tay phải ra, cất bước đi vào coi. Đăng ten. <Đến chết với cái chị này =)) > Ngay cả trong gian phòng này, tất cả đều trang trí bằng đăng ten hết! Kể cả mặt của một kẻ bắt cóc tối tăm nhất, hung ác nhất, hoặc là một kẻ đang mạo hiểm chạy trong mưa bom bão đạn cũng không thể bằng được sắc mặt Giang Chấn bây giờ, đối mặt với cái tường treo những thanh đao yêu dấu của mình, hắn nhịn không được ngâm ra tiếng. Chỉ thấy trên tường, những khung gỗ đặc chế vẫn còn đó, mã tấu cùng chủy thủ cũng không thiếu cái nào. Nhưng trái ngược với lúc trước, cả phòng lúc nào cũng ánh đao loé sáng, giờ đều bị dải đăng ten, vải mành, vải chắp, che lại hết. Vũ khí phải làm cho người ta sợ hãi, giờ cứ như một đồ trang sức, bộ đao tinh xảo lại đi so sánh với một giấc mộng hão huyền. Hắn vươn tay, cầm lấy cái đao chiến đấu mà hắn yêu quý nhất. Đây là cái đao chỉ được trao cho đội hải báo của nước Mỹ thôi, giờ lại bị dây đăng ten phủ lên, chạm vào lớp đăng ten mỏng, mơ hồ có thể cảm nhận được lưỡi đao, nhưng chuôi đao thì bị treo thêm một con búp bê nhỏ, hiển nhiên nó là hình ảnh của nàng được thu nhỏ lại. Tĩnh Vân cũng đã bước vào phòng, nhìn hắn cầm đao, đứng thẳng bất động, còn vui vui vẻ vẻ nghĩ, có lẽ hắn chưa kịp nhận ra sự giúp ích của nàng mà cảm động. ‘ Em nói cho anh biết nha, cái dao nhỏ này là em giúp anh rửa sạch đấy.’ Giang Chấn chau mày lại, chậm rãi chậm rãi quay đầu, con mắt đen trừng nàng. ‘Rửa sạch?’ hắn ngữ khí mềm mại nhất để hỏi. Nàng không nghe ra trong giọng nói hiền hoà đó còn giấu tia nguy hiểm vô cùng, gật đầu mạnh. ‘Vâng!’ Hắn quả thực không thể tin được sự tình sẽ phát sinh thế này, tuy rằng đã nhẫn nại cực lực, nhưng gân xanh trên thái dương vẫn không nhịn được, co rút đau đớn. Thật tốt quá! Cái này, hắn tìm mất bao nhiêu thời gian, mỗi cái đều phải thoa dầu lên để giữ được độ sắc, vậy mà số đao nhỏ hắn sưu tầm nhiều năm này lại bị nàng đem ra cọ rửa hết, chỉ sợ rửa xong tất cả đều han gỉ mất! Tĩnh Vân mở to mắt nhìn, chăm chú vào thần thái của hắn, rồi mới từ từ phát hiện ra, hắn nắm chặt con búp bê ở chuôi đao, lông mày nhíu chặt, sắc mặt âm trầm uất giận, giống như -- giống như -- giống như không phải ở cảm động nha -- ‘ A Chấn, anh làm sao vậy?’ nàng đến gần hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên. ‘Anh không thích con búp bê em treo à? Thế thì, em đổi con khác tốt hơn nhé.’ nàng cong đôi môi đỏ mọng, cởi tiểu Tĩnh Vân xuống, thay tiểu Giang Chấn vào. Búp bê tinh tế, vừa giống người thật vừa rất đẹp, lại còn cùng với người thật biểu tình giống nhau như đúc. Giang Chấn nhỏ, Giang Chấn lớn đều đồng thời trừng nàng. Tĩnh Vân giữ lấy ngực, thoáng lui về phía sau từng bước một, chịu đả kích lớn hỏi: ‘Chẳng lẽ, anh cũng không thích nó à?’ đôi môi nhỏ phát run, mắt nàng cũng đỏ ửng, ngập nước, cứ như chỉ cần hắn gật đầu một cái là rơi xuống luôn. Làm sao hắn có thể thích cho được?! Giang Chấn siết nhanh hàm răng lại, phải dùng hết khả năng kiềm chế của mình cộng với sự nhẫn nại đến kiệt lực, mới có thể cố gắng nuốt hết ý định vọt lên, tới bên nàng hò hét vào bụng. Hắn chính là người đồng ý cho nàng đi mua đồ, đáp ứng cho nàng thay đổi bố trí trong nhà ‘một chút’, nhưng nàng lại dùng đăng ten cùng vải bông, bao phủ nhà của hắn, đem phòng bố trí vật tâm đắc của hắn trang trí như là phòng triển lãm của một đứa trẻ vậy. Đối mặt với sự ‘thay đổi’ lớn như vậy, ngực Giang Chấn bốc lên, chứa đầy cảm xúc bất mãn. Đổi là một người bình thường thì hắn đã sớm phẫn nộ rít gào, lật cả nóc nhà người đó lên rồi. Nhưng mà, nhìn thấy Tĩnh Vân cắn môi, hai mắt đẫm lệ, dáng vẻ đau khổ khóc, cảm xúc bất mãn này lại từng giọt từng giọt rút đi, thay thế bằng một cảm xúc trước nay chưa từng có, cứ như là hắn làm điều ác vậy. Nàng đang có bầu, lại vừa mới gả tới đây, đã bị hắn ném một mình cô đơn vào nơi hoàn toàn lạ lẫm. Năm ngày tới giờ, nàng làm hết việc đông việc tây, thay đổi toàn bộ bố trí trong ngoài các phòng, một số phòng còn đỡ hiu quạnh hẳn. Đối mặt với một phụ nữ đang mang thai, nhất là người mang thai đứa con của hắn, hắn không thể dữ, không thể mắng, đương nhiên lại càng không thể đánh rồi. Chuyện tới nước này, Giang Chấn chỉ còn một cách lựa chọn. Bàn tay to lớn, ngăm đen đặt cái đao nhỏ lại trên bàn. Rồi hắn nhanh chóng vươn tay ra giữ hai bả vai mảnh khảnh của nàng, bá đạo kéo vào lòng, cúi đầu hôn trụ lấy đôi môi mềm đỏ mọng. Đột nhiên bị hôn, Tĩnh Vân cứng người sửng sốt một lúc lâu. Nhưng nụ hôn của hắn xâm nhập vào sâu trong nàng làm cho dục hỏa bốc lên, nàng run rẩy đáp lại, hai mắt như mờ sương, không phải là do khóc, mà là do hắn dấy lên kích tình trong nàng. Đôi môi nóng bỏng chà xát, dây dưa với cái lưỡi non mềm của nàng, vừa bá đạo, vừa nhẹ nhàng. Nàng nhẹ ngâm ra tiếng, lông mi như cánh của hồ điệp run run cảm giác được bàn tay to của hắn đang luồn xuống dưới áo nàng, dùng ngón tay dài thô ráp, chà lên nụ hoa mềm mại trên ngực nàng. Bởi vì mang thai, thân thể của nàng càng mẫn cảm hơn so với lúc trước, cử chỉ nhẹ nhàng âu yếm này làm cho toàn thân nàng như nhũn ra, dựa vào trước ngực hắn thở dốc không thôi. ‘Chờ, chờ một chút......’ nàng yêu kiều, giãy dụa mở miệng. ‘Mm...... anh, anh còn chưa tắm mà......’ trong lúc ý loạn tình mê, nàng vẫn cố kiếm một cái lý do để tranh thủ tạm ngưng hình phạt hắn thi hành với nàng. Giang Chấn đáp lại, một phen ôm lấy nàng. ‘ A!’ nàng thở nhẹ một tiếng, theo bản năng vươn hai tay ra, vòng trụ lấy cổ hắn. Hắn bước đi vững vàng, nàng nhẹ như lông chim vậy. Hai bàn tay rắn chắc, vững chãi ôm nàng xuống lầu, đi vào phòng tắm. Ngày kết hôn, Giang Chấn không ôm nàng vào cửa, nàng đã cảm thấy có chút tiếc nuối. Nay, hắn ôm nàng vào phòng tắm thì nàng lại xấu hổ đến mức mặt nóng hồng. Trong lòng nàng cảm thấy rất vui, cuối cùng nàng cũng cảm nhận được một chút hạnh phúc của tân nương. Vòi sen phun xuống những giọt nước ấm áp. Trong phòng tắm tràn đầy hơi nước. Nàng thở gấp liên tục, cơ hồ không chịu nổi nụ hôn nồng nhiệt cùng âu yếm của hắn, nhiệt độ cơ thể hắn làm nước càng lúc càng nóng. Hắn dùng cả hai tay cởi quần áo vốn đã bị nước thấm vào, gần như trong suốt của nàng để lộ ra vùng thân thể trắng trẻo mềm mại đang run rẩy trước ánh mắt nóng rực của hắn. Hắn dùng một tay khoá chặt hai cổ tay nàng lại, nhẹ nhàng đặt trên tường, thân hình trần trụi tráng kiện kề sát lại, rất hiệu nghiệm để ngăn sự chống cự e thẹn của nàng. Rồi ngay trong làn nước ấm áp đó, hắn cắn nhẹ nàng, hôn nồng nhiệt nàng, âu yếm nàng, thẳng đến khi nàng rên tiếng cầu khẩn, hắn mới bá đạo mà ôn nhu yêu nàng ...... Một dòng nước lạnh chảy qua nơi này, nhiệt độ không khí giảm xuống nhanh. Tĩnh Vân làm theo lời dặn của bác sĩ, mặc áo khoác bên ngoài, thời gian mang thai ngực phải được giữ ấm đặc biệt. Nàng kéo túi vải lại, ngồi trên xe buýt, nhìn quang cảnh mùa đông lạnh lẽo ngoài cửa sổ. Đi xe buýt xóc, mấy lần dịch vị dạ dày nàng trào lên. Nàng toát mồ hôi, cố gắng hết sức nhẫn nại, không để người bên cạnh bị phiền. Trên cả đoạn đường, tuy thân thể nàng khó chịu nhưng trong lòng nàng vẫn thầm hy vọng, xe buýt có thể dừng lại lâu một chút, đừng vừa mới đến bến đã vội đi luôn. Sau hai tuần kết hôn, nàng cuối cùng cũng cố lấy dũng khí, đi nói cho chị cả biết, nàng đã kết hôn với Giang Chấn. Chị em đã ở với nhau nhiều năm, nàng quá rõ tính tình nóng nảy của chị cả, biết chị cả có thể ‘Sốt ruột hộ em’ thế nào, Giang Chấn dám ‘ăn cơm trước kẻng’ chị cả nhất định rất giận dữ, nếu không ầm ĩ với Giang Chấn một trận lớn thì cũng phải đổ một xô máu chó lên đầu hắn. Vì tránh xung đột trước khi kết hôn, nàng đặc biệt năn nỉ cha mẹ, đừng nói cho chị cả vội, đợi mọi việc dàn xếp xong xuôi, nàng sẽ tự đi nói. Đợi mọi việc dàn xếp xong xuôi -- Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ- tiếng thở dài lặng lẽ bật ra khỏi môi. Nàng công nhận nhà của Giang Chấn đã được sắp xếp thoả đáng. Nhưng không biết vì sao, trong lòng của nàng vẫn có chút cảm giác mất mát mà không thể nói rõ là thiếu cái gì. Lại nói, cuộc sống hôn nhân của nàng thật sự rất yên bình, mới cưới được hai tuần, nhưng mọi thứ đã đi vào nền nếp. Công việc của Giang Chấn bề bộn, đi bắt tội phạm ngẫu nhiên thì tan ca sớm, hoặc là được nghỉ ở nhà nhưng thật sự hắn rất ít lời, nàng thì nói không ngừng, hắn đôi lúc mới trả lời nàng được một, hai câu. Chỉ khi ở trên giường, hai người triền miên hết sức, nàng mới có thể cảm giác được, hắn kiềm chế được cảm xúc...... Hôn nhân là thế sao? Hôn nhân chính là thế sao? Hôn nhân của Giang Chấn và nàng khác so với cha mẹ nàng. Nàng đương nhiên hiểu được, mỗi đôi vợ chồng đều có những hình thức ở chung khác nhau, nhưng nó không đáng là mấy. Bởi vì công việc của hắn cực bề bộn, thời gian hai người ở chung rất ít, những lời nói với nhau rất ít ỏi. Nàng rất muốn hiểu hắn một chút, tiếp cận hắn một chút, nhưng trong lúc đó hai người lại như bị ngăn cách bởi một bức tường, dù cho thân kề sát thân thiết nhưng vẫn không có cách nào để tâm thông hiểu nhau ...... [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Nhất là mấy ngày nay, tình trạng nôn nghén của nàng đột nhiên trở nên nghiêm trọng, mỗi ngày đều choáng váng, tay chân như nhũn ra. Lúc nàng khó chịu nhất thì Giang Chấn vẫn vùi đầu vào công việc, vài ngày liên tiếp chẳng thấy bóng dáng đâu. Nếu nàng nôn đến mức xỉu đi, hoặc là không cẩn thận té ngã, hắn có đủ tài để phát hiện ra nàng đang ở đâu không? Hắn có lo lắng không, có bối rối không? Đủ loại suy nghĩ miên man trong đầu nàng, thay phiên nhau luôn chuyển. Đến lúc nàng hồi phục tinh thần, mới phát hiện được mình đã đi quá bến! Tĩnh Vân đợi cho gió lạnh lặng bớt, mới chuẩn bị nhấn đèn. Lần này, nàng không dám phân tâm như lần trước, chờ xe buýt đến bến, liền xuống xe. Bến xe này nằm ở trước khu cao cấp ở vùng ngoại thành, nhà nào cũng là biệt thự lớn, có tuần tra ngày đêm đúng giờ giấc, chẳng những không phải lo an toàn mà cuộc sống lại vô cùng tốt đẹp. Nàng đi trong gió lạnh, lòng không ngừng tự nói cho chính mình, không được nhớ tới Giang Chấn, nếu nàng nhớ, thì làm sao nàng dám nói cho chị cả biết, nàng đã kết hôn ; Lại làm sao nói cho chị cả biết, cuộc sống của nàng rất khá, rất hạnh phúc, rất khoái nhạc...... Vài phút sau, Tĩnh Vân đứng trước một ngôi nhà lớn, liên tục hít sâu. Thẳng đến khi dũng khí kiếm được kha khá, nàng mới đẩy cửa sắt ra, đi tới trước cửa lớn, ấn cái chuông bên cạnh. “Đến đây đến đây!’ giọng của chị cả từ phía trong cửa truyền ra. Hô, xem ra, nàng chọn ngày không sai, theo cái giọng vừa nghe, tâm tình chị cả hôm nay có vẻ tốt lắm. Phượng Đình mặt mày hớn hở mở cửa, nhiệt độ trong, ngoài chênh lệch làm hai vai nàng run lên. Nhìn thấy chị cả nháy mắt, dũng khí Tĩnh Vân vất vả lắm mới kiếm được lập tức như tấm vải bị thổi bay qua chín cái thành. ‘Chị à, ách, là em –’ nàng nhỏ giọng nói, không tự chủ được run run, thậm chí còn co rúm lại từng bước rút lui. ‘Tĩnh Vân à, sao em lại tới đây?’ Phượng Đình vừa hỏi, vừa mặc cái áo khoác nhung mỏng bên cạnh cửa vào. ‘Chị, em...... Em......’ nàng cắn môi, mấy lần muốn nói lại thôi, không biết nên mở miệng thế nào. Mấy câu đọc thuộc trong đầu lúc trước, khi gặp mặt chị cả, đều quên hết sạch. ‘Làm sao vậy? Mẹ hầm canh gà, bảo em mang lại đây sao?’ chị cả hỏi, thuận tay bắt nhét di động vào túi trước. ‘Không phải.’ nàng ngước khuôn mặt nhỏ lên, bắt gặp ánh mắt của chị cả, lập tức lại giống một con thỏ nhát gan, lùi về phía sau. ‘Cái kia...... chị à, em có việc muốn nói cho chị .....’ ‘Ừ?’ ‘Em......’ ‘ Làm sao vậy?’ ‘Em...... Em......’ Tĩnh Vân đã ‘em’ hơn nửa ngày mà vẫn không nói được câu hoàn chỉnh. Ngay lúc đó, ở phía sau nàng, một tiếng nói mềm ngọt đến phát ngán truyền tới. ‘Xin hỏi, đây có phải là nhà của Lệ Công không?’ Hai chị em đồng thời quay lại nhìn, phát hiện ra một mỹ nhân nước ngoài, không biết đã đi vào cửa từ lúc nào, vẻ mặt tươi cười nhìn các nàng. Phượng Đình trầm mặt xuống, sắc mặt vui vẻ lúc trước đã biến sắc, trực giác biết được, đối phương là ‘vũ khí bí mật’ của FBI phái tới để dụ dỗ chồng của nàng. ‘Nè, không cần hao tâm uổng phí, tôi nói cho cô biết, loại xiếc này vô dụng thôi, chồng của tôi sẽ không mắc mưu đâu.’ nàng thận trọng đưa ra lời cảnh cáo, tuyên bố ‘quyền sở hữu’ của mình. ‘Ha, cô hiểu lầm rồi, tôi không phải đến tìm Lệ đội trưởng.’ Lông mi dài đẹp khẽ chớp. ‘Tôi tới tìm cô.’ Mỹ nhân nước ngoài thản nhiên cười. ‘ Tìm tôi?’ Trong mắt Phượng Đình hiện lên một tia hoang mang. ‘Đúng vậy.’ Mỹ nhân cười làm cho người khác nghi hoặc. ‘Chính xác thì tôi chỉ định mời Lệ phu nhân đi làm khách thôi, nhưng nếu vị tiểu thư này cũng trùng hợp ở đây thì đành phải mời hai vị nhận lời mời chiêu đãi của tôi thôi.’ ‘Vẫn chỉ một câu thôi, cô không cần phải hao tâm uổng phí.’ Phượng Đình mặt lạnh, liên tục xua tay, không chút lo lắng cự tuyệt. ‘Nhân viên làm cho nhà nước thì không thể lén nhận chiêu đãi được.’ ‘Ấy, xin đừng cự tuyệt tôi nhanh vậy.’ Nàng ta dùng âm thanh mềm mại nói. Tĩnh Vân đứng một bên, mắt không biết làm sao lại nháy, trong lòng tự nhiên hiện lên một tia dự cảm xấu. Nàng vừa định mở miệng, nhắc nhở chị cả cẩn thận một chút thì chị cả đã không để ý tới đối phương nữa, đẩy nàng ta ra ngoài. Đang đẩy, chị cả còn không quên mở miệng nhắc lại lời cự tuyệt. ‘ Tôi đã nói rồi, không có khả năng –’ vài giây tiếp theo, tay của chị cả ở trên lưng nàng ta cứng lại. ‘Làm cái quỷ gì vậy?!’ Câu chất vấn tức giận này làm Tĩnh Vân tò mò quay đầu lại, không ngờ nhìn thấy, mỹ nhân nước ngoài đang chĩa súng vào các nàng. Mà cửa ở phía ngoài, cũng xuất hiện hai người đàn ông mặc áo đen, ánh mắt gian tà nhuốm đầy sát khí, làm cho người ta không rét mà run. Chị cả nhanh chóng đem nàng kéo ra phía sau, giống như mỗi lần trước, chỉ cần nàng gặp nguy hiểm, chị sẽ dùng thân mình che chở cho nàng. ‘ Các người là ai?’ Mỹ nhân nước ngoài vừa cười, Tĩnh Vân nhìn thấy, không tự chủ được run run, cảm thấy nụ cười tươi kia đáng sợ như rắn rết vậy. ‘Tôi rất kiên trì, mời hai vị đi theo tôi một chuyến.’ Mỹ nhân nước ngoài nghếch đầu một cái, ý bảo hai người đàn ông mặc áo đen ngoài cửa xông lên. ‘Bịt mắt bọn họ vào.’ Tĩnh Vân sợ tới mức mặt trắng bệch, nàng rất muốn chạy trốn, nhưng lại không muốn bỏ lại chị cả, lại càng sợ mình trốn không đủ nhanh, đến lúc đó nói không chừng có thể té ngã, hoặc làm đám người này sinh ý giết người. Nàng có thể không để ý tới bản thân mình, nhưng không thể không để ý tới sinh mệnh bé nhỏ trong bụng nàng được. Không còn lựa chọn nào khác, nàng chỉ có thể ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói. Một miếng vải đen bịt mắt nàng lại, cả thế giới của nàng lâm vào bóng đêm. Trong vòng hai mươi tư giờ, nàng đã được cứu trở về. Đêm khuya nhân tĩnh, ánh trăng lenlỏi vào nhà, rọi xuống khuôn mặt nhỏ hình trái xoan ở trên giường, làm nó càngthêm vẻ tái nhợt. Giang Chấn ngồi cạnh giường, sắc mặtu trầm, con ngươi đen chăm chú cả đêm chưa từng rời khỏi Tĩnh Vân đang ngủ say. Cho dù nàng đã bình yên vô sự, chodù nàng đã trờ về nhà, cho dù nàng đã từng trải qua sợ hãi cùng với kinh hoảng,nhưng khi ở bên hắn vẫn chìm vào được giấc ngủ, trong lòng hắn phẫn nộ khôngngừng. Sau khi biết được tin Tĩnh Vân bịbắt cóc, có một thứ cảm xúc gì đó cứ quanh quẩn trong ngực hắn, thủy chung nấnná không đi. Hắn nôn nóng, hắn phiền muộn, hắn lo lắng cho an toàn của nàng -- Thứ cảm xúc như vậy, đối với GiangChấn mà nói rất xa lạ. Hắn là cô nhi. Hắn luôn chỉ ăn một mình, ngủ mộtmình, một mình độc lai độc vãng. Cho đến khi hắn gặp Lệ Đại Công, một người đànông cương nghị, chất phác và người nhà của hắn, được song thân Lệ gia quan tâmcổ vũ, hắn mới dần dần buông vỏ bọc xuống, làm mất đi vẻ hung dữ thời thơ trẻ,đi đường hoàng trên con đường chân chính. Trước khi gặp Tĩnh Vân, hắn căn bảnkhông cần phải lo lắng cho bất cứ kẻ nào. Tuy rằng, Tĩnh Vân lọt vào bàn tayđẫm máu của bọn Mã Lỵ, bị giam nhốt chưa đến một ngày nhưng mà chỉ cần nghĩ đếntrong khoảng thời gian đó, nàng bị nhốt trong căn hầm tối tăm, sợ tới mức rơilệ đã làm cho hắn cảm thấy không thể chịu đựng được. Khó có thể tưởng tượng được, nàngchống đỡ qua bằng cách nào. So với chị cả mạnh mẽ, dũng cảm của nàng thì nàngmảnh mai, yếu đuối như một đoá hoa nhỏ. Hắn kiên trì ôm nàng về, ôm nàng vàonhà, ôm nàng tiến vào phòng tắm. Tĩnh Vân không ngừng cam đoan, mìnhkhông bị thương. Nhưng đôi bàn tay to này vẫn vô cùng kiên trì như cũ, cởi từngcái quần cái áo trên người nàng. Mắt thấy kháng nghị không được, nàngđành thẹn thùng ngồi trong bồn tắm lớn, ngoan ngoãn đón nhận chăm sóc của hắn,để hắn tùy ý giúp nàng rửa sạch từng tấc da thịt một, kiểm tra thật sự nàng cóbị thương hay không. Đôi mắt đen u ám, quét ánh nhìn lêncánh tay nàng, thấy đằng sau vai phải nàng có vết máu thâm lại, trong mắt hắnbỗng dưng hiện lên tia lửa giận. Nàng bị thương! Vết sưng đỏ cùng với vết thâm ở trênda thịt mềm mại trắng nõn của nàng có thể làm cho người khác thấy ghê người. Nàng ngồi trong bồn tắm, giật lấycái khăn tắm bằng bông, bận bịu che lấp xuân quang trước ngực và giữa hai chân.Ngón tay dài ngăm đen, lại nhẹ nhàng mơn trớn vai phải của nàng, lưu luyến ởchỗ bị thương không đi. “Đau không?” hắn hỏi. Tĩnh Vân rũ mắt xuống, cái đầu nhỏlắc lắc, trong mắt xuất hiện tầng nước mỏng. Tuy rằng lúc này nàng đã bình an,nhưng mà cứ nghĩ đến chuyện lúc trước bị bắt cóc, nàng vẫn thấy sợ hãi. Nhìn thấy phản ứng của nàng, cùngvới lệ quang trong mắt, Giang Chấn mím môi mỏng, không mở miệng. Hắn dùng khăn mặt mềm mại, ở trongbồn tắm lớn ấm áp, giúp nàng rửa sạch tro bụi trên người, lại còn giúp nàng laukhô thân thể, sấy tóc, xong xuôi mới ôm nàng lên giường. Cái mệt phá bĩnhTĩnh Vân, như cứ nhưdo có Giang Chấn bên cạnh nên nàng vừa đặt mình xuống liền ngủ ngay. Mà hắn, trong cơ thể như lưu lạichất adrenalin, toàn thân cứng chặt, đến giờ vẫn khó có thể đi vào giấc ngủđược, chỉ có thể ngồi bên giường, nhìn nàng, nắm tay nàng...... Thê tử của hắn. Nàng là thê tử của hắn, hắn phảichiếu cố nàng, bảo hộ nàng. Nhưng mà, hắn đã không hoàn thành được trách nhiệmđó, làm cho phần tử khủng bố kia có khả năng bắt cóc nàng. Qua nhiều năm như vậy, đây là lầnđầu tiên hắn có cảm xúc phẫn nộ, lần đầu tiên cảm thấy lo lắng, hắn không thểkhông thừa nhận, người phụ nữ nhỏ bé này có thể làm hắn mất bình tĩnh. Hắn cũngphải tự nhắc nhở mình bây giờ đã không còn độc lai độc vãng, an nguy của ngườiphụ bé nhỏ này từ nay về sau là trách nhiệm của hắn. Con ngươi đen sâu thẳm, chăm chúnhìn Tĩnh Vân trên giường, ánh mắt không đè nén được, phát ra tia lo lắng. Nàng nằm ở trên giường mỏng manh yếuđuối. Ngoài cửa sổ gió lạnh lại nổi lên,làm tung bức rèm đăng ten ở cửa sổ. Trong cơn ngủ say, tác động của cái lạnhlàm nàng không tự giác được hơi co rúm lại. Giang Chấn trong đêm đen đứng dậy,đóng cửa sổ. Rồi đi trở về bên giường, hắn cởiáo, nằm xuống bên cạnh nàng. Hơi thở ấm áp, xua tan khí lạnh banđêm. Nhiệt độ đó, mùi hương đó, đều là thứ quen thuộc nhất đối với nàng, cho dùđang ở trong mơ nó vẫn làm nàng quyến luyến không thôi. Như cảm giác được thân thể ấm áp củahắn, nàng vô thức rúc vào gần hắn, thân hình nhỏ bé cọ xát lấy hắn, chọn đượctư thế thoải mái nhất mới cam lòng thở dài. Đầu nàng gối trên vai hắn, hơi thởmỏng manh như là một ngón tay vô hình, phe phẩy chạm vào bên gáy hắn. Một bàntay nhỏ bé mềm mại non nớt đặt ở trên giữa bụng và ngực hắn, cả cái chân trắngnõn cũng kề sát bắp chân của hắn, bộ dạng của nàng quả thực rất giống một conmèo con đáng yêu, đang làm nũng. Có lẽ, nhiệt độ cơ thể hắn hơi caonên mỗi đêm đi ngủ, một bên nàng chơi cờ với chu công, một bên lăn vào lònghắn, đến lúc đó nàng mới vừa lòng không cọ xát nữa, ngoan ngoãn ngủ tới tậnhừng đông. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Dưới ánh trăng, khuôn mặt của nàngtrắng như tuyết, hắn vươn tay, mơn trớn dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, bàn tayto chạm vào vai nàng, vuốt ve những khối máu bầm trên cánh tay trái. Không khí trong phổi không tự giácđược co rút nhanh, ánh mắt Giang Chấn sâu thẳm, trong đó như chiếu lên tiaquyết tâm sắt đá. Hắn không muốn lại nhìn thấy nàng bịthương. Tĩnh Vân mang thai, thật là một điềungoài ý muốn. Cho tới bây giờ hắn vẫn còn chưa nghĩ là mình sẽ chung sống vớimột phụ nữ, càng không nghĩ tới sẽ kết hôn sinh con. Nhưng sự tình xảy ra, chỉtrong vòng khoảng thời gian ngắn ngủi, nàng đã trở thành thê tử của hắn. Trong lúc vô thức, nàng đã tiếp cậnhắn, gần đến nội tâm hắn, một nơi mà chưa có người nào chạm đến, một nơi mà hắnchưa từng chia sẻ cùng với bất kì người nào. Với hắn mà nói, nàng đã biến thànhmột người quan trọng, một phần thân thể của hắn...... ‘ A Chấn, hôm nay anh không phải đi làm à?’ ‘ Tôi nghỉ.’ ‘ Thật vậy?’ ‘Ừ’ Ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách,Tĩnh Vân quăng cái chân nhỏ,chạy đến bên người trượng phu, cười đến mức mặt màyhớn hở. ‘Vậy hôm nay anh muốn ăn gì, em nấu cho anh ăn.’ ‘ Tùy.’ Giang Chấn cúi đầu đọc báo, cũngkhông ngẩng đầu đáp trả một câu. Nàng cũng không có ý định bỏ qua, cốý muốn hỏi ra bằng được đáp án. “Vậy anh thích cà ri gà à?’ ‘Ừ’ ‘Thế thịt bò nấu rau cải đượckhông?’ phát hiện trượng phu quen miệng, nàng chu miệng ra hỏi. ‘Ừ’ ‘ Thế ăn cá sống nhé?’ nàng nheo mắtlại. ‘Ừ’ Nàng chống hai tay vào eo, nhìn vàongười đang chuyên tâm xem báo, căn bản không chú ý nghe nàng nói chuyện. ‘AChấn, hay là làm ba bát thịt chuột cho anh ăn nhé?’ nàng cười ngọt ngào hỏi. Đáp án giống y như trước. ‘Ừ’ Được! Hắn muốn ăn chuột chứ gì? Nàng đilàm thịt chuột! Tĩnh Vân tức giận đến mức hai máphồng lên, đi dép vào, đứng dậy định ra khỏi cửa. Bỗng dưng, Giang Chấn đột nhiên vươntay, kéo nàng trở về, cái mông nhỏ liền rơi vào đùi của hắn. ‘ Buông, em muốn đi mua một conchuột thật lớn về làm thành ba bát cho anh ăn!’ nàng tức giận nói, má phồnglên như đang bị nhồi hạt dưa Thiên Trúc vào, nói đáng yêu cũng có nhiều điểmđáng yêu. Nhìn thấy biểu tình của nàng, khoémiệng Giang Chấn khẽ nhếch lên. Phát hiện hắn vẫn chưa biết đườngtỉnh lại, Tĩnh Vân càng giận. ‘ Anh thích ăn ba bát thịt chuột chứgì? Không thành vấn đề, em đi hỏi bà Lưu, bà ấy hay bán đồ ăn, chắc chắn sẽ biếtchỗ nào bán một con chuột đại phì!’ nàng thúc vào ngực hắn, mặt nhăn, mũi thởphì nói, giãy dụa muốn xuống khỏi đùi hắn. Lực giữ trên lưng nàng đột nhiêntăng vài phần, ngăn không cho nàng cựa quậy. ‘Tôi không thích ăn chuột.’ Nàng vẫn mặc kệ hắn có thích haykhông, quyết tâm muốn đi làm mấy lạng thịt chuột mang tới, cương quyết bức hắnăn. Nàng vươn tay, còn muốn đẩy hắn ra, không ngờ phát hiện, hắn đã cúi đầuxuống, gần chạm tới môi hồng của nàng. A, hắn lại muốn dùng nụ hôn nồngnhiệt để làm nàng mất chú ý! Chiêu này thực hèn hạ, nhưng đángbuồn là nó vô cùng hữu hiệu đối với nàng. Việc nàng bị Huyết tinh Mã Lỵ bắt cóc, như một chất xúc tác đẩy Giang Chấnđến với nàng. Có một thời án kiện công tước rất gian truân vất vả làm hắn tốnkhông ít công sức, nhưng sau đó mọi chuyện trở về bình thường, thời gianhai người được ở chung tăng lên không ít. Cưới đã được gần bốn tháng,nàng vẫn cố gắng dung nhập vào gia đình này, cố gắng thích ứng cuộc sốngcủa hai vợ chồng. Giờ thì nàng không hề sợ hắn, thậm chí còn phát hiện rađôi môi hắn hay mím chặt cũng đang dần dần biết cong lên, cho dù số lầnnhư thế cực kì ít ỏi. Nhưng trong cuộc sống hôn nhân khótránh khỏi có chút tranh chấp nhỏ. Chỉ cần nàng tức giận, Giang Chấn sẽ ngaylập tức hôn nàng, hôn đến mức làm cho nàng ý loạn tình mê, cho nàng quêncả họ của chính mình, càng làm cho nàng quên nguyên nhân mà mình tứcgiận. Lúc này Tĩnh Vân khôn ra rồi! Hiểurõ ‘chiến thuật’ của hắn, nàng nhanh chóng di chuyển thân mình, dùng taygiữ chặt khuôn mặt tuấn tú, không cho hắn dựa vào thân cận quá. Nàng kiên quyết ép hỏi ra đáp án. ‘ Vậy anh thích ăn gì nào?’ Hắn trả lời đơn giản nói vắn tắt. ‘ Em’ ‘ A Chấn!’ nàng xấu hổ đến mứckhuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vừa quẫn vừa giận. ‘Em nói là đồ ăn cơ mà, đồăn!’ Nhìn thấy tiểu thê tử đang xấu hổmặt đỏ bừng, hắn mới sửa lại. ‘Tôi không chọn, ăn cái gì cũng được.’ ‘Trừ cà tím ra sao?’ Tĩnh Vân chớpmắt hỏi. Hắn sửng sốt một chút. ‘ Làm sao em biết?’ ‘ Lần trước em có nấu nhưng anhkhông đụng tới một miếng nào’. nàng chu cái miệng oán giận, buông mặt hắnra, giơ tay phải lên bắt đầu từng bước từng bước tính cho hắn nghe. ‘Trừ càtím, còn có mướp đắng, cà rốt, ớt xanh, ngô, chân gà. Có lẽ cái gì người takhông ăn, anh mới ăn mất! Xem nè, nói bừa ra thôi mà đã phải dùng tớisáu ngón tay rồi.’ Mặc dù mới cưới không lâu nhưng đối với thức ăn ưathích hay ghét của hắn, nàng đã sớm nhớ rành mạch. Giang Chấn nhìn nàng, một lúc lâusau vẫn không nói gì, con ngươi đen sâu trong ở chỗ nào đó tựa hồ cóchút gợn sóng. Hắn mau chóng vòng tay qua cái eo nhỏ, nhanh nhưng nhẹnhàng. ‘Tôi chưa hề nói không ăn ngô haychân gà cả.’ hắn chậm rãi mở miệng. ‘ Rõ ràng là anh không ăn mà!’ Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, nhíumày lẩm bẩm. ‘Chẳng qua là không có thời gianăn thôi, mấy cái loại này phải cắn, gặm từ từ, quá lãng phí thời gian.Bình thường thì tôi vẫn ăn.’ ‘Thế còn cà tím, mướp đắng, cà rốtvà ớt xanh thì sao?’ thấy hắn ít khi nói được một chuỗi dài như vậy, nàngthực sự nghi ngờ câu trả lời của hắn, Tĩnh Vân không khỏi tiến lạigần, tò mò tiếp tục truy vấn. ‘ Tôi không thích vị của chúng.’ ‘ Ừhm, vậy anh thích ăn gì?’ ‘Tôi không để ý lắm.’ (Cam: Thiên a, anh này điên mất rồi, huhu mẹ ơi!) Nàng ngây người ngẩn ngơ, thốt ra.‘Lại có khả năng như thế --’ vẻ mặt của Giang Chấn làm cho nàng không thểnói thêm gì nữa. Hắn nói thật. Người đàn ông nàythật sự chưa từng để ý qua mình thích ăn cái gì. Hắn ở một mình lại bề bộn nhiềuviệc, đối với hắn mà nói, đồ ăn chỉ là thứ lấp đầy bụng, cung cấp dinhdưỡng đầy đủ thôi sao? Lòng của nàng có chút đau. ‘Không sao, em sẽ giúp anh tìm ramón mà anh thích.’ nàng nhịn không được vòng tay siết chặt thắt lưnghắn, gắt gao ôm hắn, đem khuôn mặt nhỏ nhắn của mình chôn vào lòng hắn. ‘Ừ.’ Tiếng nói trầm thấp của hắn,truyền qua vòm ngực làm rung động màng tai của nàng. Đáp án này, tuy rằnggiống với thói quen hắn vẫn hay trả lời nhưng lần này, nàng rõ ràng cảmgiác được, trong giọng nói của hắn có quan tâm. Nàng ỉ ôi ở trong lòng GiangChấn, nhẹ giọng hỏi: ‘Nếu vậy, hôm nay em nấu cá hấp cho anh ăn, đượckhông?’ ‘Được.’ Tĩnh Vân ngẩng đầu lên, ngọt ngàomỉm cười, rồi vui vẻ nhảy khỏi đùi hắn, nhanh chóng vào bếp nấu cáhấp, bỏ ý định ra ngoài mua một con chuột lớn. Bóng dáng nhảy nhót biến mấtngoài tầm mắt, phòng khách lại trở về với yên lặng, Giang Chấn lại cúiđầu, tiếp tục đọc báo. Nhưng ngay cả chính hắn cũng khôngphát hiện ra, đôi môi mình đang khẽ cong lên, và trong mắt hắn còn ý cười,thủy chung chưa từng nhạt đi. Kiều thê của tôi- Chương 6 part 2 A, trời đã sáng. Tĩnh Vân lười biếng trở mình, phát hiện ra Giang Chấn cũng vừa mới rời giường, còn chưa đi làm. Nàng lên tinh thần, vội vàng rời giường đánh răng rửa mặt, xong xuôi mới xuống dưới lầu vào phòng bếp. Trình trạng mang thai sơ kì cuối cùng cũng dần dần giảm xuống, mấy ngày hôm nay, nàng không hề nôn hay choáng váng, cũng không tham luyến giường, thậm chí còn có thể sáng sớm rời giường. Trong phòng bếp, nàng ba chân bốn cẳng pha sữa, làm bánh kẹp, để giúp hắn có thể ăn trước khi ra khỏi nhà. Mau mau mau, trước khi Giang Chấn đi làm, nàng phải chuẩn bị tốt bữa sáng. Từ hồi kết hôn tới giờ, do nàng mang thai nên toàn ngủ dậy muộn hơn so với hắn, cứ mỗi lần nàng mở mắt ra thì bên ngoài mặt trời đã lên cao, nàng chưa bao giờ tiễn hắn đi làm! Giúp trượng phu làm bữa sáng dinh dưỡng, còn nữa … trượng phu đi làm thì hai vợ chồng có thể hôn ở cửa chào ngày mới, đây là vẫn là giấc mộng của con gái từ trước tới nay. Hôm nay, nàng vất vả sáng dậy sớm, trong lòng đã hạ quyết tâm, tuyệt đối phải dựa theo giấc mộng trong lòng là một thê tử chuẩn mực, tự tay làm bữa sáng, rồi mới đứng ở trước cửa tiễn hắn đi làm, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chờ nụ hôn triền miên của hắn -- Giọng của Giang Chấn đột nhiên từ phía sau truyền tới. ‘Sao hôm nay em dậy sớm vậy?’ (Cam: Anh hỏi đểu à? *xì xì*) Mặt nàng đỏ lên, ảo tưởng trong đầu vụt biến mất, nàng tắt bếp, đem hai con trứng mềm, đặt lên bàn. ‘ Em ngủ no rồi mà.’ nàng cong môi cười yếu ớt. ‘Vừa đúng lúc anh chưa đi làm, em đã đi xuống bếp, làm bữa sáng cho anh rồi này.’ nàng bỏ bánh mì nướng mềm ra, cho sa lát, tương và trứng vào, rồi hạt tiêu, gia vị làm thành hai phần bánh kẹp với một cốc sữa nóng, đưa đến trước mặt hắn. Giang Chấn đặt tờ báo xuống, ngồi bên cạnh bàn, dưới ánh nhìn chăm chú của tiểu thê tử ăn sạch hai phần bánh kẹp ngon lành, rồi uống hết cốc sữa nóng. Nàng âm thầm kêu may mắn khi đã giúp hắn ‘làm nội trợ’: Ở với nhau lâu như vậy, nàng sớm đã biết sức ăn của hắn. Vậy nên nàng mới làm hai phần bánh kẹp lớn để hắn có thể ăn no. ‘Ăn ngon không?’ nàng hỏi. Giang Chấn gật đầu. Ánh nắng rơi ngoài cửa sổ, nàng theo Giang Chấn đi qua phòng khách, thẳng đường ra tới cửa. Rồi khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên, đôi mắt trong veo chớp chớp, chờ mong hắn hôn tạm biệt nàng để hoàn thành giấc mộng bao năm của nàng. Nhưng mà Giang Chấn lại chỉ đi tới lấy cặp tài liệu, mặc áo khoác vào rồi không ngừng bước thẳng ra cửa. ‘ Chờ một chút!’ nàng vội vàng gọi hắn. ‘Làm sao vậy?’ hắn quay đầu, nhìn nàng một cái. Tĩnh Vân cắn cắn môi, đi đến bên người hắn, rồi nàng ngẩng đầu, nhắm mắt lại, chu cái miệng nhỏ ra, mặt đỏ ửng, ám chỉ thấy rõ. Chính là, đợi một lát rồi mà Giang Chấn vẫn thủy chung không có phản ứng. Nàng vụng trộm mở mắt ra, chỉ nhìn thấy hắn đang nhìn nàng, căn bản không có ý định hôn. Vì mục tiêu muốn hoàn thành giấc mộng, nàng chỉ có thể cố lấy dũng khí, kiễng mũi chân, dâng lên môi thơm. Chỉ tiếc rằng, so với Giang Chấn cao to cường tráng, nàng chỉ là một thân hình nhỏ bé thấp lùn, cho dù đã kiễng mũi chân, nàng mới chỉ có thể hôn tới cổ hắn, không chạm được tới môi. Nàng thẹn thùng, vừa mới khẽ chạm vào cổ hắn đã ngay lập tức lui trở về. Giấc mộng này, này này này này, này chẳng dễ làm tí nào, chẳng những không ngọt ngào giống như ảo tưởng của nàng, mà còn làm cho tâm tình nàng loạn hết cả lên. Nàng giữ ngực, thấy hắn vẫn đang nhìn nàng, ánh mắt sáng rỡ khác thường. Nàng xấu hổ, mặt càng đỏ, vội vàng nói sang chuyện khác. ‘Hôm nay anh có về không?’ nàng hỏi. Giang Chấn gật đầu. ‘ Thế ...... mấy giờ về?’ ‘Tầm bảy giờ gì đó.’ ‘ Được, vậy em sẽ làm một ít đồ ăn, chờ anh về ăn cùng.’ Giang Chấn gật đầu, cất bước đi ra ngoài, đảo mắt đã ra tới cửa. Nàng đứng ở chỗ cũ, trong lòng không biết thế nào, đột nhiên cảm thấy có chút mất mát. Từ lúc tỉnh ngủ đến giờ, nàng làm hết đông việc tây, tuy đã giúp hắn ăn no, ngon miệng, đã giúp hắn thuận lợi đi làm, nhưng mà tâm tình nàng giảm xuống không ít so với lúc dậy. Công việc nàng làm hình như không được hắn đáp lại. Thái độ của hắn đối với nàng, tuy có dịu hơn một chút so với lúc trước, nhưng vẫn có cảm giác xa cách. Nếu hôn nhân là một sân khấu, nàng muốn nhập vai diễn trên đó thì hắn hình như chỉ muốn đùa bỡn ở bên ngoài. Ôm ấp thất vọng, nàng xoay người đi vào trong phòng, cầm hai con búp bê vải bên cạnh tivi lên, rồi ngồi xuống ghế sô pha. Hai con búp bê vải này, có thể cho là sản phẩm đắc ý nhất của nàng, bất luận là ngũ quan hay tay chân, hay lễ phục kết hôn trên người chúng, tất cả đều được nàng tỉ mỉ châm từng đường, cẩn thận khâu. Hai con búp bê vải, một con giống nàng, một con giống Giang Chấn. Nàng nhịn không được đánh một cái, miệng không ngừng lẩm bẩm. ‘Trước khi anh đi làm, sao lại quên hôn em?’ nàng cầm hai con gấu bông ghé vào nhau, miệng bọn chúng cũng chạm theo, rồi nàng thận trọng nhắc nhở. ‘Ngươi phải nhớ hôn nàng nha!’ Gấu bông nam vô tội bị nàng đùa nghịch, cúi đầu giải thích với gấu bông nữ, thân thủ còn ôm lấy gấu bông nữ. Tĩnh Vân tiếp tục nói. ‘Ngươi phải đối xử tốt với nàng một chút nha!’ ‘ Ngươi phải thường thường cười với nàng này, hoặc là thân mật ôm nàng một cái, hay cổ vũ nàng nhiều một chút, các ngươi mới cưới đấy nha! Ở trên tivi đều diễn như vậy mà!’ (Cam: Chị ngây thơ thế, “ti vi đều diễn như vậy mà” =)) ‘ Hôm qua em nấu nấm, sao anh không ăn? Ngay cả nấm anh cũng không ăn được sao?’ nàng lấy gấu bông nữ, tới gần gấu bông nam, ngón tay chỉ lên, bức gấu bông nam cúi đầu sám hối. ‘Nấm làm rất khó đấy, nếu ngươi không muốn ăn, phải nói cho nàng trước nha!’ (Loạn hết rồi!! Không hiểu chị ấy đang nói với người hay gấu nữa!!) Gấu bông nữ từng bước tới gần, gấu bông nam bị bắt quỳ xuống đất giải thích. Tĩnh Vân còn nói chưa đủ nghiền. ‘Còn nữa, bánh kẹp ăn không ngon sao? Nàng phải rời giường, làm cho ngươi nha!’ nàng lấy gấu bông nữ giẫm lên người gấu bông nam. ‘Nếu ăn ngon, thì ngươi nói ngon! Không phải gật đầu –’ Tiếng bước chân vững vàng bỗng dưng vang lên, nàng dừng động tác trên búp bê lại, nhanh chóng ngẩng đầu lên, ngạc nhiên thấy Giang Chấn đang đi vào phòng khách. ‘Tôi quên mang vài thứ.’ hắn lẳng lặng nói, thong dong tiêu sái tiến vào thư phòng. Tĩnh Vân đứng như trời chồng ở một chỗ, tay cầm hai con búp bê vải, không hề nhúc nhích. Trời ạ, hắn nghe thấy sao? Hắn có nghe thấy không? Hắn có nghe thấy nàng hồ ngôn loạn ngữ với búp bê vải không? (Cam *mặt buồn buồn* Chính xác là có, chị ạ J) Cảm thấy sóng triều đáng thẹn, đột nhiên đùng đùng vọt tới, vẻ mặt nàng đỏ bừng, nắm chặt hai con búp bê vải, trơ mắt nhìn Giang Chấn đi ra khỏi thư phòng, xuyên qua phòng khách, tới trước cửa. Lần này, hắn ở cửa nói quay trở lại, môi mỏng cong lên: ‘Bánh kẹp ăn ngon lắm.’ Rồi hắn xoay người ra khỏi cửa, không lâu sau, tiếng xe vang lên, dần dần vọng xa, cuối cùng thì nghe không thấy. Tĩnh Vân cứng ngắc, xấu hổ, lập tức bỏ gấu bông lại, nhanh chóng chạy về phòng, chui vào trong chăn bông, hai tay nắm chặt chăn, đá chân ở trên giường thét chói tai. Á, chán ghét chán ghét chán ghét chán ghét! Hu hu hu, hắn nhất định là nghe thấy được! Hắn nhất định là nghe thấy được ! Mặt trời lặn, trăng lên, đã đến buổi cơm chiều, không khí khắp nơi có vẻ nhàn nhã. Giang Chấn ngồi ở trên sô pha, xem tờ văn kiện trong tay. Tĩnh Vân thì ngồi bên cạnh, vừa làm gấu bông, vừa xem TV, tám giờ ti vi chiếu phim tâm lý, nàng còn đang giải thích nội dung phim cho hắn hiểu. Công việc này như đã thành lệ thường. Dùng xong cơm chiều, hắn ở trong phòng khách đọc tư liệu hoặc văn kiện, nàng ghé ở một bên, báo cáo những chuyện xảy ra trong cả ngày. Lúc nàng nói chuyện, nàng thể hiện cảm xúc rất nhiều, vừa đáng yêu vừa sinh động, lại còn dùng giọng dễ nghe, ngọt ngào nói, cứ cách dăm ba câu lại gọi hắn một tiếng ‘A Chấn’ . Tuy cả ngày nàng ở nhà, nhưng lại bày ra rất nhiều thứ, tài liệu làm búp bê vải này, vải vụn này, còn có đủ các loại khuy cúc to nhỏ nữa, tất cả đểu rải rác nằm ở trên bàn, đầu giường, bàn điện thoại. Hắn mua cho nàng vài hộp nhỏ, để cho nàng làm đồ trang trí. Chưa đến hai ngày, ngay cả hộp nhựa hắn đưa cũng bị nàng khoác thêm cho một lớp vải hoa bên ngoài. Giang Chấn dần dần có thói quen, mê mẩn những đồ trang trí của nàng, thậm chí còn nghe theo yêu cầu của nàng, bỏ di động ra, để cho nàng treo búp bê tiểu Tĩnh Vân lên. Đổi là người khác thì hắn khẳng định là sớm phát điên rồi. Nhưng người phụ nữ nhỏ bé này lại như có loại ma lực gì đó có thể làm cho thần kinh căng thẳng của hắn dần dần bị lơi lỏng. ‘ A Chấn.’ Giọng nói ngọt ngào kia lại vang lên. ‘Ừ .’ ‘Chìa tay ra.’ Hắn nhìn báo, không phản kháng chút nào, vươn tay trái ra. ‘ Cả hai tay cơ!’ Hắn buông báo xuống, lại vươn tay phải. Có thứ gì đó làm bằng lông nhung mềm nhét vào lòng bàn tay hắn. ‘ Giúp em cầm nha!’ Tĩnh Vân nói, sản phẩm còn làm chưa xong còn để sát vào lòng bàn tay hắn. Nhìn kỹ, thứ bị nhét vào trong tay hắn là một đôi gấu bông. Con gấu bông ở trong tay nàng đã hoàn thành được tám chín phần, chỉ cần khâu cái tay béo béo nữa, rồi sửa sang lại là xong. Nàng lấy kim chỉ, đâm qua đám lông mềm, cẩn thận khâu tay trái cho gấu bông, rồi cất đoạn đầu chỉ vào trong gấu bông, lấy cái kéo nhỏ cắt phần chỉ thừa đi. Đột nhiên ở trên ti vi, nhóm diễn viên gào khóc, tiếng khóc vang to. Tĩnh Vân khẩn trương quay đầu lại, bỗng dưng mắt đỏ lên, cũng thương tâm rớt lệ. ‘A a a a, cô gái đó sao lại bị chết vậy? Cô ấy chết thì chồng cô ấy phải làm sao bây giờ? Bọn họ vừa mới kết hôn thì hôn lễ bị phá, cô ấy lao ra ngoài lại tông phải xe. Thế là cô ấy chết rồi!’ nàng liên tục kêu sợ hãi, nước mắt còn rơi không ngừng. Nhìn thấy tiểu thê tử bên cạnh kích động, Giang Chấn ném ra cái nhìn khách quan. ‘Mấy thứ đó chỉ là giả thôi mà.’ Hắn ‘an ủi’, ngược lại chỉ làm nàng càng thêm kích động. Tĩnh Vân vừa khóc, vừa lấy con gấu bông thiếu tay phải, không ngừng đánh hắn. ‘Anh thật quá đáng! Thật quá đáng! Sao anh lại vô tình như vậy hả? Thật quá đáng!’ Bác sĩ nói đúng, phụ nữ đang mang thai, quả nhiên rất nhạy cảm. Giang Chấn tùy ý để nàng vừa khóc vưa đánh, đợi cho nàng bình tĩnh hơn một chút, mới vòng cánh tay ôm nàng vào lòng, lấy khăn giấy lau nước mắt cho nàng. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Nàng xì mũi, vất vả lắm, cảm xúc mới dần dần bình tĩnh trở lại. Nhưng mà đôi mày liễu cong cong của nàng vẫn nhíu lại, hình như còn đau thương hơn. Nhìn vẻ mặt nàng cau có, hắn nhịn không được mở miệng hỏi: ‘Em làm sao vậy?’ Tĩnh Vân thấp đầu, không nói. Hắn lại hỏi lần nữa. Lần này, cuối cùng nàng cũng mở miệng, nói ấp a ấp úng, giọng điệu còn mang theo tiếng nức nở. ‘Không có gì, chỉ là em......’ ‘Chỉ là sao?’ ‘Chỉ là -- chỉ là –’ nàng nói hai từ, lại khó xử ngừng lại. Giang Chấn chỉ có thể hỏi lại. ‘Chỉ là làm sao?’ ‘Cái kia –’ cái đầu nhỏ cúi cúi, không nhìn hắn. ‘Cái gì?’ Giang Chấn nhẫn nại, trong lòng cảm thấy có khi tra hỏi một tên tội phạm cứng đầu cũng không khó bằng hỏi nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn cuối cùng ngẩng lên, đôi mắt ngập nước quan sát hắn, ai oán nói: ‘Em -- em -- thèm ăn bánh bao chiên.’ Vì thấy nữ diễn viên trong phim chết thảm, nàng đau khổ khóc. Khóc xong bỗng dưng lại thèm ăn, nhất là bánh bao chiên. Giang Chấn ngẩng đầu, nhìn đồng hồ trên tường. 9 giờ rưỡi. Hắn hơi nhíu mày. Bánh bao chiên? Giờ này còn muốn hắn đi mua bánh bao chiên? ‘Ngày mai lúc về tôi mua cho em.’ hắn đáp. Nghe thấy trượng phu trả lời, nàng cúi cúi cái đầu nhỏ, hốc mắt lại ngập lệ, ngập ngừng mở miệng. ‘Nhưng mà...... người ta muốn ăn bây giờ cơ...’ nàng vòng ôm bụng, cảm thấy đói không chịu nổi, thèm ăn không dứt được. Ánh mắt ai oán của nàng như kim châm vào lòng hắn. Hắn chỉ có thể hít sâu một hơi, đứng dậy lấy áo khoác. ‘Được, giờ tôi đi mua.’ ‘Thật vậy à?’ nàng đột nhiên ngẩng đầu lên, lại sợ bị thương tổn hỏi. ‘Ừ.’ Giờ mà đi, hắn chỉ có thể đi lòng vòng gần đó, cố tìm cho được người bán bánh rong hoặc cửa hàng bánh. Cho dù là mấy người đó đang chuẩn bị dọn quán hay đã đóng cửa hàng, hắn đều dùng vẻ mặt hung ác, bức đối phương trong thời gian ngắn nhất, chiên bánh bao cho hắn. Vậy mà Tĩnh Vân lại có chủ ý khác. ‘Hay -- hay – là anh đi tới chợ đêm Sĩ Lâm ở phía nam ý, cách đó năm hàng có bán bánh bao chiên đấy?’ Hắn đưa lưng về phía thê tử, hít sâu một hơi, chậm rãi gật đầu, rồi mới bước ra ngoài, lái xe thẳng tới chợ đêm Sĩ Lâm. Không đến nửa giờ, hắn đã mang bánh bao chiên nóng hổi tới trước mặt Tĩnh Vân. Nàng cao hứng mở gói to ra, vừa thấy bánh bao chiên bên trong, khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đã suy sụp tinh thần, khổ sở ngẩng đầu lên. ‘ Sao anh không mua nước sốt cay?’ nàng ai oán hỏi. Giang Chấn nhìn nàng vẻ không dám tin. ‘Em vừa mới nói muốn ăn bánh bao chiên mà.’ Giọng hắn thấp trầm, cực lực đè nén hơi thở mạnh. ‘ Nhưng mà -- nhưng mà –’ nàng đáng thương sụt sịt xì mũi, bỗng dưng lại khóc. ‘Ăn bánh bao chiên nhất định phải có nước sốt cay mà! Em cũng rất muốn ăn nước sốt cay......’ Nước mắt của nàng làm phai nhạt cơn giận của hắn. Nghĩ đến nàng đang mang thai thèm ăn đồ gì đó, hắn lại là ‘tác giả’, hắn phải chịu trách nhiệm đi mua cho nàng thôi. Giang Chấn lại hít sâu một hơi, cầm chìa khóa lên lần nữa đi ra cửa. Hắn vừa bước tới trước cửa, Tĩnh Vân không quên mở miệng dặn. ‘A Chấn, nước sốt cay của em không có rau thơm nha!’ nàng vang giọng nhắc nhở. ‘Còn nữa, phải chợ đêm Sĩ Lâm ở phía nam mới có –’ ‘Hàng thứ năm. Tôi biết rồi.’ hắn tiếp lời, hứng cơn gió đêm lạnh, lái xe đi mua nước sốt cay cho tiểu thê tử. Nhưng lần này, hắn chỉ tốn có hai mươi phút. Thấy Giang Chấn mang nước sốt cay vào cửa, nàng vui mừng ra đón, nhận lấy nước sốt cay vẫn còn nóng, ngồi trước ghế sô pha, vui sướng lấy đũa, mở hộp bánh bao chiên và nước sốt cay ra ăn, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Hoàn thành ‘nhiệm vụ’, Giang Chấn cởi áo khoác, ngồi trở lại ghế sô pha, cầm cái điều khiển từ xa, chuyển kênh thời sự, lặng yên xem ti vi không nói gì. Tĩnh Vân ngồi một bên, vài lần trộm ngắm trượng phu, tuy rằng miệng vẫn đang ăn bánh bao chiên xốp giòn,mằn mặn, uống nước sốt cay đến tê tê lưỡi, nhưng trong lòng của nàng không hiểu sao lại dấy lên một luồng tư vị ngọt ngào...... $pageOut $pageIn Sáu giờ tối. Trong nồi sôi ùng ục, một lànhơi nóng hổi cùng với mùi thơm của đồ ăn nhẹ nhàng tỏa ra. Tĩnh Vân nhấc nồi lên, lấy thìamúc một chút canh nóng nếm thử. Nàng để sát miệng vào thìa, cẩn thậnthổi mới thử một ngụm. Ngon tuyệt! Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vuivẻ, nàng đặt lại cái nồi, vặn nhỏ lửa để canh nóng hầm thêm một chútnữa cho ngon miệng. Sáng nay, A Chấn nói khoảng sáugiờ là tan tầm, còn đồng ý về nhà thưởng thức món ăn nàng nấu. Biết lúc trước hắn toàn ăn cơmbụi, Tĩnh Vân quyết định thay đổi cái thói quen vừa tiêu tiền lại vừa hạisức khỏe này của hắn, chỉ cần hắn về đúng giờ, nàng sẽ cố gắng hếtsức chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn ngon chờ hắn về thưởng thức. Tuy hôm nay nàng đặc biệt khó chịutrong người nhưng nàng vẫn cố nén cơn nôn oẹ, vào bếp làm cho hắn mónvịt hầm dưa chua, cá rán, chế biến thứ hắn thích ăn – rau cải thìa. Làm ‘đầu bếp’ cho hắn mấy tháng,nàng phát hiện ra một điều không thể tưởng được, hắn rất thích ănthạch hoa quả, caramen hay đồ mềm mềm,trơn trơn, nhất là điểm tâm ngọt.Bởi vì ‘chồng yêu’ thích ăn nên nàng mua vài ba quyển sách dạy nấu ăn mangvề nhà vụng trộm nghiên cứu. Tạch! Nồi cơm điện nhảy nấc. Nàng nhấc nắp vung lên, cho gừngbăm nhỏ, hành cắt khúc vào lớp dầu ăn nóng bỏng. Tít tít! Lớp dầu nóng tỏa ra mùi gừng,mùi hành thơm, da cá cũng đã trở nên giòn và xốp. Làn hương phútchốc đã tràn ngập lấy phòng làm cho người ta thèm ăn đến mức chảy nướcmiếng. Tĩnh Vân dùng lót tay, đem cá ránđặt lên bàn, đôi mắt trong veo có chút lo lắng nhìn đồng hồ. Bảy giờ. Giang Chấn nói, sáu giờ sẽ tantầm về nhà, nhưng giờ đã quá một tiếng rồi mà cửa ngoài vẫn không nhúcnhích. Nàng bắt đầu lo lắng. Bình thường Giang Chấn chỉ cần đápứng nàng về nhà ăn cơm thì chỉ khoảng sáu giờ đã về tới nhà, trễ nhấtcũng chưa bao giờ quá 6 giờ rưỡi. Nhưng giờ đã là bảy giờ, thức ăn nàngnấu đã nguội hết rồi mà hắn vẫn chưa bước vào nhà. Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, taycầm gấu bông nam, sắc mặt ngưng trọng thẩm vấn. ‘Anh đi đâu thế? Đến giờ này màcòn chưa về?’ nàng tới gần gấu bông nam, vẻ mặt gấu bông nam vô tội, mộttiếng cũng không phát ra. Từng phút từng giây trôi qua,nàng bỏ gấu bông nam xuống, cầm con gấu bông đã làm được một nửa lên,lấy kim chỉ, dùng công việc để chờ đợi qua thời gian này. Nhưng mà lòng nàng vẫn không yênđược, làm việc mà cứ chốc chốc lại ngẩng đầu nhìn kim đồng hồdịch chuyển. Không chỉ thế, nàng còn vểnh tai, nghe ngóng động tĩnhngoài cửa, chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi cũng có thể làm cho nàngnhanh chóng nhảy dựng lên. Mỗi lần cửa có tiếng động đềulàm cho nàng tràn ngập hy vọng, nhưng cũng chính nó sau đó lại làm chonàng thất vọng. Nửa giờ sau, nàng uể oải phát hiện,mình đã khâu cả tay lẫn chân con gấu vào cùng một chỗ. Nàng cắn môihồng, cuối cùng đành phải buông tha cho công việc, không đè nén được lolắng trong lòng, nàng mặc áo khoác vào, vội vàng chạy ra cửa, nhìn đườngphố bên ngoài. Vậy nhưng cho dù nàng đã ra ngoàiđến vài lần, nhìn vài lần thì Giang Chấn vẫn không thấy bóng dáng đâu cả. Tĩnh Vân cắn môi: Trong lòng cànglúc càng bất an. Rõ ràng sáng nay hắn nói sẽ vềnhà ăn cơm. Chắc sẽ không, sẽ không -- xảy rachuyện gì chứ? Nếu hắn gặp chuyện gì thì hắn cũngkhông nên ở lại lâu như vậy, đến giờ còn chưa về. Bỗng một cơn choáng váng đánh úplại, Tĩnh Vân giữ ngực, nghĩ đến trượng phu là phó đội trưởng đội phi ưngđặc cần, suốt ngày ở cùng đám hung ác, đạo tặc nhỡ may ...... Nàng đứng ở cửa, khuôn mặt nhỏ nhắntái nhợt, sợ đến mức nước mắt gần như sắp rơi xuống. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Tay chân nàng luống cuống, đứng yên một lúc lâu, trong đầuđột nhiên xuất hiện -- Đúng rồi, tivi! Nếu có phát sinh việc gì lớn,chắc chắn tin tức sẽ cập nhật! Nghĩ đến đây, Tĩnh Vân lập tức chạyvội về nhà, run run bật tivi. Nàng nước mắt rưng rưng, ngồi trên sô pha, bàntay nhỏ bé run run ấn mạnh cái điều khiển từ xa. Làm ơn, làm ơn, đừng để A Chấn gặpchuyện gì không may! Làm ơn, làm ơn, đừng có tin nàovề cảnh sát bị thương! Nàng ngồi trên sô pha, mặt trắngbệch, tay run run, một kênh rồi chuyển một kênh, hết sợ nhìn phải tinliên quan, lại sợ đến mình bỏ sót tin tức. Nàng nhanh chóng xem qua tin tứcmột lần, rồi lại nhìn lại tin tức đó từ đầu thêm lần nữa, nhìn cảtrên màn hình ti vi lẫn trên tờ báo, tất cả đều đọc kĩ càng, nàng sợmình bỏ sót qua tin quan trọng. Kim đồng hồ lại dịch một vòngnữa, một giờ trôi qua. Tâm tình nàng bất an, nhìn tintức suốt một giờ. Tuy trên tivi không có tin nào về cảnh sát hay thành viênđội Phi Ưng bị thương, nhưng thế lại càng làm lòng nàng thêm lo. Nếu có việc nghiêm trọng mà cảnhsát muốn phong tỏa tin tức thì làm sao giờ? Thời gian từng giây từng phút trôiqua, nàng càng lúc càng khủng hoảng, càng lúc càng lo âu, những khả năngGiang Chấn gặp điều ngoài ý muốn thay nhau hiện lên trong đầu nàng. Nàng rất muốn gọi điện tới vănphòng đội Phi Ưng hỏi một chút nhưng lại phát hiện ra mình không biết số,thậm chí ngay số điện thoại của hắn, nàng cũng không biết tí nào. Thay đổi phương án, Tĩnh Vân gọiđiện thoại tới nhà Phượng Đình, nhưng điện thoại lại không có người nào nghecả. Nàng lại quay số di động chị cả, nhưng đáp lại nàng vẫn thế -- Xin lỗi, thuê bao này hiện giờkhông liên lạc được. Sau khi nàng nghe câu nói máy trảlời, nước mắt nhanh chóng tràn mi. Nàng treo điện thoại lên, vừa lấymu bàn tay lau nước mắt vừa tự nói với mình, A Chấn chắc chắn sẽ khôngcó việc gì. Nhưng mà không quá hai giây, cáiđầu nhỏ lại miên man suy nghĩ, nhịn không được nghĩ, nếu hắn không có việcgì thì phải sớm gọi điện thoại về nói với nàng chứ? Hay là bị tai nạn xe? Hay là giờ hắn đang nằm trongphòng cấp cứu của bệnh viện? Hay tệ hơn nữa, người hắn đầymáu, đang nằm ở ven đường ven đường nào đó mà không có người nào thấy? Tiếng đồng hồ trên tường điểmmười giờ, rốt cuộc Tĩnh Vân không thể chờ được nữa. Nàng lau nước mắttrên mặt, đứng dậy mặc áo khoác, cầm ví chuẩn bị đi ra ngoài, trựctiếp tới tổng bộ Phi Ưng tìm hắn. Nhưng nàng vừa mới mở cửa ra thìlại thấy xe Giang Chấn đang chậm rãi tiến vào. Tĩnh Vân đứng yên tại chỗ, tay nắmchặt cửa, nhìn trừng trừng vào cái xe đang chậm dừng lại, người trênxe bước xuống. Nàng không dám nháy mắt, chỉ sợ nếu mình nháy mắt thì GiangChấn trước mắt sẽ biến mất. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Tay hắn, chân hắn, ngay cả đầu của hắn vẫn nguyên vẹn,hoàn toàn bình yên vô sự, không một chút sứt mẻ, không một chút bịthương. Mặt nàng trắng bệch, hai mắt trừnghắn rồi thở một hơi dài nhẹ nhõm, đột nhiên chân như mềm nhũn ra. Cảm tạ ông trời, hắn không có việcgì, hắn vẫn nguyên vẹn, một miếng da cũng không bị mất. Đôi mắt đen cúi xuống nhìn ngườiở bên cạnh như đang muốn ra ngoài. ‘Em muốn ra ngoài?’ hắn hỏi. ‘Không, không có......’ nàng haichân mềm nhũn, nhìn hắn lướt qua mình, vào cửa, thay giày cởi áo khoác.Nàng cố gắng không để cho hai chân bủn rủn của mình làm ngã sấpxuống, đi ra phía trước giúp hắn lấy áo khoác, có chút không hiểu hỏi: ‘Anhnói về ăn cơm chiều mà, sao lại trễ thế?’ Nghĩ đến bàn cơm đầy đồ ănngon, nàng hô nhỏ một tiếng. ‘A, đồ ăn lạnh hết rồi, để em đi hâm nónggiúp anh.’ ‘Không cần.’ Giang Chấn thần sắcmệt mỏi, đi tới phòng ngủ, không quay đầu trả lời. ‘Trong đội có một số việc,tôi ăn ở văn phòng rồi.’ Nàng đang treo cái ao khoác màtoàn thân cứng đờ, đuổi theo đi tới bên hắn. ‘A Chấn, anh ăn rồi?’ ‘Ừ.’ hắn lên tiếng, tay còn đangvuốt cái gáy túi giấy để trên bàn. Tĩnh Vân há hốc mồm kinh ngạc. Bao nhiêu cảm xúc, lo âu, nóngruột, bất an, sợ hãi, uể oải, bất lực, đã tích lũy cả tối nay bộc phátra hết! ‘Anh nói anh sẽ về ăn!’ nàng tứcgiận. ‘Nếu có việc, sao không gọi điện thoại về nói với em một tiếng? Đểcho em ở nhà chờ, chờ mãi, anh có biết không, em lo lắng gần chết –’ Giang Chấn ngữ khí lãnh đạm. ‘Có gì mà lo lắng?’ hắn đi vàophòng tắm, cởi quần áo, lơ đễnh cắt ngang lời của nàng. ‘Tổ Phi Ưng thành lậpđể ứng phó với mọi tình huống, tôi làm việc ở đó thì không có chuyệnngày nào cũng tan tầm đúng giờ đâu. Nếu có việc thì em có thể gọiđiện tới văn phòng.’ Tĩnh Vân tức giận đến mức mọi thứtrước mắt đều hóa đen, nàng mang cơn đại hỏa theo hắn vào phòng tắm, nắmchặt tay. ‘Em không biết điện thoại của văn phòng chỗ anh.’ nàng cắn răng,gằn từng tiếng trả lời. ‘Anh suốt từ đó tới giờ không cho em số điệnthoại. Em có thể gọi cho ai đây?!’ Hắn khóa cửa phòng tắm, bật vòihoa sen, để cho nước ấm mát cơ bắp căng thẳng. Rầm rầm,trong tiếng nước, vang lêngiọng của hắn. ‘Em có thể gọi tới tổng đài đểhỏi.’ Tĩnh Vân cứng họng, trừng hắn nóikhông ra lời. Đúng là nàng không nghĩ tới có thểgọi cho tổng đài để hỏi, nhưng mà đó là do nàng đang lo lắng! Người đànông này chẳng những không để ý đến những lo âu của mà còn từ đầu tớicuối,còn cố tính gây sự với những lời quan tâm của nàng. Tĩnh Vân lại phát cáu lên. ‘Anh anh......’ nàng tức giận dậmchân. ‘Quan trọng không phải là cái đó? Mà là, nếu anh không thể trởvề sớm thì anh cũng phải gọi điện nói cho em một tiếng chứ!’ Giang Chấn gội đầu, liếc nhìnkhuôn mặt hồng đang tức giận, không có chút kiên nhẫn nói: ‘Em nói đủchưa? Tôi làm việc cả ngày rồi mà không thể im lặng để cho tôi tắm rửamột chút à?’ Mấy câu ngắn ngủn mà như mộtcái tát, tát mạnh vào mặt nàng. Mặt nàng trắng bệch ra, thở rútmột hơi, muốn nén nước mắt vào trong, nhưng từng viên từng viên đã lănxuống. Thế này là thế nào? Nàng ở nhà làm việc chăm chỉ,nàng muốn lấy lòng hắn, cố làm một bữa tối thật ngon miệng cho hắn ăn.Nhưng kết quả, hắn chẳng những về trễ, mà còn không gọi điện về báo chonàng, về đến nhà thì đối mặt với câu hỏi của nàng không xin lỗi lấymột tiếng, thậm chí làm ra vẻ không thể chịu đựng nổi! Kết hôn đã nhiều tháng, nhưng đâylà lần đầu tiên nàng khóc vì tức giận. Đứng dưới vòi hoa sen, Giang Chấnchau mày rậm, nhanh chóng xả sạch đầu, rồi tắm rửa, không thèm liếcnàng thêm cái nào nữa. Tĩnh Vân tức giận dậm chân, khuônmặt đầy lệ hiên ngang bước ra khỏi phòng tắm, bước tới tủ đựng đồ, lấycái túi xách màu hồng ra, đem quần áo, đồ đạc của mình vào. Im lặng rồi đi?! Được, hắn muốn im lặng, nàng sẽcho hắn im lặng! Nàng thở phì lấy tay lau nước mắt,đem quần áo, kim khâu, búp bê vải, toàn bộ toàn đặt vào hành lý. Không đến một lúc lâu sau, GiangChấn tắm xong, đi ra khỏi phòng tắm. Hắn dùng khăn cuốn nửa thân dướilại, rồi dùng cái khăn tắm lau khuôn mặt ẩm ướt. Đi vào phòng, hắncũng đã nhận ra hành động của nàng, trong mắt hắn có chút ánhsáng, nhưng khuôn mặt tuấn tú lại không hề thay đổi biểu tình. Một câuhắn cũng không nói, chỉ lạnh lùng bước qua nàng, lấy quần áo trong tủra thay. Nhìn thái độ bình tĩnh của hắn,khuôn mặt Tĩnh Vân hơi đỏ lên, trong lòng lại càng căm tức. ‘Em đi đây!’ nàng ngồi trên giường,đem hành lý xếp đầy chặt lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ra tiếng uy hiếp. Giang Chấn vẫn không liếc nàng cáinào, coi như không nghe thấy, lấy túi giấy trên bàn ra, ngồi ở ghế đọc. Nàng lại nổi lửa, dùng sức thahành lý ra ngoài, vừa đi tới cửa phòng, nhịn không được quay đầu liếc hắn mộtcái, ra tiếng lặp lại. ‘Em đi đây!’ Vậy mà hắn vẫn không quay đầu, taylại lật thêm một tờ. ‘Em thật sự đi đấy!’ nàng mở cửa,khuôn mặt đỏ ửng, la lớn. Giang Chấn trước xưa vẫn như một,ngoảnh mặt làm ngơ với lời tuyên bố của nàng, mắt chuyên tâm nhìn vàotờ văn kiện trong tay. Thật quá đáng! Tĩnh Vân nổi giận đùng đùng, manghành lý từ trong ra ngoài, dùng lực mạnh nhất, đóng sập cửa lại. Mọi thứ trở lại yên tĩnh. Ba giây sau, hắn lại lật thêm tờnữa, cửa phòng ngủ lại bị mở ra. ‘ Thối A Chấn! Em đi thật, đi thậtđấy!’ (Cam: *mài dao. Mài dao* Em muốn giết chị này, hừ!!) Hắn không đổi tư thế, không quayđầu, không mở miệng, đương nhiên lại càng không đứng dậy ngăn cản nàng. Nhìn lại bóng dáng lạnh lùngđó, nước mắt nàng lại chảy xuống. Rầm! Cửa phòng ngủ đóng sầm lại thậtmạnh. Nàng mang hành lý đi, lau khô nướcmắt trên mặt, thở phì hiên ngang bước khỏi cửa. Nàng gọi một cái taxi,rời khỏi nhà, tìm chị mình nương tựa. Kiều thê của tôi- Chương 7 part 2 ‘ Cái gì?’ Phượng Đình to giọng hét. Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, không tự giác được lùi về sau mấy tấc. ‘Trốn nhà rời đi?’ Phượng Đình không dám tin gặng hỏi, đôi mắt to nhìn trừng trừng. “Chỉ vì anh ta không gọi điện về cho em mà em chạy đến chỗ chị, em có lầm hay không thế? Trốn nhà rời đi! Em giỡn chị sao, nếu có người đi thì phải là anh ta chứ, sao em lại phải đi –’ (Cam: Chuẩn men!!, chị ý dốt mừ!) Vừa mới bước vào cửa nhà chị cả, Tĩnh Vân còn chưa kịp giải thích rõ ràng đã bị chị cả đón đầu trước, mắng cho nàng một trận, nàng thấy ủy khuất, nước mắt không nén được, rơi xuống. Phượng Đình nhìn nàng lắc đầu mạnh. ‘Khóc cái gì mà khóc? Sao mà tôi có thể sinh ra một đứa em ngốc như vậy hở trời?’ ‘Chị, em không phải do chị sinh ......’ Tĩnh Vân khóc nghẹn, thút thít nói. ‘Đến giờ này rồi mà em còn tìm lỗi trong lời của chị hả?’ Phượng Đình hai tay chống vào eo, khuôn mặt diễm lệ nhỏ nhắn tràn đầy tức giận. ‘Nếu không phải em ngốc ngay lúc đầu đã để cho anh ta ăn sạch sẽ như vậy, người tốt hay xấu còn chưa biết, bụng đã to ra rồi......’ (Cam: đùa, bà chị gì mà đanh đá thế, nỡ lòng nói em vậy, vậy mà bảo muội muội bảo bối, giỏi thì ra mắng A Chấn kia kìa) Mắt thấy Tĩnh Vân khóc sướt mướt, vợ mình thì càng mắng càng hăng, Lệ Đại Công vừa dập điện thoại của Giang Chấn xuống, không nhịn được lên tiếng, muốn cắt ngang. ‘Phượng Đình, được rồi, được rồi, đừng mắng nữa, mọi việc đã đến nước này thì cứ để cho Tĩnh Vân nghỉ ngơi trước đi đã.’ Không mở miệng thì không sao, vừa mở miệng một cái, “bà lớn” lại bừng bừng tức giận. ‘Anh còn dám nói à, tất cả là tại anh!’ Phượng Đình còn trở nên tức giận hơn, dùng đầu ngón trỏ, chỉ vào lồng ngực hắn. ‘Tại anh đi kết nghĩa anh em với anh ta, hừ bạn tốt, nếu không phải tên đó ti bỉ, vô sỉ thừa dịp em không chú ý, ăn mất em gái em cưng của em thì… Hừ, thì muốn lấy em gái em nào có đơn giản như vậy! Được lắm, giờ anh ta lấy người ta về rồi, lại không biết quý trọng, để cho nó nửa đêm chạy tới đây!’ Lệ Đại Công không dám phản kháng để ngón trỏ của nàng dí mạnh vào ngực, ngoài miệng vẫn từ từ khuyên bảo. ‘ Phượng Đình, đấy là do Giang Chấn còn chưa quen thôi, cho tới bây giờ anh ta cũng chưa ở lâu với người nào cả, khó tránh khỏi có chút vô ý. Bọn họ mới chỉ kết hôn được bốn tháng thôi mà, hãy cho anh ta một chút thời gian để thích ứng. Hơn nữa, làm gì có đôi vợ chồng nào lại không cãi nhau đâu –’ ‘Cái gì? ‘mới’ bốn tháng á, phải ‘hơn’ bốn tháng rồi! Nếu anh ta muốn thời gian để thích thì cũng phải thông cảm cho đứa nhỏ em em đang mang một chút chứ?’ Phượng Đình mắng liên thanh, giận cá chém thớt đánh cả sang ông chồng vô tội của mình. ‘Đàn ông bọn anh đúng là cùng một giuộc mà, chưa lấy được người ta thì coi người ta như bảo vật, cưới được rồi thì vợ liền biến thành rơm thành rạ, chẳng qua chỉ là gọi điện một cái về nhà báo bình an mà thôi, thế thì lãng phí bao nhiêu thời gian cơ chứ? Nó nguy hiểm tới tính mạng chắc? Một lần gọi điện thì quý lắm à?’ Nhìn thân hình anh rể to lớn thế kia lại bị chị mình đàn áp, sắp bị dồn tới chân tường, Tĩnh Vân ngồi trên sô pha, cầm lại cái túi vải, tự nhiên cảm thấy áy náy với anh rể. Nhìn chị mình bộ dạng hung hãn, lại nhìn anh rể để chị tùy ý chỉ trích, tùy ý mắng mỏ, vẻ mặt bất đắc dĩ, Tĩnh Vân cắn cắn môi hồng. Thật ra -- thật ra – anh rể nói cũng đúng, có đôi vợ chồng nào lại không cãi nhau? Nói tới cùng thì, có lẽ A Chấn phải cần thêm một chút thời gian nữa mới có thể thích ứng được cuộc sống gia đình -- Nàng xoay túi vải, giờ mới cảm thấy, bản thân quá nhút nhát để có thể nổi giận. Hơn thế, nàng ngồi trên tắc xi mới được một lát mà đã bắt đầu cảm thấy có chút hối hận. Cuối cùng, thì nàng nghĩ -- nàng -- vẫn nên trở về ..... Sau khi hạ quyết tam, Tĩnh Vân khịt mũi, lau sạch nước mắt. Nhìn cơn tức của chị mình đang xả vào thủ phạm, tuy trong lòng nàng cảm thấy áy náy với anh rể nhưng nàng vẫn không có can đảm đứng lên. Nàng chỉ dám vụng trộm rời đi để anh rể có thể bảo toàn. Lệ Đại Công dưới cơn mưa bom đạn công kích của vợ, vẫy vẫy tay với Tĩnh Vân để cho nàng an tâm rời đi. Tĩnh Vân vội vàng xách hành lý, lén lút chuồn ra cửa. Đi đến gần cửa, nàng không quên quay đầu, cúi đầu lòng tràn đầy hối lỗi giải thích với anh rể. Lệ Đại Công lại khoát tay áo, ý bảo nàng đi mau. Đến lúc này nàng mới đi ra cửa, gọi tắc xi, đặt hành lý lên xe, nói địa chỉ cho tài xế. Ánh trăng ở trên cao rọi đường cho nàng về nhà. Trước cửa hiên, ánh đèn nhàn nhạt lan tỏa, nàng lấy chìa khóa mở cửa ra, không khí trong phòng khách u ám, trầm lặng. Nàng kéo hành lý vào phòng khách, rồi mới nhẹ bước vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ cũng tối om, Giang Chấn đã đi ngủ, thân hình cao lớn nằm thẳng trên giường, không nhúc nhích. Tất nhiên là hắn đang ngủ ! Tĩnh Vân chu cái miệng nhỏ, không chút hờn giận, cũng không hiểu được tại sao mình lại cảm thấy an tâm. Có lẽ là rời nhà đi, nàng không biết giờ nên dùng cái ngữ khí gì để nói với hắn. Nàng tính tình vốn rất êm dịu, lại có tấm lòng khoan dung, chẳng qua là tại hắn về trễ với thái độ ác liệt mới làm cho nàng giận dữ đến mức rời nhà bỏ đi. Nhưng khi tỉnh táo lại, ngắm thân ảnh nàng yêu kia thì, ủy khuất trong lòng nàng cũng dần dần biến mất. Nàng thở dài, đi vào phòng tắm tắm rửa, thay áo ngủ, rồi trở lại phòng ngủ, nằm đưa lưng về hắn trên giường. Nhưng nàng vừa mới nằm xuống thì bàn tay người đàn ông phía sau đã đột ngột ôm nàng vào lòng. Hóa ra, Giang Chấn chưa ngủ. Sức nóng trong ngực hắn, áp sát vào tấm lưng lạnh như băng của nàng, hắn dùng đôi tay ấm áp đem nàng khóa chặt vào trong lồng ngực. Một giọt nước mắt ở khóe mắt nàng tràn ra, bàn tay nhỏ bé nằm lọt tròng bàn tay to của hắn, để nhiệt độ cơ thể hắn từ từ làm ấm thân thể dã băng của nàng. Thân mình dần dần trở nên ấm áp, nàng tựa vào trong lòng hắn, an tâm nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại. Trước khi để mình đi vào giấc ngủ, mắt nàng chạm tới cái đồng hồ báo thức trên đầu giường. Lần này nàng trốn nhà rời đi, chỉ mất có hai giờ hai mươi lăm phút. Lại một ngày nữa trôi qua, bụng của nàng cũng theo ngày mà dần lớn lên. Trong lúc đó nàng và Giang Chấn vẫn duy trì quan hệ như trước. Nhưng bất an như một hạt giống đã nẩy mầm trong lòng nàng, nụ cười trên mặt hắn càng lúc càng ít. Lần đó nàng rời nhà đi, lại ngoan ngoãn tự động trở về. Ngày hôm sau Giang Chấn cũng không hề nhắc đến, chỉ đưa số điện thoại di động của hắn cho nàng rồi coi như không có chuyện gì xảy ra cả, hắn không hề đề cập tới chuyện tối qua. Tĩnh Vân lấy kim khâu, thở dài một hơi. Anh rể nói, Giang Chấn cần thời gian để thích ứng. Biết vậy nên, nàng càng cố gắng chờ đợi, chờ để giúp hắn thích ứng với cuộc sống hôn nhân hai người. Nàng cố gắng như vậy là muốn làm một người vợ đảm đang, một người vợ tốt của hắn, nhưng dù cho nàng có làm như thế nào đi chăng nữa vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp...... Chẳng lẽ, nàng làm còn chưa đủ sao? Tiếng chuông điện thoại vang lên, Tĩnh Vân đột nhiên hoàn hồn, đặt búp bê vải xuống, vươn tay nhấc điện thoại. ‘Alô?’ ‘Giang Chấn đây.’ ‘Đã đến giờ rồi sao? Em đi lấy vài đồ ngay đây.’ nàng vội vàng ngẩng đầu nhìn đồng hồ, xác định thời gian. Hôm nay nàng có hẹn với bác sĩ đi khám, Giang Chấn đã đồng ý xin phép nghỉ để đưa nàng đi. Nàng cuống quít nhặt đông nhặt tây, bên kia đầu điện thoại Giang Chấn lại mở miệng. ‘ Ở đội có việc, tôi phải đi, em tự gọi xe đi.’ Bàn tay nhỏ bé đang nhặt vội, bỗng dưng cứng lại. Tự mình đi? Hắn muốn nàng một mình tự đi khám? ‘Nhưng’ nàng ngập ngừng. ‘Bác sĩ nói, có việc muốn nói với anh......’ ‘Bảo ông ấy gọi điện cho tôi.’ ‘Nhưng -- ’ nàng còn đang muốn nói, Giang Chấn đã dập điện thoại, micro không hề nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn, chỉ có thanh âm đơn điệu tít tít. Tĩnh Vân nhìn điện thoại trong tay, sửng sốt một hồi lâu, chỉ cảm thấy muốn khóc. 1 giờ rưỡi. Nàng hẹn bác sĩ hai giờ khám. Nước mắt rưng rưng, nàng nhìn đồng hồ. Nàng cắn môi, ngay lúc này cũng không thể nhờ người khác đưa nàng đi khám được. Mờ mịt lại uể oải, nàng ngồi ở trên sô pha, vài phút mới đứng dậy được, cầm túi lên, gọi tắc xi đi tới trước phòng khám. Vào phòng khám khoa phụ sản, ngồi trên ghế, Tĩnh Vân vươn tay, nhẹ nhàng xoa bụng, chỉ cảm thấy vô cùng cô đơn. Bên trong phòng khám, có vài phụ nữ có thai đang chờ được khám. Mỗi người phụ nữ bên cạnh đều có chồng đi cùng làm bạn, không ngừng hỏi han ân cần, chỉ có nàng là cô linh một mình một người. Nàng càng nhìn càng hâm mộ, càng nhìn càng thương tâm, đau đớn trong lòng nảy lên, mắt mờ lệ. Sợ bị người phát hiện ra, nàng nhanh chóng cúi đầu, lấy khăn lau lau lệ trên khóe mắt. Trong lòng đau, dù xua thế nào cũng không đi...... Hắn rõ ràng đáp ứng rồi, đáp ứng cùng nàng đến khám thai. Tĩnh Vân cắn môi, kiềm chế bi thương trong lòng. Đợi một lúc lâu sau, hộ sĩ cuối cùng cũng gọi đến tên nàng, nàng một mình đi vào phòng khám bệnh. Trong lúc khám bệnh, nàng cố gắng làm bộ như không có việc gì, chỉ sợ bác sĩ lại dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng. Giờ nàng cảm thấy mình quá yếu ớt, chỉ sợ nếu nhận được những ánh mắt như vậy, thì nàng sẽ khóc rống lên mất. Vất vả lắm nàng mới làm xong phần kiểm tra, nàng vừa đi ra khỏi phòng khám thì phía chân trời lại bắt đầu mưa to. Nàng thử gọi tắc xi, kiên nhẫn đứng chờ nhưng đợi mãi không được cái xe nào, mỗi xe đều sớm đã có khách. Mưa càng lúc càng lớn, nàng phải đến một cái cửa hàng gần đó mua ô, tính đi xe bus về. Nhưng dường như ông trời lại muốn đối nghịch với nàng, nàng vừa mới mua ô xong thì trời lại bắt đầu trở gió. Trạm xe buýt cách đó đến vài trăm mét, nàng nắm chặt ô, cố gắng đi nhưng vẫn không ngăn được gió lạnh, mưa buốt. Đi một đoạn đường, không chỉ chân nàng ẩm, váy ẩm mà còn có túi cũng ướt, đôi chân vừa đau vừa xót, khó chịu cực kỳ. Đột nhiên, một chiếc ô tô lao nhanh qua, bùn sình bắn tung tóe, nàng né không kịp, bị hắt hết vào người. Nàng sợ tới mức lảo đảo rút lui, bàn tay nhỏ bé buông lỏng, túi rớt, cái ô cũng bị gió thổi bay. Tĩnh Vân vuốt cái trán ướt đẫm nước, chưa kịp hoàn hồn thở hổn hển. Mưa vẫn rơi, nàng mờ mịt quay người lại, trên mặt, trên đầu đầy nước bùn, trên thân cũng bị nước bắn tung tóe, từng giọt từng giọt ngự trên mặt nàng. Cái ô sớm đã không biết bị thổi đi nơi nào, nàng cúi đầu, tìm kiếm túi vải, lại thấy nó đã bị rơi vào cái hố đầy bùn, dây đeo tiểu Tĩnh Vân tự nàng làm cũng cô đơn nằm trong đống bùn sình, nhìn trông khổ sở, bi thảm, đáng thương...... Nó cũng giống nàng. Tĩnh Vân ngồi xổm xuống, nhặt cái túi vải cùng búp bê lên, bao nhiêu công sức cuối cùng lại hỏng mất. Nàng để cái móc treo vừa ẩm ướt vừa bẩn gắt gao đặt vào ngực, không khỏi khóc thất thanh. Một cái cô gái hảo tâm, nhìn thấy không đành lòng, chủ động đem ô cho nàng mượn, còn giúp nàng gọi tắc xi, lúc này trông nàng càng thêm khổ sở. Một người xa lạ còn có thể đối tốt với nàng như vậy, thế Giang Chấn thì sao? [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Lúc nàng cần hắn thì hắn đang ở nơi nào? Ngay cả một tài xế không biết tên, còn lo lắng nàng gặp mưa sẽ bị lạnh, thận trọng giúp đỡ nàng về nhà rồi còn nhắc nàng nhớ tắm bằng nước ấm. Thế Giang Chấn thì sao? Hắn ở nơi nào? Anh rể nói, Giang Chấn cần thời gian để thích ứng, vậy còn nàng? Nàng cũng không thể chịu nổi! Nàng cố gắng làm một người vợ tốt, nhưng cho dù nàng có cố gắng đến bao nhiêu đi chăng nữa cũng không được Giang Chấn đáp lại. Với hắn mà nói, hình như nàng cũng chỉ là một đám đẹp mặt, ngẫu nhiên có thể giúp hắn làm ấm giường, là một người giúp hắn nấu cơm mà thôi. Nàng khóc rất lâu rất lâu, tưởng chừng không dứt. Từ trước tới nay, nàng vẫn nghĩ, chỉ cần nàng thương hắn là đủ rồi. Nhưng tới giờ thì nàng mới đột nhiên nhận ra, tình yêu đơn phương thật sự không đủ để chống đỡ cho một cuộc hôn nhân. Trước khi gả cho Giang Chấn, nàng thật sự rất cao hứng, rất vui vẻ. Nhưng cho tới hôm nay, nàng lại cảm thấy, Giang Chấn chỉ xem nàng là một cái gông, một gánh nặng mà hắn phải chịu, phải gánh vác thôi. Với hắn mà nói, tồn tại của nàng có ý nghĩa thế nào, chỉ như thế thôi sao? Khóc đến mức con mắt phát đau, nàng mới bình tĩnh trở lại. Nàng thu dọn hành lý, giúp hắn làm một bữa tối thật ngon rồi mới lẳng lặng ngồi trên sô pha, chờ Giang Chấn trở về. Tối rồi, nàng bật đèn, nhìn thời gian từng giây từng phút trôi qua, hình ảnh những ngày bên hắn cứ hiện lên trước mắt, nước mắt lại dâng lên, nàng lại lau sạch. Bảy giờ, ngoài cửa có động tĩnh, động cơ xe trước đã tắt. Nàng đứng dậy mở cửa, giúp hắn lấy áo khoác, đổi giép đi trong nhà. Nhìn đôi mắt khóc đến hồng kia, ngực Giang Chấn như có người kéo, có chút áy náy, nhưng cũng có chút căm tức chính mình. Hắn biết, người phụ nữ nhỏ bé này chắc chắn là vì hắn thất ước mà khổ sở. Hắn cũng không nguyện ý thất tín, nhưng thân là tiểu phó đội trưởng đội phi ưng đặc vụ, chỉ cần nhất có tình huống phát sinh, hắn phải đi ngay tức khắc để xử lý, thật sự không có khả năng mỗi lần đều dẫn nàng đi khám. ‘ Anh –’ ‘Em –’ Hai người đồng thời mở miệng, lại cùng một lúc. Nhìn sắc mặt tái nhợt, hai mắt sưng đỏ của tiểu thê tử, Giang Chấn mở miệng nói: ‘Em nói trước đi!’ Tĩnh Vân hít một hơi thật sâu, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, người mà nàng yêu, người mà nàng nguyện ý gả cho, cố lấy dũng khí, nhẹ nhàng hỏi: ‘A Chấn, nếu lúc trước em không có mang thai, anh có lấy em không?’ Đôi mắt buồn của hắn hiện lên một tia tức giận. ‘Giờ em muốn cãi nhau sao?’ ‘Không phải’ nàng co rúm lại nhưng vẫn kiên định nhìn hắn. ‘Em hỏi thật.’ Hắn mím môi không đáp. Tĩnh Vân cổ họng nghẹn lại, kiên trì muốn nghe được đáp án, miễn cưỡng hỏi thêm lần nữa. ‘Nếu lúc trước em không có mang thai, anh có lấy em không?’ ‘Không.’ Giọng nói của hắn thập phần cứng rắn, lãnh đạm, nói xong cũng không quay đầu lại, mặt không chút thay đổi đi thẳng vào phòng bếp. Tĩnh Vân nhìn bóng dáng lạnh lùng dần dần đi xa, sắc mặt tái nhợt đứng ở cửa, thân mình không khỏi hơi hơi lung lay, choáng một cái. Câu trả lời của hắn đơn giản mà sáng tỏ, nàng nghe được rõ. Nhưng, bất quá, một tia hy vọng cuối cùng cũng đã bị diệt. Nàng nắm chặt áo khoác của hắn để trong lồng ngực đang đau đớn, tưởng chừng như nửa ngày không nhúc nhích, chỉ có thể đứng lại một chỗ, chờ cho đau đớn lắng dần xuống. Không biết qua bao lâu, cuối cùng nàng cũng cử động. Tay Tĩnh Vân run run, mắc cái áo khoác của hắn lên cây treo, đem búp bê tân nương Tĩnh Vân trên kệ tủ đặt vào trong ba lô, nàng sửa sang lại hành lý xoay người đi ra ngoài. ‘Em đi đây.’ Giang Chấn sẽ không quan tâm, nàng biết. Nhưng, nàng vẫn cứ đứng ngoài cửa, nhẹ nhàng nói ra những lời này, như là lời từ biệt. Rồi nàng bức chính mình bước ra ngoài cửa, đi tới cái sân nhỏ, đi qua xe hắn. Từ những bước đầu tiên bước ra khỏi cửa, nước mắt nàng đã không ngừng rơi, không ngừng theo khóe mắt chảy xuống, giống như những giọt mưa, vẫn rơi...... Vẫn rơi...... Giang Chấn ngồi ở trên bàn cơm, đồ ăn đã được sắp sẵn. Vậy mà nàng vẫn chưa vào, phòngkhách im lìm không một tiếng động. Lo lắng trong lòng như một con sâu từ từ bòlên lưng của hắn. Không ứng phó được với nước mắt củanàng, hắn buộc mình ăn một chén cơm, cố gắng không ra ngoài nhìn nàng, hắn chỉđơn giản nghĩ nàng khóc xong rồi tự nhiên sẽ ngoan ngoãn vào nhà. Nhưng cho tậnđến khi hắn nuốt hết một chén cơm, thậm chí còn uống thêm một chén canh, màthân hình nhỏ bé đó vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu cả. Giang Chấn ném bát vào bồn nước,không hiểu sao lại cảm thấy tức giận. Nàng muốn hỏi, hắn hiểu được, nhưnghắn tuyệt không muốn trái lại với lương tâm. Hồi đó, bất quá hắn mới chỉ gặpqua nàng có vài lần, làm sao có thể muốn lấy nàng về nhà ngay được? Không trả lời thế thì hắn nên trảlời như thế nào? Nói dối sao? m thầm mắng một tiếng, hắn xoayngười đi ra ngoài, chuẩn bị đối mặt với cô vợ hay khóc, hay làm nũng kia. Nhưngai biết được trong phòng khách lại trống rỗng, không có đến nửa nhân ảnh. Hắnnhíu mày, lên tầng vào phòng ngủ coi, phát hiện bên trong cũng không có nàng. Hơn nữa, túi hành lý màu hồng lầntrước nàng mang theo để trốn khỏi nhà cũng không thấy đâu nữa. ‘Shit!’ Hắn mắng ra tiếng, sắc mặt u ám cầmlấy điện thoại, gọi cho Lệ Đại Công. ‘Alô?’ ‘ Tôi, Giang Chấn đây, Tĩnh Vân rangoài, tôi nghĩ có thể là cô ấy tới chỗ anh.’ ‘Tôi biết, cô ấy vừa đến.’ ‘Cô ấy có khỏe không?’ Giang Chấncứng nhắc hỏi. ‘Khỏe, Phượng Đình đang nói chuyệnvới cô ấy.’ Lệ Đại Công có chút bất đắc dĩ trả lời. Nghe được nàng không có việc gì, hắnthoáng thở nhẹ ra, dựa vào bên cạnh bàn, nhức đau, nhẹ nhàng bóp thái dương,giọng có chút mệt mỏi nói: ‘Thật có lỗi.’ ‘Không sao.’ Lệ Đại Công nhếchmiệng. ‘Thế anh không muốn tới đón cô ấy sao?’ ‘Không được, hôm nay tôi không cócách nào để đi khám thai cùng cô ấy, có lẽ giờ cô ấy nhìn thấy tôi vẫn rất tứcgiận, thôi thì chờ cho cô ấy hết giận sẽ tự trở về.’ (Cam:Vào rừng mơ bắt con tưởng bở à anh?) ‘Cũng được.’ ‘Có việc gì thì gọi điện lại chotôi.’ ‘Ok.’ Xác định được Tĩnh Vân bình yên vôsự, Giang Chấn gác điện thoại, xoay người đi vào phòng tắm, nhanh chóng tắm rửarồi sớm nằm yên trên giường, trong bóng đêm yên tĩnh, đôi mắt vẫn mở to, kiênnhẫn chờ. Nhưng lần này dù hắn đã đợi cho tớihừng đông rồi nhưng Tĩnh Vân vẫn không trở về. Bình minh tới, hắn trong lòng trànđầy khó chịu xuống giường, mặc đồng phục, đang chuẩn bị đi làm thì không ngờphát hiện ra, đôi búp bê chú rể cô dâu trên tủ giầy bị thiếu mất một con. Là con búp bê nữ. Con búp bê nữ trong trang phục côdâu đã biến mất giờ chỉ còn lại con búp bê nam trong bộ quần áo chú rể. Hắn cứng người đứng yên một chỗ,nhìn vào chỗ trống rỗng bên cạnh búp bê chú rể. Sau khi Tĩnh Vân làm xong hai conbúp bê thì đó vẫn mãi là chỗ của nó, không chỗ nào khác, hai con chưa từng bịtách riêng khỏi nhau. Cho dù nàng có đặt nó chúng trên bàn, đầu giường, hay tủtivi thì búp bê cô dâu chú rể vẫn mãi đi có đôi có cặp. Hắn nhìn chằm chằm vào búp bê nam côđơn chiếc bóng. Vài giây sau đó, hắn trở về phòng khách, phòng ngủ tìm con búpbê nữ. Nhưng kể cả phòng tắm, phòng bếp, nhà ăn hắn đều đã xem qua, thậm chícòn quỳ rạp trên mặt đất xem nó có rơi xuống gầm bàn hay gầm giường không. Thì vẫn không thấy con búp bê nữ! Tĩnh Vân đã mang nó theo, con búp bêcó nụ cười đến đáng yêu, đến đáng yêu. Sao nàng có thể nhẫn tâm mang nó đi? Để búp bê chú rể cô đơn ngồi trên tủgiầy, vẻ mặt bi thương nhìn hắn. Sao nàng lại để lại một mình nó! Giang Chấn mím môi, nhìn búp bê namcô linh đơn độc, chỉ cảm thấy tức giận vô cùng. Hắn duỗi tay ra, cầm búp bêlên, vạn phần khó chịu mang nó theo mình lên xe lái ra ngoài. Lệ Đại Công vừa mới ngồi vào ghế làm việc, mông còn nóng đã thấy bạn tốt củamình, vẻ mặt lạnh băng tiêu sái tiến vào. ‘Cô ấy không về.’ ‘Tôi biết rồi.’ Lệ Đại Công cườikhổ. Sáng nay vừa mới bước ra khỏi cửa, Phượng Đình đã nói chuyện với hắn. Giang Chấn trừng hắn, một lúc lâusau mới ném lại một câu. ‘Hôm nay tôi với cậu cùng về.’ Nóixong, hắn xoay người bước ra ngoài. Lệ Đại Công âm thầm thở dài. Cho dù Giang Chấn muốn cùng hắn vềđón Tĩnh Vân thì cũng phải để Phượng Đình thả người mới đón được a! Đêm hôm qua, chị em họ thức trắngđêm để nói chuyện, đến lúc hắn ngủ rồi mà các nàng vẫn còn tán gẫu không dứt.Hai phụ nữ nằm lẩm bẩm oán giận, tự nhiên không cẩn thận để hắn nghe được,nhưng phần lớn họ nói về Giang Chấn. Sáng hôm nay ngồi nói chuyện cùngnhau, hắn để ý sắc mặt Phượng Đình, nghe ý tứ trong lời nói liền hiểu được sựtình lần này thực không đơn giản như vậy. Lệ Đại Công âm thầm lắc đầu, đoánngười anh em tốt của hắn lần này nhất định sẽ dính phải đau khổ. Hắn lại thởdài một hơi, nhìn cái điện thoại đang kêu lên trên bàn, lấy lại tinh thần ngheđiện, bắt đầu làm việc. Ngày hôm nay, thời gian đặc biệttrôi qua mau. Cả ngày hôm nay Giang Chấn đều bàyra vẻ mặt sinh khí, cả người toát ra mùi nguy hiểm làm các anh em trong độichạy xa khỏi hắn. Tội phạm bị hắn hỏi thì chỉ trong vòng thời gian kỉ lục đã khócrống lên, nước mắt giàn dụa khai hết hành vi phạm tội ra. (Cam *dựng tóc gáy*=)) 5 giờ rưỡi, bọn họ khó về được đúnggiờ. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Hai người đều tự lên xe của mình,từng người một trở lại Lệ gia. Quả nhiên như Lệ Đại Công dự liệu,bọn họ vừa mới ngừng xe thì Phượng Đình đã chờ ở cửa. ‘Anh ta tới làm gì?’ nàng chớp mắt,chất vấn chồng. ‘Tôi tới đón Tĩnh Vân.’ Giang Chấnnghiêm túc nói. ‘ Tĩnh Vân không có ở đây.’ nàngkhoanh hai tay trước ngực, hếch cái mũi, liếc mắt với chồng một cái, nhìn xemhắn có dám vạch trần nàng hay không. Biết tính tình vợ, cũng hiểu đượclần này là Giang Chấn làm sai, Lệ Đại Công đành phải hy sinh người anh em,ngoan ngoãn ngậm miệng lại, thối lui sang một bên. ‘Cô ấy là vợ tôi.’ Giang Chấn kiềmchế mình, nói ra một câu lạnh lẽo, sắc nhọn như dao. ‘Cô ấy không thể mỗi lầntức giận lại trốn sang nhà người khác được –’ ‘Tôi là chị của cô ấy, không phảingười khác! Anh tức cái gì mà tức? Dù sao, anh cũng chỉ xem nó như món đồ trangbị đa năng thôi mà –’ ‘Cho dù là trang bị đa năng thì đấycũng là trang bị đa năng của nhà tôi!’ Giang Chấn nổi trận lôi đình cắt nganglời nàng. ‘Đấy nhá đấy nhá, chỉ là đồ đa năngthôi, làm mất cũng chả sao, đúng không? Vậy anh đi mua một cái khác đi, haytheo như anh nói ý, nha, đúng rồi đúng rồi, đi xin một cái khác là được, đúngchứ? Hừ!’ ‘ Tránh ra!’ Cơn tức dâng lên, hắn không muốn lạicùng nàng tranh cãi. Hắn bước lên phía trước như muốn bức người đàn bà chanhchua này tránh ra, trực tiếp đi vào tìm Tĩnh Vân. ‘A a, giờ thì sao?’ Phượng Đình thấythế, cũng không lui, chỉ chớp mắt, chu cái mỏ nhọn lợi hại ra nói. ‘Thế nào,chẳng lẽ đường đường là đội phó đội Phi ưng đặc vụ mà muốn trái pháp luật xôngvào nhà dân sao?’ Giang Chấn tức giận đến mức gân xanhtrên trán nổi lên. Hắn nắm chặt quyền, thấp giọng nói. ‘Tránh ra!’ ‘Còn lâu tôi mới tránh!’ Phượng Đìnhcứng rắn ôm lấy cánh tay chồng, tiếp tục lớn tiếng ồn ào. ‘Anh có giỏi thì đẩytôi ra ngay trước mặt đội trưởng của anh đi!’ Biết rõ Giang Chấn sẽ không đánh phụnữ, nhưng là nhìn thấy tình hình căng go, Lệ Đại Công khó xử, chỉ có thể mộtbên bảo vệ vợ, một bên mở miệng khuyên can người anh em thân thiết. ‘ Giang Chấn, tôi xem hôm nay cho dù–’ ‘Cái gì mà hôm nay cho dù?’ PhượngĐình càng thêm to giọng. ‘Tôi nói cho anh biết, em gái tôi không muốn gặp anh,hôm nay anh đừng nghĩ sẽ được gặp, ngày mai cũng không , sau này lại càngkhông! Đừng nói tôi chưa cho anh cơ hội, mấy tháng qua, chính là anh không biếtđường mà giữ lấy cơ hội, không biết đường mà quý trọng thôi, tôi khổ khổ sở sởmới nuôi lớn được em gái, nó được như vậy không phải để đến nhà người ta làm đồtrang bị đa năng!’ Từ lúc chào đời tới nay, lần đầutiên Giang Chấn tức giận đến mức muốn động thủ bóp chết một người đàn bà. ‘ Cô –’ ‘ Thế nào? Tôi có nói sai sao?’ Mắt thấy sắc mặt bạn tốt xấu đi, Lệ ĐạiCông vội vàng đem vợ kéo ra sau, còn dùng thân thủ ép bạn tốt ở trong ngực. ‘A Chấn, cậu bình tĩnh một chút;Phượng Đình, em đừng nói nữa.’ ‘ Em cứ muốn nói đấy, anh mà muốngiúp anh ta thì –’ Nàng nói còn chưa nói xong, đã chợtnghe thấy điện thoại di động để trên hông của hai người đàn ông cùng vang lên.Cùng một lúc, theo phản xạ bọn họ nghe điện thoại, nàng lập tức ngậm miệng. Quả nhiên, cuộc gọi đó là do tổng bộcủa tổ phi ưng gọi tới. Hai nam nhân liếc nhau một cái,Giang Chấn cắn răng, biết nhiệm vụ lần này không thể bỏ, đành phải trừng PhượngĐình, cắn răng làm theo mệnh lệnh: ‘Tôi đi một lúc rồi sẽ về gặp cô ấy!’ Nói xong, hắn quay đầu bước đi. Lệ Đại Công bóp cái miệng nhỏ nhắncủa vợ, không cho nàng lại nói nữa, rồi trấn an nàng. ‘Tốt lắm, đừng tức giận,có việc gấp, một tên tội phạm nguy hiểm vượt ngục, có khi bọn anh phải làm việcđến vài ngày, em biết cách liên lạc với anh rồi chứ, hử?’ Nàng bất mãn nhíu mày, rồi mới lạithả lỏng ra, gật gật đầu. Lệ Đại Công thấy thế, mới nới lỏngtay. Phượng Đình kéo cổ hắn xuống, theolệ thường, ấn môi hôn hắn, ôn nhu nhẹ nhàng. ‘Cẩn thận một chút, đừng để bịthương.’ ‘Ừ.’ hắn lên tiếng, lại hôn nàng mộtcái rồi mới xoay người lên xe. Phượng Đình vẫy vẫy tay với chồng,sắp chia tay lại thấy bóng dáng cái xe của Giang Chấn ở xa. Nhớ đến câu mệnhlệnh của hắn, nàng bỗng cảm thấy một trận hỏa đại. ‘Muốn gặp em gái tôi sao? Hừ, đừngmơ tưởng!’ Nàng xoay gót chân, bước vào cửa,lên tầng mở cửa phòng cho khách ra, quả nhiên thấy cô em gái của mình đang ngồitrước cửa sổ, si ngốc nhìn xe Giang Chấn đã đi xa. ‘Đừng nhìn nữa, sớm đi xa rồi.’ Nàngcầm cái túi hành lý màu hồng lên, nhét búp bê vải, kim khâu, quần áo vào. ‘Mau,cầm bàn chải đánh răng, khăn mặt của em trong phòng tắm lại đây.’ Tĩnh Vân ngoan ngoãn đi lấy bàn chảiđánh răng, khăn mặt, trở về phòng cho khách thì phát hiện ra chị mình đã sắpxếp xong hành lí cho nàng. ‘Chị cả, làm sao vậy? Đã xảy rachuyện gì sao? Chúng ta phải về nhà à?’ ‘Không, chỉ là chuyện công việc củabọn họ thôi, chúng ta cũng không phải về nhà.’ ‘Thế, thế -- thế giờ......’ ‘Em ở lại đây, hắn mà rảnh, nhấtđịnh sẽ đến làm loạn. Cái gì mà kêu ‘Tôi đi một lúc sẽ về gặp cô ấy’ chứ? Làmgì có chuyện đơn giản như vậy đã được gặp em, hừ hừ, hắn nghĩ đến là đẹp a!’ Phượng Đình mười phần khí thế mắng,một tay cầm hành lý, một tay kéo em gái đi ra ngoài. Tĩnh Vân không dám phản kháng, chỉcó thể tùy ý để chị cả cứng rắn kéo nàng đi. Trong lòng nàng hoảng loạn, điđược một đoạn đường, mới dám mở miệng, giọng nho nhỏ hỏi: ‘Chị, chị cả, chị --chị muốn dẫn em đi đâu vậy?’ Hai tuần sau, án kiện trong tay Giang Chấn, tạm thời ngưng lại. Nàng vẫn không trở về, không liênlạc với hắn, dù là cuộc nói chuyện điện thoại hay một cái tin ngắnngủn cũng không hề có, hoàn toàn bặt vô âm tín. Hắn từng thử hỏi qua Lệ Đại Công. ‘ Cô ấy ở đâu vậy?’ ‘Không biết.’ Sắc mặt Lệ Đại Côngkhông thay đổi trả lời. ‘Không biết hay là không thể nói?’hắn chớp mắt, nén giận hỏi lại. Lệ Đại Công ngừng ba giây, mới cườikhổ mở miệng: ‘Không thể nói.’ Từ đấy trở đi, Giang Chấn khônghỏi lại người bạn tốt thêm nữa. Sau hai tuần làm việc, hắn chỉ cảmthấy người vô cùng mệt mỏi lại cộng thêm cả phẫn nộ nữa nên cảm xúc sớmtích lũy đến mức sắp bùng nổ cả sang người bên cạnh. Hắn không thể ở trong nhà, không thểnghỉ trong gian phòng đó. Từ trong ra ngoài, tất cả bài trí nơi nơi đềulưu lại dấu vết của Tĩnh Vân, nàng làm vải trùm cho sô pha, làm gối ôm,làm rế lót chén bằng đăng ten, còn có vô số búp bê vải nữa, nhưng trongđó lại thiếu duy nhất búp bê tiểu Tĩnh Vân trong trang phục cô dâu, trêntủ tivi chỉ trơ lại có tiểu Giang Chấn, cô đơn ngồi một chỗ. Ngay cả ở trên bàn ăn, bình hoavẫn còn lưu lại hoa nàng cắm. Giờ thì hoa đã héo rũ mà vẫnkhông thấy bóng dáng Tĩnh Vân đâu. Hắn không tới Lệ gia nữa vì hắnbiết Phượng Đình chắc chắn sẽ không hé nửa miệng còn Lệ Đại Công thì lovới vợ nên cũng sẽ giữ bí mật với hắn. Không có lựa chọn nào khác, hắn sửdụng mạng lưới của tổ tình báo đặc vụ trong thời gian ngắn nhất đãtra ra nơi ở của Tĩnh Vân -- Nàng dưới sự an bài của PhượngĐình, hai tuần đó đã rời tới Đài Bắc, tạm thời tránh trung tâm thành phốra, đến một thị trấn nhỏ trồng hoa để ở. Giang Chấn kiệt lực kiềm chế muốnvọt tới Lệ gia, bóp chết Phượng Đình vì xúc động. Nhưng hắn không làmthế, hắn khởi động xe, lái xe trong đêm rời khỏi nhà đi lòng vòng,vẫn đang nóng lòng vì đến giờ mà vẫn chưa tìm được cô vợ nhỏ. Lái xe tới thị trấn nhỏ thìsắc trời đã sáng. Đây một trấn nhỏ bình thường,nắng đẹp, là nơi trồng hoa cỏ, kinh doanh hoa là chính. Từ ngoài nhìnvào có thấy được một mảng lớn toàn hoa cúc, ngọn đèn trong đêm mãikhông tắt, mọi người vận chuyển hoa cỏ, xe tải ngừng lại cho máy bơm tướinước, không khí bên trong thoang thoảng hương hoa tự nhiên, làm cho người tacảm thấy tươi tỉnh, dễ chịu. Đối với cảnh đẹp như vậy màGiang Chấn lại coi không thấy. Hắn lái xe thẳng tới cảnh cụcphía trước, nhanh chóng xuống xe, bước vào cảnh cục. Thị trấn nhỏ nên cửa của cảnh cụccũng không lớn, qua cửa đã nhìn thấy rõ nhân viên cảnh sát, vừa thấy đếnhắn có huy hiệu cảnh sát, biết được đó là người có cấp cao, hắn lậptức đứng lên nhấc tay chào theo nghi lễ. ‘Cục trưởng của các anh ở đâuvậy?’ ‘Trên tầng.’ Cảnh sát viên ngoanngoãn trả lời, nhìn theo Giang Chấn đi lên tầng hai. Kiến trúc ở tầng hai được làmđể có thể hứng nắng, độ ấm bên trong cũng dần dần tăng lên. Nhưng nhiệtđộ có cao thì không khí vẫn rất thoải mái, hai người đàn ông cao lớndựa vào cái ghế cạnh bàn, một người uống trà, một người ăn hạt dưa nóichuyện phiếm. ‘ Ai là phân cục trưởng?’ Giang Chấnhỏi. Một người đàn ông gò má cao, dasậm, chậm rãi nhấc tay, nhưng không quay đầu, miệng vẫn cắn hạt dưa. ‘Tôi muốn tìm người.’ Giang Chấnlãnh lùng mở miệng, ánh mắt lạnh như băng trừng đối phương. Người đàn ông kia chậm rãi xoayngười, vừa nhìn thấy hắn thì khuôn mặt ngăm đen chậm rãi nổi lên một nụcười kì quặc. ‘ A, là Giang Chấn nha, hoan nghênhhoan nghênh a!’ miệng hắn nhếch lên cười. ‘Anh còn nhớ rõ tôi chứ? Tôi làTrần Chí Minh nè, cùng học với anh ở trường cảnh sát.’ Một người đàn ông khác, mặcđồng phục phòng chữa cháy, uống vơi chén trà trong tay xong mới xoay ngườitheo, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười không có chút ý tốt nào, như là đãsớm dự đoán được Giang Chấn sẽ tìm tới cửa. ‘Ế, đây không phải là tiểu phóđội trưởng đội Phi Ưng đặc vụ lừng lẫy nổi danh đó sao?’ Thành Đại Nghiệpdựa lưng vào chiếc ghế, cắn hạt dưa cho vào miệng, xấu xa cười. ‘Xin hỏi,đội phó Giang đại giá quang lâm tới thị trấn nhỏ này của chúng tôi,muốn tìm người nào thế?’(Có một truyện kể về mấy anh này nha, PhảnNghịch thì phải, ai edit gọi Cam hóng nhé) Kiều thê của tôi- Chương 8 part 2 Nhận ra hai người đàn ông trước mắt này là ‘lão bằng hữu’, sắc mặt Giang Chấn trầm xuống, càng lúc càng xanh mét. Hai người đàn ông này xác thực là bạn học trường cảnh sát của hắn. Trần Chí Minh cùng khóa, hắn cũng quen biết sơ sơ, chắc chắn sẽ giúp hắn tìm người. Nhưng kém hắn mấy khóa là Thành Đại Nghiệp thì chưa chắc. Ở trường cảnh sát, ai cũng có tâm huyết, chí hướng, giờ hắn đã quên mất nguyên nhân động thủ với mấy học đệ này rồi, chỉ nhớ rõ lúc đó hai người từng có xung đột vài thứ. Vì Tĩnh Vân, Giang Chấn đè nén cơn tức, trầm giọng mở miệng. ‘ Lâm Tĩnh Vân.’ ‘ Lâm Tĩnh Vân? Ai a? Là thế nào với anh thế?’ ‘Vợ của tôi.’ hắn sắc mặt khó coi trả lời. Trần Chí Minh gật gật đầu, thông minh không tiếp tục truy vấn. Nhưng Thành Đại Nghiệp bên cạnh lại lập tức nắm chắc cơ hội, cố ý giả bộ kinh ngạc. ‘Là anh nói, anh không biết vợ mình ở đâu sao?’ hắn xướng cao giọng lên, muốn lời nói của hắn có thể truyền khắp các phòng. ‘Ý là vợ anh bỏ anh à?’ hắn nói xong lập tức cười ha ha. Giang Chấn lạnh lùng nhìn hắn, nếu không phải vì nóng lòng tìm Tĩnh Vân thì khẳng định hắn sẽ giải quyết tên dê con này rồi. Hắn quay đầu, nhìn Trần Chí Minh. ‘Trần Chí Minh, anh có biết cô ấy đang ở đâu không?’ hắn xác định trăm phần trăm là Tĩnh Vân trọ ở thị trấn nhỏ này. Trần Chí Minh đang định mở miệng thì Thành Đại Nghiệp đã tiến sát lại, cánh tay vung lên, dúi đầu Trần Chí Minh xuống, kiên trì giữ lực mạnh, lên giọng nói. ‘Đợi chút, đợi chút, tôi chờ hôm nay đã lâu lắm rồi.’Vẻ mặt hắn đểu giả, nhíu mày cười. ‘Giang học trưởng, Giang phó đội trưởng, đến đây, anh mở miệng cầu tôi đi! Tôi là đội trưởng ở cái phòng chữa cháy này, đây coi như là địa bàn của tôi, chỉ cần anh cầu xin tôi, tôi sẽ nói cho anh biết vợ anh đang ở nơi nào.’ Giang Chấn xiết chặt nắm tay, lạnh lùng trừng Thành Đại Nghiệp, nhìn ra người này muốn quấy rối hắn, ngăn cản hắn đi tìm người. Muốn hắn cầu người sao?! Đừng có mơ! Nháy mắt hắn đã quay đầu bước đi, một mình ra khỏi cảnh cục, quyết định sẽ từ từ hỏi, sớm hay muộn cũng có thể biết được nơi ở của Tĩnh Vân. Trong cái trấn nhỏ yên bình này nơi nơi đều lưu lại “dấu vết” của nàng! Một số học sinh tiểu học đội cái mũ nồi màu vệt quất, lưng đeo túi sách, vui vẻ tới trường. Trên mỗi cái túi sách đều đeo một chú gấu bông tinh xảo. Những con gấu bông đó đều rất xinh đẹp, và giống chủ nó y như đúc. Trên bàn của cửa hang tạp hoá còn bày ra nhiều mảnh vải in hoa, bên cạnh đó còn trang trí bằng đăng ten. Bên dưới tán cây đa, đám người già tụ tập lại nói chuyện phiếm, mỗi người một ly trà và trước mặt mỗi người đều là cái lót chén làm bằng vải lam. Một thiếu phụ trẻ đẩy xe trẻ con đi qua. Trong lòng đứa trẻ cũng ôm một con gấu bông đáng yêu. Giang Chấn lần theo “manh mối” đó tìm đường đi. Đúng lúc hắn chuẩn bị đi lại gần một cô gái ngồi trên xe máy, mở miệng định hỏi bà lão ngồi sau sắp xuống xe thì phía sau bỗng dưng truyền đến một tiếng loa lớn. Một chiếc xe cứu hỏa sắc hồng, không biết từ khi nào, đã đi tới phía sau hắn. Nhìn xuyên qua cửa kính có thể thấy được môi Thành Đại Nghiệp đang nhếch lên với nụ cười xấu xa. ‘Tiểu Uyển, người đàn ông này tới tìm Tĩnh Vân đấy!’ Tiếng nói từ cái loa khuếch đại truyền ra, vang chói tai, làm cho tất cả mọi người trên phố, đều quay đầu ra, vểnh tai lên nghe. Nghe thấy người Giang Chấn muốn tìm là Tĩnh Vân, cô gái đột nhiên mặt biến sắc, hoả tốc leo lên xe máy, bỏ chạy cứ như người đàn ông trước mắt đang mang một căn bệnh đáng sợ vậy. Không chỉ cô gái trẻ tuổi đó có thái độ khác thường mà cả người trên đường nghiêm túc hay vui vẻ đều bắt đầu quay ra nói chuyện, thì thầm to nhỏ với nhau. Giang Chấn cắn chặt răng, nắm chặt tay lại cũng không quay đầu, đi thẳng về phía trước. Xe cứu hỏa đi với tốc độ chậm nhất, theo sát hắn, giọng của Thành Đại Nghiệp liên tục khuếch đại lên truyền qua loa. ‘Cảnh cáo trốn thê, cảnh cáo trốn thê. Lâm Tĩnh Vân, chồng của cô tới tìm cô đấy! Cảnh cáo trốn thê, cảnh cáo trốn thê. Nếu cô muốn cùng hắn trở về, thì đi ra; nếu không muốn cùng hắn trở về thì nhanh chóng trốn đi a!’ Thành Đại Nghiệp miễn cưỡng ngồi ở trên xe, lấy Microphone lớn tiếng kêu gọi. Giang Chấn âm thầm mắng vài câu. Đáng chết, người này căn bản không phải phải giúp hắn, mà là cản trở hắn! Tĩnh Vân nếu bằng lòng gặp hắn thì đã sớm tự động về Đài Bắc. Nàng ở nơi này hai tuần đã có nghĩa là nàng không muốn trở về, nếu nàng mà nghe được nội dung câu nói qua cái loa kia, biết được hắn đến đây thì khẳng định nàng sẽ chạy thoát xa. Thành Đại Nghiệp tệ hại không ngừng làm điều xấu, hắn đổi khẩu khí ‘lấy nhu chế cương’, dùng những ngôn từ thâm tình chân thành làm cho người nghe muốn nổi cả da gà mà nói. ‘ Tĩnh Vân, cô mau ra đây đi, chồng cô rất nhớ cô nha, nhớ đến mức không thể ăn, không thể ngủ, vừa rồi còn khóc trong cảnh cục đấy!’ hắn càng nói càng vui vẻ, sung sướng cực kì . ‘Cô biết không? Hắn khóc y như một đứa trẻ con vậy, miệng còn không ngừng kêu tên cô, nói không thể mất cô, không thể không có cô nha!’ Người qua đường đều lộ ra vẻ mặt khó có thể tin được, tầm mắt hướng thẳng sang người đàn ông to cao vẻ mặt nghiêm nghị kia, khó có thể tưởng được hắn vì nhớ vợ, nghĩ đến vợ mà khóc ra nước mắt. m thanh khuếch đại qua loa lại lần nữa truyền đến giọng nói thân thiết của Thành Đại Nghiệp. ‘Giang học trưởng, anh có cần khăn giấy không? Mau lấy mà lau hết lệ trên khóe mắt đi!’ Trong lòng Giang Chấn, lửa giận bốc hơi ngùn ngụt như thể hắn muốn dùng răng nanh cắn xé cái gì đó vậy. Hắn siết chặt nắm tay, nhẫn nại với sự trêu chọc của Thành Đại Nghiệp, từng bước từng bước đi về phía trước, cố gắng tìm Tĩnh Vân, trong lòng âm thầm mắng, nếu giờ phút này trên tay có thương, hắn chắc chắn sẽ xoay người, một thương cắt lìa đầu tên kia! Tiếng loa lớn lại truyền ra tiếng hát khó nghe tới cực điểm. ‘ Đài Loan hòn đảo quý, là nơi vạn vật phong phú chấn hưng, xã hội phát triển......’ Thành Đại Nghiệp bắt đầu xướng lên cảnh giáo ca (Bài hát dủng trong trường cảnh sát), hắn dùng tiếng nói khó nghe nhất, xướng mấy bài hát liền, cho học trưởng thưởng thức. Tiếng hát đáng sợ, cuối cùng cũng làm cho sự phẫn nộ của Giang Chấn bùng nổ! Hắn đứng yên một chỗ, xoay người lại nhìn cái xe cứu hỏa rít gào ra tiếng. ‘ Con mẹ nó, cậu còn ẻo lả tới mức giữ khư khư cái khăn tay của đàn bà cơ mà!’ (Anh Đại Nghiệp si tình lắm, cầm khăn tay của chị Hướng Nhu bao năm a! Đọc phản nghịch để biết thêm chi tiết) Lời vừa nói ra, Thành Đại Nghiệp mặt tươi cười liền cứng ngắc ba giây. Rồi, da mặt như dầy ra, mình đồng da sắt hắn hít sâu một hơi, tựa đầu vào cửa kính, dùng âm lượng lớn nhất rống to qua Microphone. ‘Thế thì làm sao? Đó chính là vì tôi yêu vợ tôi a!’ Hai bên đường quanh ngã tư , trận võ mồm này đúng là trò hay cho hàng xóm láng giềng xem, họ nghe thấy thông báo lớn mật của Thành Đại Nghiệp người thì cười to, người thì huýt sáo, còn có người vỗ tay đôm đốp. ‘Đúng, nói đúng a!’ ‘Không hổ là tiểu đội trưởng phòng cháy của trấn chúng ta.’ ‘Hướng Nhu không gả lầm người a!’ Nhìn mọi người cổ động như vậy, Thành Đại Nghiệp lại mừng rỡ hướng mọi người vẫy tay, không ngừng hô: ‘Tiểu Nhu, anh yêu em! Anh tuyệt đối sẽ không để em mang bầu mà rời nhà trốn đi đâu!’ (Anh sút thẳng vào mặt anh GC rồi đấy, em khâm phục khâm phục!) Mọi người nghe vậy thì đều bật cười, duy chỉ có Giang Chấn đứng trước xe cứu hỏa, sắc mặt xanh mét khó coi. Hắn siết chặt nắm tay, đang tính hủy cái cửa xe cứu hỏa kia rồi lôi tên Thành Đại Nghiệp chết tiệt kia ra, dần cho một trận thì nhìn thấy phía trước cách đó không xa có căn nhà nhỏ, bên cạnh cửa còn hé ra một cái đầu, đôi mắt to, đen láy chớp chớp, cẩn thận nghe ngóng bên ngoài, đúng lúc lại bắt gặp ánh mắt của hắn. Là Tĩnh Vân! Nháy mắt, Giang Chấn đã quên luôn Thành Đại Nghiệp. Hắn không ngừng chạy như điên, dùng hết tốc độ chạy về phía nhà cao tầng. Tĩnh Vân thấy Giang Chấn, sợ tới mức lùi về trong phòng. Nàng nhìn chung quanh, bởi vì khẩn trương quá độ nên nhất thời không tìm được nơi có thể trốn. Huống chi, hắn am hiểu nhất, chính là rượt bắt, nếu ở lại trong phòng, thì chẳng cần phí bao nhiêu sức hắn đã có thể tóm được nàng. Dưới tình thế cấp bách, nàng đành phải xuyên qua phòng, chạy ra cửa sau. Hướng đằng sau nhà dẫn thẳng tới ruộng hoa rộng mênh mông, Tĩnh Vân theo con đường nhỏ, liều mình chạy về phía trước. Nàng không dám quay đầu, chỉ có thể dùng hết khí lực chạy đi như thể phía sau có quỷ đuổi vậy. Tiếng bước chân càng lúc lại càng gần. Giang Chấn sắp đuổi kịp tới đây! Hắn muốn bắt được nàng ! Hắn hắn hắn hắn hắn hắn...... Nàng càng nghĩ càng sợ hãi, sợ tới mức cước bộ như điên, thiếu chút nữa là ngã xuống ruộng hoa rồi. Đằng sau truyền tới tiếng rống giận. ‘Em đang mang thai còn chạy cái gì mà chạy?!’ Giang Chấn trắng mặt quát to, thấy nàng suýt ngã vào ruộng hoa mà tim hắn như ngừng đập. ‘Không được chạy! Đứng lại cho tôi!’ hắn lớn tiếng hạ lệnh. Tĩnh Vân chần chờ ba giây, nghĩ tới an toàn của sinh mệnh nhỏ bé trong bụng, lại không muốn đứng yên một chỗ ngoan ngoãn giơ tay chịu trói, để cho Giang Chấn mang trở về -- Nên nàng bắt đầu bước nhanh. Nhưng thể chất Giang Chấn vốn đã tốt kinh người, cho dù nàng có kiệt lực chạy đi chăng nữa thì cũng vẫn không thể bằng hắn. Lúc này, nàng chỉ có thể bước nhanh nên đương nhiên chỉ trong chốc lát, đã bị hắn dễ dàng đuổi kịp. Cánh tay khỏe mạnh, vô thanh vô tức từ phía sau vươn ra đem nàng ôm vào lòng. Hơi thở nam tính quen thuộc, ấm nóng bao vây lấy nàng. Giang Chấn cúi đầu xuống, ghé vào bên tai nàng, dùng ngữ điệu nhẹ nhàng mà nguy hiểm mở miệng nói: ‘Em còn dám vừa mang thai vừa chạy cho tôi xem.’ Nàng cố giãy dụa kháng nghị nhưng Giang Chấn đã ôm lấy cô vợ, xoay người trở về căn nhà kia. Mở cửa sau ra, hắn ôm nàng vào nhà, xuyên qua phòng bếp, tới phòng khách rộng rãi. Bài trí trong phòng lấy gỗ làm chủ đạo, đơn giản mà cũng mất đi khí phái. Mặt khác, những đồ dùng ở đây đều được bao phủ bởi lớp đăng ten chập lại thành mảnh vải hoa lớn, tivi được đặt ở ngăn tủ cao nhất, phía dưới đó thì còn bày những chú gấu bông xinh xẻo, nghiễm nhiên là giống khung cảnh một gia đình cảnh rồi. Hắn đã đoán đúng, trong khoảng thời gian đó, Tĩnh Vân hẳn là sống trong gian trong phòng này. Đi thẳng tới cạnh bên bàn ghỗ, Giang Chấn mới buông nàng ra, để cho nàng ngồi ở trên mặt bàn. Nhưng mông nàng vừa mới chạm vào bàn thì thân hình nhỏ bé đã liều lĩnh chạy ra bên ngoài, vọng tưởng thoát khỏi sự kìm cặp của hắn. Bàn tay to, rộng dễ dàng kéo nàng trở về. ‘Buông, buông!’ Tĩnh Vân giãy dụa kêu to, giống như một con mèo nhỏ bị chọc giận, đôi tay cứ vung loạn lên, liều mình đánh hắn. ‘Đừng có mơ!’ hắn lạnh lùng trả lời. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Mặc cho tay nàng dừng lung tung trên vai, ngực, Giang Chấn không nhúc nhích, chỉ cúi thân hình to lớn xuống, hai tay giữ chặt bên sườn của nàng, khống chế nàng hành động, làm cho nàng rơi vào tầm mắt của hắn. Ánh mắt u ám của hắn làm cho Tĩnh Vân không thể nhìn thẳng vào. Nàng di chuyển tầm mắt, cố ý không nhìn hắn. ‘Sao không về nhà?’ Giang Chấn hỏi, một tay giữ cái cằm xinh xắn của nàng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn quay lại nhìn hắn. Nàng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể ngẩng đầu. Tuy nàng sớm đã để ý lo liệu, biết Giang Chấn nhất định sẽ tìm tới cửa. Nhưng, ngay khi hắn xuất hiện thì nàng vẫn sợ tới mức tay chân hoảng loạn, đầu óc chưa gì đã nghĩ tới đào tẩu. Đáng tiếc, nàng chạy trốn không đủ nhanh, hai ba tuần đã bị hắn đem trở về -- Đôi môi hồng hắt ra một tiếng thở dài. Ai, quên đi, bị mang trở về cũng tốt. Sớm hay muộn, nàng cũng muốn đối mặt với hắn, nói cho hắn hiểu, tất cả mọi thứ trong lúc đó của bọn họ đã kết thúc. ‘ Tôi không muốn về.’ nàng nhẹ giọng mở miệng, lẳng lặng nhìn hắn. Hắn đã nhìn qua vẻ mặt này rồi. Ngày đó, hắn thất tín không dẫn nàng đi khám thai, khi về nhà, nàng cố chấp bức hắn trả lời câu hỏi. Sau khi biết được đáp án thì trên khuôn mặt nhỏ nhắn xuất hiện vẻ như vậy. Một vẻ như bị mất hết can đảm vậy. Không hiểu làm sao mà ngực Giang Chấn ngực đột nhiên đập nhanh. Trực giác nói cho hắn biết, mình dường như sắp mất đi một điều gì đó rất quan trọng...... Hắn ương ngạnh tự đè nén bối rối trong lòng. Hắn lại mở miệng hỏi, thần sắc không thay đổi. ‘ Vì sao?’ Tĩnh Vân trả lời rất đơn giản. ‘Tôi không muốn gặp lại anh.’ nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, gằn từng tiếng nói: ‘Tôi muốn ly hôn.’ Tự chủ mất, Giang Chấn hít sâu một hơi, tức giận rống to: ‘Ly hôn?! Chỉ bởi vì tôi không cùng em đi khám thai mà em ly hôn với tôi?’ ‘Không chỉ vì việc khám thai.’ ‘Thế thì vì cái gì?’ Nàng cúi cái đầu nhỏ, hai tay xoa nhẹ qua lớp vải hoa tới cái bụng đã lớn. ‘Đây không phải là hôn nhân mà tôi mong muốn.’ nàng nhẹ giọng nói. ‘Tôi nguyện ý kết hôn, là vì tôi yêu anh. Nhưng, anh nguyện ý kết hôn, chỉ bởi vì đứa nhỏ, vì trách nhiệm, tồn tại của tôi đối với anh mà nói có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Hôn nhân như vậy, tôi không cần.’ Hắn thầm rủa một tiếng, một tay vò mái tóc đen, phẫn nộ nheo mắt lại. ‘Ai nói xằng nói bậy như vậy?’ ‘Anh.’ ‘Tôi chưa từng nói em đối với tôi có cũng được mà không có cũng chẳng sao!’ ‘Nhưng anh đồng ý lấy tôi, là bởi vì tôi mang thai, không phải sao?’ Hắn không thể phản bác. Tĩnh Vân rũ mắt xuống, cố kiềm chế không cho nước mắt trào ra, hai tuần này, nàng đã vì hắn mà khóc quá nhiều. Trong phòng tĩnh lặng, bầu không khí ngưng trọng bao phủ hai người, làm cho người ta thấy cũng không thở nổi. Cuối cùng, nàng hít sâu một hơi, nhẹ giọng đánh tan sự yên lặng. ‘Tôi muốn ly hôn.’ ‘Tôi không đáp ứng.’ Trên khuôn mặt ngăm đen, tràn đầy biểu tình nghiêm trọng, đôi mày rậm không ngừng nhăn lại. Nhìn vẻ mặt của hắn, từng hình ảnh hai người ở chung lại xuất hiện trong đầu nàng. Lòng nàng căng thẳng, như muốn vươn tay ra xoa nhẹ chỗ nhăn giữa đôi lông mày của hắn ...... Đôi tay nhỏ bé trắng noãn vừa mới có động tác, đã bị bản thân nàng áp chế ngay. Không nên không nên, nàng không thể mềm lòng! Cuộc hôn nhân trói buộc này phải mau chóng chấm dứt, nếu để nó tiếp tục kéo dài thì đối hai người bọn họ mà nói, đều là một việc tra tấn. Nàng yêu hắn như thế nhưng hắn không thể đáp lại tình yêu của nàng. Nếu không bởi vì nàng mang thai ngoài ý muốn thì căn bản sẽ không có cuộc hôn nhân đau lòng này. Hắn cũng không giống nàng, không bị đêm đó lay động một chút nào. Các loại suy nghĩ đột nhiên quay cuồng trong đầu nàng. Cục cưng trong bụng, đột nhiên đổi mình, nàng lấy hai tay đặt lên bụng, cảm thụ sự chuyển động thần kỳ đó. Bỗng dưng, Giang Chấn đột nhiên mở miệng. ‘Được, tôi ở lại.’ Nàng hoang mang trừng mắt nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn như vậy không ngờ hắn lại nói thế. ‘Cái gì?’ Hắn chăm chú nhìn nàng, đôi mắt đen bừng sáng, nhẹ giọng nói: ‘Tôi cũng muốn trọ lại ở đây.’ $pageOut $pageIn Người đàn ông này nói được làm được, hắn bảo sẽ ở lại quả thật đã ở lại! Nơi Tĩnh Vân đang trọ là do chị cảthu xếp. Chị cả có một bạn cùng thờiđại học, tên là u Dương Hân Hân, gả cho con trưởng của Hướng gia ở trấnnày nên chị cả dẫn nàng, suốt đêm không ngừng tới cửa xin nhờ giúp đỡcủa Hân Hân, cho Tĩnh Vân lưu lại một thời gian. Hân Hân cùng chồng là Hướng Vinh,không nói hai lời đồng ý ngay. Ông bà Hướng cũng rất nhiệt tình, thấyTĩnh Vân thanh thuần như vậy mà bị người khác đùa giỡn, lại còn đangmang thai nên lập tức dẫn nàng vào nhà, an bài cho nàng ở căn phòng congái mình trước đây ở. Thị trấn nhỏ này rất chất phácvà đáng yêu, mọi người biết nàng đang có bầu, trốn khỏi nhà nên tất cả đềuđau lòng cực kỳ, ai cũng muốn quan tâm nàng, săn sóc nàng từng tí một. Trong khoảng thời gian này ở đây,tâm tình của nàng tốt lên khá chút, nhưng vẫn mặt co mày cáu. Nàng đoán được, Giang Chấn nhấtđịnh sẽ tìm tới cửa. Và nàng cũng đoán được, tronglúc đó bọn họ nhất định cũng sẽ tranh luận. Nhưng, nàng lại không đoán được,Giang Chấn lại có thể một mạch xin phép những tám ngày để ở lại trấnnày với nàng. Ông bà Hướng nhìn thấy Giang Chấnxuất hiện, lúc đầu còn ngạc nhiên nhưng sau khi nói chuyện với hắn thìsửa lại chủ ý, quyết định khuyên hợp không khuyên tách, tiếp nhận hắn vô điềukiện, để cho hắn vào nhà. Tĩnh Vân đêm đó liền quyết bỏ trốnkhỏi nơi đó. Ai biết được, nàng vừa mới nhấccái túi hành lý màu hồng lên, chậm rãi ra khỏi cửa phòng đã lao ngayphải một bức tường lớn. Đau! Cái mũi nàng bị va phải, lảo đảolui lại mấy bước, đau đến mức phát khóc. Một đôi tay vững chãi đỡ lấy nàng,dẫn nàng về bên giường ngồi. Cho tận đến khi cơn đau đớn điqua, Tĩnh Vân mới ngẩng đầu lên, cắn đôi môi hồng, trừng người đàn ôngtrước mắt. “Vì sao anh lại đứng trướcphòng tôi?” “Bởi vì, đúng lúc anh cũng muốnvào phòng.” hắn buông hành lý, dùng miệng nói những câu bình thường nhất,trong khi đó tay thì mở hành lý, bắt đầu bỏ đồ dùng hằng ngày ra. Nếu không vì bụng quá nặng thìchắc chắn Tĩnh Vân đã nhảy dựng lên tại chỗ rồi. (Bùn cười) “ Cái gì? Không nên không nên, anhkhông thể ở trong căn phòng này được.” nàng khua loạn hai tay cự tuyệt. “ Vì sao không thể?” hắn hỏi. “ Bởi vì -- bởi vì -- bởi vì tôi ởđây –” “Thì cũng bởi vì em ở đây nên anhmới muốn vào mà.” hắn bỏ quần áo ra xong, mạnh mẽ xoay người, đi tớigần túi hành lý màu hồng của nàng. “Chúng ta là vợ chồng, đương nhiênlà phải ở cùng một chỗ.” “Tôi muốn ly hôn với anh!” nàngxiết chặt nắm tay, kỳ thật rất muốn vung ra nắm đấm, đánh cho hắn đithật xa, không bao giờ có thể chạm vào hành lý của nàng nữa. “Anh không đồng ý.” hắn lặp lại,rồi sau đó cường điệu. “Vĩnh viễn không bao giờ đồng ý.” Giang Chấn tự tìm kiếm trong túi hànhlý màu hồng của nàng ra con búp bê cô dâu, đặt nó lên bàn học. Hắn nhìnnó, đôi mắt đen nheo lại, trong ánh mắt không thể nói rõ được, giống nhưđã mất cái gì đó mà đã lấy lại được, tâm tình khẩn trương trong phútchốc đã lại buông lỏng. Rồi hắn lại lấy con búp bê chú rểtrong túi hành lý của mình ra, đặt bọn chúng ở cùng nơi, một lần nữachúng lại có đôi có cặp. Nhìn thấy Giang Chấn bỏ con búp bêchú rể ra, trong lòng Tĩnh Vân căng thẳng, ngực ngập trong rung động. Nhưngnhìn hắn cứ tùy ý đùa nghịch con búp bê nàng làm, nàng lại cảm thấychẳng liên quan. Nàng giận dỗi xông lên phíatrước, cầm con búp bê cô dâu đặt nó cách xa con búp bê chú rể nhất, đểlên trên tủ đầu giường. Giang Chấn vẫn nhìn nàng như cũ,một lúc sau, hắn cầm lấy búp bê chú rể cũng đặt nó lên tủ đầu giường,còn cố ý cho chúng thân mật dựa vào nhau, vẻ chia lìa khó khăn. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] Hừ, hắn muốn đối nghịch với nàngsao? Nàng cầm lấy búp bê cô dâu, đểngược lại trên giá sách. Giang Chấn nghe theo y như thế, đểcon búp bê chú rể lên trên giá sách. Tất cả đều tiến hành trong imlặng, hai người đều không nói chuyện, chỉ liên tục cầm búp bê không ngừngdi chuyển “mặt trận” ở trong phòng. Cứ như vậy, bất kể nàng đem búp bêcô dâu ở đâu, hắn đều để búp bê chú rể ở lại đó. Cuối cùng, Tĩnh Vâncũng tức giận đặt búp bê ở trên giường, tức giận mở miệng. “Chúng ta đừng cho chúng ở cùngnhau!” Đôi búp bê đó là đại diện cho hắn và nàng, khi nàng lấy con búpbê cô dâu đi, cũng quyết tâm ly khai khỏi hắn. Giang Chấn cầm lấy búp bê cô dâutrên giường, bàn tay to vỗ nhẹ, phủi bụi đi, sửa sang lại cái mũ cướitrên đầu nó cho thật đẹp. “ Chúng phải ở cùng nhau.” hắnnhìn nàng, để cô dâu cùng chú rể đặt lại lên bàn học. Đôi búp bê ở dưới ánh đèn nhạtcó vẻ như rất hạnh phúc, rất vui vẻ ...... Tĩnh Vân cắn răng một cái, vẫnquyết tâm, quay đầu đi, không chịu nhìn nữa. “Trước kia là thế, nhưng giờthì không !” “ Chúng trước kia ở cùng một chỗ,giờ ở cùng một chỗ, sau này cũng sẽ cùng ở một chỗ.” “Không có sau này !” nàng nói trảmđinh tiệt thiết. Giang Chấn trả lời, tuy rằng nhẹnhàng, nhưng cũng vô cùng kiên định. “Chắc chắn.” hắn nhìn nàng, lặplại.” sẽ thế.” Từ đó về sau, Giang Chấn giống như một khối đá lẽo đẽo theo sau, cho dùnàng đi đâu chăng nữa, hắn vẫn nhắm mắt theo đuôi. Cách hắn nói không khác gì lúctrước, nhưng thái độ đối với nàng so với ngày xưa nhẹ nhàng hơn rấtnhiều. Thấy nàng xách đồ, hắn lập tức giúp nàng xách; thấy nàng đổ mồ hôi,hắn bỏ khăn tay ra, tẩm với nước lạnh rồi mới xoa lên trán nàng......(Cam: Anh cũng giỏi nịnh bợ gớm!) Những cử chỉ thân mật này liệtkê mãi cũng không hết, thái độ của hắn giống như là che chở bảo vậttrân quý nhất của hắn. Đến gần giữa trưa, cửa củaHướng gia vang lên tiếng đập cửa. “Tĩnh Vân Tĩnh Vân, cô mở cửa đi!Chúng tôi giúp cô mang đồ tới.” Tĩnh Vân ngồi ở phòng khách, kinhngạc đứng dậy, vừa mở cửa ra đã thấy bốn, năm người đàn ông trẻ măng, trênvai khiêng chiếc giường, quần áo, xe con cua của trẻ con, còn có vàihòm quần áo, người có thân hình cường tráng, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặtrám nắng, nhìn nàng cười không ngừng. “Em Tĩnh Vân à, đây là do chị củaem ký thác. Cô ấy viết sai địa chỉ, đâm ra chúng tôi mang hàng tới tậnnhà mẹ đẻ của cô ấy.” Người đàn ông đi đầu, mặt tươi cười nói. “Chúngtôi sợ em cần dùng gấp nên đã xung phong nhận việc, giúp em chuyển tớiđây.” Tĩnh Vân vừa nghe, vội vàng mở cửa,để cho bọn họ tiến vào. “Thật có lỗi, để cho các anh đidưới trời nắng lâu như vậy.” Bên ngoài trời nắng to, đổi lại nàng, chắcchỉ đi ít phút thôi đã bị cảm nắng tới té xỉu rồi. “Các anh ngồi đi, tôiđi lấy một ít đồ uống lạnh mời các anh uống.” Nói xong, nàng nhấc dép lê,đi về phía phòng bếp. “ Ôi, có con đường ngắn ấy mà,không cần khách khí đâu!” một người trẻ tuổi khác cất giọng nói lên, hy vọngTĩnh Vân ở phòng bếp có thể nghe thấy. Một người khác lại nói to hơn. “ Em Tĩnh Vân à, em đừng nghe anhta khoác lác, vừa rồi ở trên đường, tên này kêu mệt suốt!” “ Ê này, anh dám phá tôi hả?” “Ai bảo anh muốn phạm quy trước,dám giành hảo cảm của Tĩnh Vân! Người trẻ người lớn đều có ở đây,quan trọng là phải cạnh tranh công bằng.” Từ khi Tĩnh Vân trụ tới cái trấnnhỏ này, rất nhiều đàn ông trẻ tuổi đã bị dáng vẻ thanh thuần, mỏngmanh của nàng hấp dẫn. Tuy là nàng còn đang mang thai, nhưng con trai trấntrên chưa kết hôn nghe được tin nàng chuẩn bị ly hôn thì ai nấy đều rụcrịch, tranh giành làm người chăm sóc cho nàng nửa đời sau. Đám đàn ông ở trong phòng khách,thay nhau tranh chấp, ngày hôm nay giúp việc, công đầu nên thuộc về ai.Nhưng, không khí tranh giành từ từ chuyển sôi nổi sang im lặng. Cuối cùng,không ai dám mở miệng nữa. Bọn họ đều đồng thời cảm giác được,ở phía sau cách đó không xa, có một người đang trừng trừng nhìn bọn họ.Cũng vì bởi bị người đó nhìn mà bọn họ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưthể có một cái dao, chậm rãi, chậm rãi xẹt qua xương sống. Phòng khách trở nên im lặng khôngtiếng động, Tĩnh Vân ở phía sau, bắt đầu mang thạch mát lạnh từ phòng bếpđi ra. “ Cám ơn các anh đã giúp đỡ.”Nàng lần lượt đưa thạch ra cho bọn họ, lại còn tặng kèm một nụ cườinhẹ nhàng. “Vất vả cho các anh rồi, các anh ăn thạch rồi nghỉ ngơi mộtchút hẵng đi. Tôi làm rất nhiều, các anh đừng khách khí, ăn hết mình nha!” Đám đàn ông nhìn qua cái bátmát lạnh, ai nấy đều cười đến mức toe tóe, lập tức đưa bát đến bên miệng,há miệng ăn, còn tranh nhau ca ngợi, nói nàng tay nghề thật khéo. Thạch à? Giang Chấn đứng ở góc tường, nhíumày. Đó là món điểm tâm ngọt hắnthích ăn nhất, vậy mà nàng dám làm cho người đàn ông khác ăn? Đôi mắt đen u ám loé ra tức giận,ghen tị còn nhiều hơn. Hắn trừng đám đàn ông, nhìn bọn họ cứ một chénlại một chén, ăn thạch mát lạnh ngon lành, sắc mặt hắn xanh mét, màynhíu càng chặt. Rõ ràng là trời nóng to mà đámđàn ông ăn thạch lại có cảm giác phía sau đầy hàn ý, càng lúc càng mãnhliệt. “Ê ê......” Trong đó, một ngườiquần áo bảnh bao, tiến đến bên tai bạn mình, nhỏ giọng nói thầm. “Sao lạithế? Phía sau cảm giác như có sát khí ấy!” Một người khác cẩn thận quay đầu,vội vàng nhìn qua, nhưng cũng nhanh chóng quay đầu. “A, không xong!” hắn chậcchậc, cái đầu lắc lắc không ngừng. “Làm sao vậy? Người kia là ai?” “Chồng của Tĩnh Vân đấy.” “A? Không phải cô ấy đã ly hônrồi à?” “ Nói là muốn chia tay, nhưng màcòn chưa chia tay!” người nọ cúi đầu thật cẩn thận nói, giọng nói bị nénxuống. Mọi người ăn thạch, không quên thừadịp trộm ngắm phía sau. Nhìn lên bắt gặp sắc mặt Giang Chấn, lòng bọn họlập tức rơi xuống vực. Xem ra, Tĩnh Vân đến giờ vẫn là hoađã có chủ. Mà cái tên ‘ chủ’ kia hình như cũng không nguyện ý để thoát đoá‘hoa’ này. Thực tế thì nhìn ánh mắt Giang Chấn giống ý như muốn lột dacủa bọn họ vậy! Trải qua một lúc lâu suy nghĩthận trọng, đám đàn ông trẻ tuổi quyết định, rằng cái mạng nhỏ là quantrọng nhất. “À này, Tĩnh Vân, chúng tôi còn cóviệc –’ “Đúng vậy đúng vậy, em Tĩnh Vân à,chúng tôi còn có việc.” người nọ hạ giọng nói, hỏi người bạn bên cạnh. ‘Còncó chuyện gì à?’ Ông bạn thọi cho hắn một cước, mặtvẫn duy trì nụ cười. ‘Cám ơn thạch của em, nhưng mà thật sự là bọn anhăn không vô.” Tĩnh Vân chớp mắt, nhìn đámngười đang nóng lòng rời khỏi. “Thế, bao giờ mới trở về ăn được?” ‘Không cần, không cần!’ đám đànông trẻ măng hai tay khua loạn, không dám vọng tưởng đến việc tiếp cận TĩnhVân, cũng không dám lại ‘ nhúng chàm ‘ món thạch kia, người nào người nấychân bước không ngừng, chạy nhanh như chớp. Nàng nhíu mày, nhìn bóng dángmọi người đi xa, lại cúi đầu nhìn thạch còn thừa hơn một nửa. Rồi nàng quayđầu, nhìn thấy Giang Chấn vẫn đang đứng ở góc tường, không nói một lời nào. Nháy mắt, nàng hiểu được ! ‘Sao lại dọa khách của tôi?!’ nàngphẫn nộ chất vấn. Hắn nhún vai làm ra vẻ như khôngcó chuyện gì. ‘Do bọn họ có việc phải đi mà.’Hay cho cái đám hiểu biết thức thời, bằng không hắn lại phải đi ra,từng bước từng bước ném bọn họ ra ngoài cửa. ‘Nếu không phải anh dọa bọn họ, saobọn họ có thể đi gấp thế được?’ Tĩnh Vân dậm chân, thở phì phì trừng hắn.‘Mỗi lần bọn họ đến, đều ngồi rất lâu cơ!’ Mỗi lần? Ngồi lại rất lâu?! Đôi mắt đen nheo lại. Xem ra, hắn lại phải mạnh tay mớiđược, không thể để cho đám tiểu tử này còn chủ ý với Tĩnh Vân. Nhìn hắn dáng vẻ có chút đămchiêu, căn bản không tính đến việc giải thích. Tĩnh Vân trong lòng tứcgiận, nhặt cái túi trên sô pha, xoay người đi ra ngoài. Nhưng đi chưa được hai bước, GiangChấn đã lập tức đi theo. ‘Em muốn đi đâu thế?’ ‘Ra ngoài tản bộ.’Hai má nàng hơiphồng lên, không chịu nhìn hắn. ‘Anh đi với em.’ ‘Không cần!’ Giang Chấn nhún vai. Nàng đi giầy vào, ánh mắt vẫntrừng hắn. ‘Không được đi theo nha! Trăm ngàn lần không được đi theo đâuđấy!’ Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, theo ra tớicửa. ‘Tôi không phải đã bảo anh đừng đitheo sao?’ nàng thối lui ra ngoài cửa. ‘Đừng luôn theo tôi vậy!’ Giang Chấn vẫn nhắm mắt theo đuôi,phối hợp với tốc độ của nàng, kiên quyết biểu đạt ý không chịu để nàng mộtmình ra ngoài. ‘Làm ơn đi, đừng theo tôi.’ Tĩnh Vânngâm ra tiếng, lại phát hiện hắn vươn tay, nắm lấy khuỷu tay nàng, thoảimái dẫn nàng đi tới phía trước. Nàng thở dài một hơi, cuối cùngđành buông tha. Tĩnh Vân phải cam chịu số phận. Kiều thê của tôi- Chương 9 part 2 Đã sắp tới hoàng hôn, ánh chiều tà tản ra xung quanh làm những đám mây như có viền vàng, nhìn đẹp không sao tả xiết. Tĩnh Vân cùng đi bộ với Giang Chấn, tới tận chỗ ồn ào náo nhiệt nhất của cái trấn nhỏ, còn cố ý vòng vo, đi quá đầu phố. Hắn chưa từng dẫn nàng đi dạo phố mua sắm. Nghe nói, đến tám phần đàn ông đối với việc đi dạo phố mua sắm, bị phải ôm nhiều đồ nên đều có thái độ e sợ tránh né. Nàng cố ý đi vào siêu thị, còn chậm rãi dùng dằng, vô ý cầm quả ớt ngọt để nhìn, hoặc là lấy, nghiên cứu hạn sử dụng trên đó, cố ý kéo dài thời gian, nghĩ chỉ một lát thôi, Giang Chấn sẽ cảm thấy không kiên nhẫn được nữa mà dẹp đường hồi phủ. Nàng bước chậm đi, đi vào mở cái tủ lạnh phía trước, cầm hộp sữa, đang chuẩn bị nhìn ngày sản xuất thì một cô gái đứng bên người nàng, lại hé miệng, hai mắt đăm đăm, đầu hơi ngả ra sau, rồi mới -- Hắt xì! m thanh của tiếng hắt xì kinh thiên động địa vừa mới vang lên, Tĩnh Vân đã cảm thấy, bên hông có một bàn tay. Giang Chấn trong thời gian ngắn đã nhanh chóng vững vàng “đem” nàng lùi ra. “Sao lại kéo tôi?” nàng nhẹ nhàng giãy dụa. “ Em có thể bị cảm đấy.” hắn cúi mắt xuống, nhìn vào người phụ nữ nhỏ bé trong lòng, nhìn thẳng hai mắt của nàng. “Anh không muốn em bị cảm mạo đâu.” Lời nói của Giang Chấn, cùng với biểu hiện trên mặt hắn, làm cho Tĩnh Vân căng thẳng. Nàng cố ý quay đầu đi, rời khỏi vòng ôm của hắn, còn không ngừng nhắc nhở với mình, hắn chỉ quan tâm nàng, chỉ bởi vì trách nhiệm thôi.Cái nàng muốn, không chỉ có trách nhiệm của hắn, mà thật lòng nàng còn muốn chính là hắn ...... Tiếng thở dài nhẹ nhàng bật ra khỏi đôi môi hồng. Nàng đi đến khu đồ ăn vặt, chọn đông chọn tây đợi cho tâm tình lặng một chút, mới dám quay đầu, nhìn hành tung của Giang Chấn. Đôi mắt trong veo vì cảnh trước mắt mà kinh ngạc đến tròn xoe. Giang Chấn có thể lại cầm giỏ đồ ăn, đi chọn cải củ trắng sao! Chỉ thấy vẻ nghiêm túc của hắn, từ từ cầm từng của cải một, cẩn thận coi, kiểm tra xem củ nào cũ củ nào tươi. Mất một thời gian lâu, với tài cán của hắn, hắn chọn ra trong hàng vạn ra được hai củ vừa trắng vừa mập, cho vào bên trong cái giỏ đồ ăn. Tiếp đó, hắn lại đi đến quầy ướp lạnh phía trước, cũng cái vẻ nghiêm túc như vậy, tiêu chuẩn khắc nghiệt như vậy, thẩm tra cái tủ đầy ắp trước mắt, rồi mới chọn trong đống cá bọc kín đó một con cá. Hắn chọn một con cá Lư, đánh giá cẩn thận, mới giao cho nhân viên siêu thị xử lý, rồi đi theo lại chọn thêm một cân sườn sản phẩm nông sản không độc hại. Nếu nàng có mang kính mắt chắc giờ phút này kính mắt đã tan nát ra rồi. ‘Anh mua cái này làm gì?’ nàng tò mò hỏi. ‘ Nấu cho em ăn.’ Ánh mắt nàng trừng lớn hơn nữa. ‘Anh sẽ nấu á?’ ‘Anh có mua sách dạy nấu ăn mà.’ hắn thong dong trả lời. Ngực Tĩnh Vân co rút. Một người đàn ông lãnh cảm cao ngạo như hắn,mà lại nguyện ý vì nàng xuống bếp...... Một hình ảnh hiện lên trong óc. Nàng đột nhiên nhớ tới, lần đầu tiên nàng tới nhà hắn, trong tủ lạnh có hai quả trứng gà ‘yên nghỉ’ đã lâu. Nàng chưa được hưởng qua tay nghề của hắn, nhưng sau khi hai quả trứng gà làm nàng kinh hách, đến nay nỗi khiếp sợ vẫn còn tồn tại, nàng bắt đầu phiền não, nếu hắn thật sự nấu đồ ăn ngon, mang tới trước mặt thì nàng không biết có dám cho đống đồ ăn đó vào bụng hay không. A, thực không xong, nàng thật sự không muốn lấy cái mạng của bản thân ra cược a! Trong lúc nàng phiền não thì Giang Chấn đã lấy lại đống cá sạch sẽ, mang cái giỏ đi tới. Thân hình cao lớn đi lại trong siêu thị, trên tay còn mang theo cái cái giỏ đồ ăn, thoạt nhìn chẳng phù hợp tí nào. ‘Em còn muốn mua gì nữa à?’ hắn hỏi. Tĩnh Vân lắc đầu, đã cảm thấy chân đau nhức, muốn về nhà nghỉ ngơi. Đúng lúc quầy thanh toán không có khách, hai người đi đến tính tiền, người tính tiền lại vừa vặn là ông chủ siêu thị. ‘ Tĩnh Vân, đây là chồng cháu à?’ ông ta cười hì hì, rất vui khi được nhìn thấy đôi nam nữ nhân vật chính trong những tin đồn gần đây của trấn. Nàng cứng ngắc gật gật đầu. Ông ta vẫn không ngừng tươi cười, còn nhiệt tâm mời điếu thuốc đưa cho Giang Chấn. ‘Này này này, đừng khách khí, hút một điếu đi!’ Giang Chấn không tiếp nhận. ‘ Cám ơn.’ hắn thản nhiên nói. ‘Tôi cai thuốc.’ Đơn giản một câu mà lại như là một tiếng sấm rền nổ trong đầu nàng. Hắn cai thuốc ?! Giang Chấn cai thuốc ?! Trước khi kết hôn, ấn tượng của nàng đối với hắn là thuốc không rời tay, một điếu lại một điếu, một bao lại một bao. Ngay cả lần đó gặp nàng, phát hiện nàng mang thai, trên đường hắn đưa nàng tới phòng khám khoa sản cũng vẫn hút thuốc. Rồi -- rồi -- Rồi sau đó, nàng chưa từng thấy qua hắn hút thuốc nữa. Sau khi chẩn đoán, bác sĩ bảo hắn, hút thuốc lá rất có hại đối với thai nhi và phụ nữ có thai, yêu cầu hắn cai thuốc. Mà hắn một câu cũng chưa nói, đã cai cái thứ mình nghiện nhiều năm, từ đó về sau không hề hút thuốc. Tĩnh Vân cắn môi, trong lòng loạn không thôi, hai tay cũng xoay ba lô, nỗi lòng hỗn loạn khó có thể bình tĩnh lại được. Rốt cuộc, Giang Chấn chịu làm tất cả, là vì trách nhiệm, hay là, hay là -- hay là vì khác? Nàng không dám ôm ấp hy vọng, chỉ sợ sẽ lại càng thất vọng hơn. Nhưng không biết tại sao, nước mắt lại trào ra khỏi hốc mắt, vừa mới bước ra siêu thị, nàng liền khóc sướt mướt. ‘Vì sao anh lại đối với tôi tốt như vậy?’ nàng hai mắt đẫm lệ, ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn lại không thương nàng, cần gì đối tốt với nàng như vậy? Chẳng những theo tới trung bộ, còn như hình với bóng theo nàng, bá đạo nắm giữ hành tung của nàng, mà hơn nữa lúc nào cũng bảo đảm an toàn cho nàng, không để nàng ngã, hay bị thương. Nhưng hắn đối nàng càng tốt đến đâu, nàng càng thấy lo lắng đến đó vì tất cả những thứ đó đều chỉ vì trách nhiệm. Giang Chấn làm thinh, cúi đầu nhìn nàng, không hiểu tại sao nàng nói khóc liền khóc. ‘ Đừng khóc, như vậy không tốt cho đứa nhỏ đâu.’ hắn thử trấn an nàng. Nàng lại tức giận! ‘Đứa nhỏ đứa nhỏ! Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có đứa nhỏ!’ Vì lời nói của hắn trong lòng nàng không hỗn loạn nữa mà ngược lại là phẫn nộ. Người đi bên đường lập tức chú ý tới hai người. Có một phu nhân trông phúc hậu nhìn thấy nàng khóc thương tâm như vậy thì lập tức chạy lại, mở một vòng tay ôm nàng vào ngực. ‘ Tĩnh Vân, làm sao vậy? Ngoan nha, đừng khóc đừng khóc, nói cho má Thẩm biết, có phải anh ta bắt nạt con không?’ nói xong, bà còn hung hăng trừng mắt với Giang Chấn, vẻ mặt hung dữ, như có ý nghĩ hắn là kẻ thù của phụ nữ. ‘ Không phải.’ nàng khóc sướt mướt, đầu tiên là lắc đầu, nhưng một lát sau lại bắt đầu gật gật đầu. ‘Phải!’ Càng nhiều phụ nữ chạy lại đây. ‘Tĩnh Vân, cháu cứ nói đi, đừng sợ, nói cho chúng ta biết, anh ta bắt nạt cháu thế nào!’ Vương phu nhân lớn tiếng nói, làm chỗ dựa cho cô bé yếu đuối. Tĩnh Vân khóc thút thít mở miệng. ‘Anh ấy cai thuốc!’ Đám phụ nữ quay mặt nhìn nhau, lặng thinh. ‘ Hả, thế không phải tốt lắm sao?’ ‘ Đúng vậy, cái ông chồng quỷ nhà ta, ta bắt ổng cai thuốc, bắt những ba mươi mấy năm, mà đến giờ, ổng vẫn một ngày hai bao Trường Thọ!’ Tĩnh Vân khuỵu chân, nước mắt rơi càng nhiều. ‘ Cháu không chỉ muốn anh ấy cai thuốc không thôi!’ nàng không cần hắn nhẹ nhàng, không cần được hắn để ý,vì nếu không, nó sẽ chỉ làm nàng không thể hạ quyết tâm. ‘Còn nữa, anh ấy không chịu ly hôn với cháu!’ u Dương phu nhân vừa vặn cũng trên đường, nên chạy lại, mở miệng khuyên nhủ: ‘Ôi, ta nói này Tĩnh Vân, là vợ chồng, việc cãi nhau cũng khó tránh khỏi, cháu đừng xúc động quá, hãy bình tĩnh ngẫm lại trước, đừng có mà ly hôn!’ ‘Nhưng mà cháu hỏi anh ấy, nếu cháu không mang thai, anh ấy có lấy cháu không.’ Tĩnh Vân khóc rất đau lòng. ‘mà anh ấy nói không!’ Đám phụ nữ xôn xao lên, mỗi người đều có vẻ mặt ngưng trọng, có người thì trừng Giang Chấn, có người thì lắc đầu quầy quậy. ‘ Thật là nhìn không ra đấy nha!’ ‘ Đúng vậy, lấy Tĩnh Vân chỉ là vì đứa nhỏ trong bụng cô ấy.’ Mọi người trái một câu, phải một câu, thay nhau quở trách Giang Chấn không được. Tĩnh Vân lau nước mắt, tiếp tục khóc kể. ‘Anh ấy còn nói, cháu chỉ là đồ đa năng trong nhà anh ấy thôi.’ Giang Chấn bảo trì im lặng mà cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa rít gào ra tiếng. ‘Anh không có!’ hắn xiết chặt nắm tay, muốn tiếp cận Tĩnh Vân, lại bị đám phụ nữ che chắn. ‘Đó là do chị của em nói trước, anh chỉ là tức quá, mới thuận theo lời của cô ấy thôi.’ ‘Nếu anh không nghĩ như vậy, thì sao có thể thuận theo lời chị ý được chứ?’ Bị đám người vây quanh như bức tường, Tĩnh Vân vừa khóc vừa kêu. ‘Chính vì anh nghĩ như vậy, mới có thể nghe theo!’ ‘ Em –’ Giang Chấn tức giận đến nổi cả gân xanh, mà không dám làm gì nàng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng oan giận khóc than với đám phụ nữ kia. ‘ Còn nữa còn nữa, khi cháu xem tivi, nhìn đến nữ nhân vật chính sắp chết, cảm thấy rất đau khổ mà khóc!’ nàng khóc nức nở. ‘Các bác biết anh ấy nói gì không?’ Đám phụ nữ dựa vào, vẻ mặt nghiêm túc nghe. ‘Anh ấy nói, đó là giả ! Đó là giả -- !’ Đám phụ nữ phát ra tiếng kinh hô, như thể Giang Chấn đã phạm phải cái tội tày trời vậy. ‘Chết, sao có thể thế được?’ ‘Thật đáng sợ, tên này máu lạnh quá, không có lệ sao?’ ‘ Đúng vậy, đáng sợ!’ ‘ Mau đưa Tĩnh Vân đi đi, đừng để ở cùng với người đàn ông này.’ ‘ Đúng vậy đúng vậy!’ Bà u Dương gật mạnh đầu, mang Tĩnh Vân hướng đi. ‘Ngoan, Tĩnh Vân đừng khóc, đi tới nhà ta ăn một bữa cơm, rồi nhiều người ở lại với cháu cùng xem phim, yên tâm, nhà chúng ta không ai dám nói đó là giả đâu.’ (Cam: Đùa, đến chết với cái trấn này! :D) Mười mấy người phụ nữ, cứ như vậy trước trước sau sau vây quanh Tĩnh Vân nhỏ bé, bỏ lại Giang Chấn sắc mặt xanh mét đằng xa. [ Bạn đang đọc truyện tại santruyen.com ] ‘Đến tôi ở cái trấn này cũng phải nói cái tập đoàn phụ nữ ở đây, thực đáng sợ mà!’ Giọng nói to bỗng dưng vang lên. ‘Trăm ngàn đừng đắc tội các bác ấy, nếu không sẽ phải tự chịu đấy.’ Giang Chấn quay đầu, lửa giận nhuốm cả đôi mắt đen, quét về phía Thành Đại Nghiệp. ‘Nếu cậu muốn tới để ăn đánh, tôi sẽ rất vui khi được hỗ trợ.’ hắn lạnh lùng nói, xiết chặt nắm tay, đang tức giận mà không có chỗ phát tiết. ‘Ê, đừng giận cá chém thớt lên người tôi nha, tôi chỉ vừa mới đi ngang qua, vừa vặn đứng ở một bên, rồi lại vừa vặn xem hết và nghe hết trò hay vừa rồi thôi.’ Thành Đại Nghiệp cười to, một tay đút ở trong cái túi quần. Giang Chấn xoay thân, đi về phía Hướng gia, Thành Đại Nghiệp phía sau lại mở miệng. ‘Giang học trưởng, Giang phó đội trưởng, anh còn giả vờ lãnh đạm làm gì? Đối với con gái, giả vờ lạnh là vô dụng.’ hắn ân cần chân thành khuyên răn, nhịn tò mò không được lại hỏi một câu. ‘Đúng rồi, vừa nãy tại sao anh không nói câu đó?’ ‘Nói cái gì?’ hắn thô lỗ hỏi. ‘Thì kim bài miễn tử ý!’ ‘Cái gì?’ ‘Thì là ‘anh yêu em’ ấy!’ Thân hình cao lớn đột nhiên cứng đờ, Giang Chấn vừa mua đồ ăn, đứng dưới ánh chiều tà, hai mắt đăm đăm, mà như là bị sét đánh vậy, khiếp sợ động cũng không dám động. Thành Đại Nghiệp thấy hắn bất động, thì lại chạy tới quấy nhiễu. Nhìn thấy vẻ mặt Giang Chấn, hắn nheo mắt, quan sát trong chốc lát, rồi đột nhiên điên cuồng cười tiếng. ‘Không thể thế được? Chắc anh hay nói giỡn ấy chứ? Anh chưa bao giờ nói với cô ấy những lời này à? Ha ha ha ha ha, khó trách cô ấy trách móc, nói muốn ly hôn với anh!’ hắn ôm bụng, cười đến ngả nghiêng. Hắn yêu nàng? Hắn yêu nàng? Hắn yêu nàng? Ba chữ này, không ngừng quanh quẩn ở trong đầu Giang Chấn, sắc mặt hắn trắng bệch, từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên hắn cảm thấy mình không biết bị làm sao. Thành Đại Nghiệp nhìn hắn, tiếng cười hơi nhỏ lại. ‘Ê, Giang Chấn!’ Hắn quay đầu, ánh mắt không phải lạnh lẽo mà tay chân loạn lên, là bối rối. ‘Không thể nào!’ Thành Đại Nghiệp kêu to ra tiếng. ‘Chẳng lẽ anh chưa phát hiện ra chuyện này à?’ Vẻ mặt hắn hiện lên chữ không thể tin, lập tức lại bắt đầu cười như điên. ‘Ha ha ha ha ha, anh vì cô ấy cai thuốc, hơn thế, lại từ Đài Bắc đuổi theo vợ tới tận đây, thế mà lại không biết mình yêu cô ấy?’ Bốp! Giang Chấn phục hồi tinh thần lại, hung hăng tống cho Thành Đại Nghiệp một quyền. Cái đấm đó rất mạnh, làm cho Thành Đại Nghiệp ngã xuống đất, lại còn đánh cho hắn hết cười mới thôi. ‘ Ha ha ha ha ha, chê cười kiểu này rất phấn khích, không hổ danh bạn học ta nói hai ta khác hẳn nhau.’ hắn miễn cưỡng đứng dậy, cười không ngừng, thậm chí còn chủ động tiến lên gần. ‘Vì cảm tạ anh đã chê cười tôi, tôi nguyện ý để anh đánh thêm một quyền nữa. Đến đi đến đi, đánh tôi đi!’ Giang Chấn mặt lạnh, không chút do dự động thủ. Quyền này mạnh, đánh cho Thành Đại Nghiệp bay xa mấy mét, đập mạnh vào tường, rồi chậm rãi trượt xuống. Anh yêu em. Canh nóng sôi ùng ục ở trongnồi. Chỉ cần nói ba chữ này là cóthể thu phục nàng sao? Mấy ngày nay, hắn thủy chung vẫn tựhỏi về vấn đề này. Canh củ cải nấu với sườn. Ngoài cửa sổ ở ruộng hoa, dưới ánhmặt trời những bông hoa đón gió lay động. Giang Chấn nhíu mày, làm nhưkhông thấy cảnh đẹp ngoài phòng, chỉ chú ý xem rồi lấy cái thìa múc canhcủ cải sườn trong nồi ra. Thế này có nhừ quá không? Hắn múc lên một thìa, cho vàotrong miệng, rồi chưa đầy hai giây đã ném củ cải nóng ra ngoài. ‘Shit!’ Hắn mắng một tiếng, vung ngón tay,nhìn nhìn đống củ cải cứng ngắc đi tìm nơi nương tựa. Hắn đảo cái thìa, đang muốn xoayngười đi trở lại, làm mát ngón tay bị nóng, thì di động để bên hông lạivang lên. ‘Alo, Giang Chấn đây.’ ‘ A Chấn –’ Giọng Tĩnh Vân kinh hoảng từ diđộng phát ra, rồi bỗng dưng cắt đứt. Toàn thân hắn căng cứng khi nghethấy một giọng nam trầm thấp lãnh khốc nói. ‘Đội phó Giang, cho mày hai mươiphút để tự mình đến đống phế liệu bên cạnh nhà kính trồng hoa, khôngđược mang dao, không được báo cảnh sát, không lái xe, tao mà nhìn thấycó những người khác thì mày hãy chờ mà đi nhặt xác vợ mày cùng đứanhỏ đi.’ Đối phương vừa nói xong, lập tứcdập máy. Mẹ kiếp! Hắn nhận ra giọng nói này. Giọng nói này thuộc về một têntội phạm nghiêm trọng tên Hắc Hổ. Hắn ta là một kẻ giết người không chớpmắt, khi lần đầu tiên hắn ta bị sa lưới cũng là do Giang Chấn bắt. Lầnđó, hắn làm mù một con mắt của Hắc Hổ nên hắn ta vẫn ghi hận tronglòng. Hai tuần trước, Hắc Hổ cùng đámtội phạm khác vượt ngục đào tẩu, trong lúc cảnh sát truy kích, thì bịtrúng một viên đạn rơi xuống biển, cảnh sát tản ra tìm kiếm cứ nghĩhắn không được chữa trị sẽ chết, không thì rớt xuống biển chết đuốirồi. Xem ra, cảnh sát đã lầm. Hắc Hổ cònsống, chẳng những sống,mà hắn còn bắt Tĩnh Vân rồi! Tuy rằng biết, mình không thể nghelầm được giọng Tĩnh Vân nhưng hắn vẫn gọi điện thoại cho Hướng Vinh ngay. ‘Hướng vinh, Tĩnh Vân có ở đókhông?’ điện thoại vừa nhấc, hắn hỏi luôn. Bình thường, Tĩnh Vân hay đếncửa hàng họ Hướng để giúp, thuận tiện đi bộ vận động ở ruộng hoa. ‘Một giờ trước cô ấy đi về, anhkhông thấy cô ấy à?’ ‘Không.’ Yết hầu hắn co rút nhanh.‘Cô ấy đi một mình sao?’ ‘Ừm.’ Hướng Vinh bắt đầu phát hiệnsự tình có chút không thích hợp. ‘Có cần tôi bảo người đi tìm cô ấy không?’ ‘Không cần, có thể cô ấy đi muacái gì đó thôi.’ Giang Chấn bình tĩnh trả lời. ‘Tôi đi đón cô ấy làđược, cảm ơn.’ Đáng chết, hắn đã xem nhẹ rồi! Hắn cứ nghĩ đến cái trấn này,nàng sẽ an toàn vô lo, nhưng không dự đoán được vẫn có chuyện xảy ra. Giang Chấn tắt bếp ga, bỏ điệnthoại di động vào bên hông. Tuy trên người đã giấu một thanh chủy thủ, nhưnghắn vẫn bước nhanh về phòng, rút một thanh chuỷ thủ nữa trong hành lýra, giấu vào trong đùi. Nhà kính trồng hoa ở trên sườnnúi, cho dù lái xe cũng đã mất hơn mười phút. Thời gian không đủ, hắn không rảnhđể kiểm tra, cũng không dám mạo hiểm báo cho những người khác. Hắc Hổ nếucó thể bắt cóc Tĩnh Vân, thì không thể loại bỏ khả năng hắn đã cài hệthống nghe trộm trong nhà họ Hướng. Giang Chấn chỉ có thể mau chóng vượtqua ngọn núi này. Trời không nắng, nhưng người lại toả ra một sức nóng mãnh liệt. 3 km. Hắn đã chạy được 3 km, còn có 1 kmnữa. Hắc Hổ không cho phép hắn lái xe lênnúi, vì muốn tiêu hao thể lực của hắn. Bởi vậy, tuy nóng vội, tuy mồ hôi đãướt đẫm, Giang Chấn vẫn chỉ duy trì bước đi không nhanh cũng không chậm,chạy trên con đường núi. Hắn không dám nghĩ nhiều đến tìnhcảnh của Tĩnh Vân, chỉ hết sức bảo trì bình tĩnh, một lần nữa trong đầunhớ lại tư liệu về Hắc Hổ. Hắc Hổ họ Vương, xuất thân là línhđánh thuê, sở trường là đánh du kích, có tài bắn súng siêu chuẩn. Tên đó trên người nhất định có dao,hắn phải giải quyết khẩu súng trước mới được. Giờ hắn chỉ hy vọng,trên tay Hắc Hổ không vũ khí mạnh, cũng không gọi đám phiền toái đếnhỗ trợ trước. Cuối con đường núi, xuất hiệnmột đống phế liệu bên cạnh nhà kính trồng hoa. Giang Chấn đi chậm lại, tớitrước nhà kính thì ngừng. Hắc Hổ chờ lâu ngày, nhìn lên thấyhắn xuất hiện, lập tức bỏ tay đang bịt miệng Tĩnh Vân, chậm rãi đi ra. ‘Phó đội trưởng, phiền toái choanh rồi, đầu tiên hãy bỏ con dao nhỏ ra, chậm rãi quăng đi.’ Hắc Hổ chĩasúng vào Tĩnh Vân, để nàng che ở trước người. ‘Mày đừng có mà giở tròquỷ, tao đây lá gan nhỏ lắm, nếu mà bị cái gì làm cho giật mình, thì chỉsợ sẽ lỡ tay cướp cò bắn vào cái đầu nhỏ bé xinh đẹp của vợ màyđấy.’ Tĩnh Vân giãy dụa, cực lực muốnngả đầu qua một bên. Nhưng, cái tay bại hoại đó lại lấy bóp cổ của nàng,làm nàng không thể hô hấp. Thấy vẻ mặt nàng thống khổ, GiangChấn hai mắt nhíu lại, rút con dao nhỏ bên hông ra, ngoan ngoãn quăng đi. ‘Đá xa ra một chút.’ Hắc Hổ ghìmchặt cánh tay, lạnh giọng ra lệnh. Giang Chấn theo lời, dùng chân đádao nhỏ vào bụi cỏ. ‘Tốt lắm, tốt lắm.’ Hắc Hổ vừa lòngnở nụ cười. ‘Mày muốn thế nào?’ ‘Muốn thế nào á?’ Hắc Hổ hướngnòng súng về phía Giang Chấn, nghiến răng nghiến lợi nói: ‘Mày phế mộtcon mắt của tao, nên phải trả mạng—’ Mắt thấy Giang Chấn tay không tấcsắt, mà tên bại hoại lại sắp nổ súng. Tĩnh Vân trong lòng lo lắng, không chútnghĩ ngợi, lại gần sát dùng lực từ sau đánh tới. Hắc Hổ vạn vạn lần không nghĩ tới,cô gái nhỏ bé này lại dám phản kháng hắn. Từ lúc bắt cóc nàng đến bâygiờ, hắn thủy chung khinh thường nàng quá mức, nhưng lần va chạm này đauđến mức không muốn sống, thật đúng là hắn bị đâm đến mức mất cânbằng. Cái va chạm đều làm cho cả haingười đồng thời ngã xuống đất. Bùm! Tiếng súng bên tai nàng nổ bậtra, tiếng vang lớn làm nàng choáng váng. Trong khoảng thời gian ngắn, nàngkhông nghe thấy gì, chỉ cảm thấy dưới thân có một cơn co rút đau đớn. Tĩnh Vân rên rỉ, hai tay ôm bụng,lảo đảo muốn chạy, may mắn thế nào, đá trúng khẩu súng rơi trên mặt đất.Khẩu súng bị nàng đá, bay ra ngoài, rơi xuống một bên vách núi. ‘Con mẹ nó!’ Tiếng chửi bậy phẫn nộ làmnàng sợ tới mức vội vàng trở lại. Chỉ thấy Hắc Hổ tay nắm dao nhỏ, giờ đãthành cây đao, trên chuôi đao còn khắc một nụ hoa nhỏ. Hắc Hổ đau và giận dữ, gầm rú rútdao ra, máu tươi không ngừng trào ra từ lòng bàn tay. Vẻ mặt hắn hung ác,ánh mắt thì điên cuồng, bước tới lại gần nàng. Trước có ác nhân, sau có vách núi,nàng chỉ có thể chạy về phía nhà kính. Hắc hổ đang muốn đuổi theo, lại nghethấy tiếng lãnh khốc của Giang Chấn. ‘ Hắc Hổ, mày chỉ có thể đối phóvới đàn bà thôi sao?’ Giọng nói kia ở rất gần, ngayphía sau hắn! Hắc Hổ lông tơ dựng thẳng đứng, nắmchặt đao trên tay, lập tức xoay người lại, đối mặt Giang Chấn, hung hăng mắng:‘Mẹ kiếp, muốn tìm cái chết, ÔNG ĐY sẽ thành toàn cho!’ Một đao loé sáng hướng vào GiangChấn. Hắn mạnh mẽ cúi người, xiết chặtnắm tay thụi một đấm vào bụng Hắc Hổ. Hắc hổ kêu đau một tiếng, không camlòng yếu thế phản thủ một đao, ngay trên lưng Giang Chấn, từ miệng vếtthương máu chảy ra, máu đỏ tươi, nháy mắt đã nhuộm đỏ áo Giang Chấn. Bên ngoài nhà kính trồng hoakhông ngừng truyền đến tiếng đánh nhau, hơn nữa bụng từng đợt co rút đau đớn,Tĩnh Vân không dám chạy, chỉ có thể dừng bước, bỏ mảnh vải nhét ở miệngra. Nàng lau mồ hôi, chịu đau đớn,trốn bên đống phế liệu trong nhà kính trồng hoa, vẻ mặt lo lắng thò rangoài xem xét. A chấn tay không tấc sắt, cònngười đàn ông kia đã có được cái dao của A Chấn, đã vài lần ra tay, tuyhắn ta bị đánh rất thê thảm nhưng trên người A Chấn cũng đã nhuốm màuvì vài phát chém. Mỗi lần hắn bị xoẹt một đao làlòng nàng lại một lần co rút, nhưng cũng không dám hô to, vì sợ giọngcủa nàng sẽ làm hắn phân tâm. Từ đầu tới cuối, nàng chỉ có thểmột tay bịt chặt miệng, một tay phủ lên bụng, rưng rưng cố cầu nguyện. Làm ơn, làm ơn, đừng cho A Chấn gặpchuyện không may...... Làm ơn, làm ơn, đừng cho cục cưnggặp chuyện không may...... Ngay sau đó, trấn đấu của haingười cũng đã tạm ngưng. Hai người thở dốc vài giây, rồi Hắc Hổ tấn côngtrước, chuẩn bị chém một đao nhưng Giang Chấn lại dễ dàng thoát được. Giang Chấn đá một cước chính giữangực Hắc Hổ. Trong không khí phát ra tiếng củaxương cốt gãy vụn, Hắc Hổ bị ngã, lại đâm phải một cái cuốc đã han gỉđể một ven đường. Sắt đâm thủng qua ngực hắn, hắn không kịp hự một tiếngđã tắt thở. Giang Chấn đi qua, một cước đạp lêncánh tay phải của Hắc Hổ. ‘Đây là đồ của tao.’ hắn khom ngườilấy thanh chủy thủ về, cắm vào trong vỏ, xong mới chạy vào trong nhàkính. ‘Tĩnh Vân? Em ở đâu thế?’ ‘ Ở...... Ở trong này......’ Nàng vươn tay, cố sức hô lên, nhưnggiọng nói vẫn nhỏ tí. Giang Chấn trong lòng giật mình, vộivàng tiến vào căn nhà kính đã bị huỷ, nhìn thấy mặt nàng trắng bệch, đổmồ hôi lạnh tay ôm bụng, ngồi sát ở góc tường. ‘ Sao lại thế này?’ hắn ngồi xuống,bàn tay to có chút khẽ run, nhẹ nhàng vuốt ve mặt nàng, lau khô mồ hôi. ‘ Em...... em...... Bụng...... Đauquá......’ nàng ngẩng đầu, rưng rưng nhìn hắn, run run khó thở. ‘Đauquá...... vừa ...... té ..... đứa nhỏ...... Đau quá......’ Bụng đau, nàng nóinăng lộn xộn. ‘Yên tâm, không có việc gì đâu.’ Hắnmuốn bảo trì bình tĩnh, giọng nói đã có chút run run. Hắn lấy di động bên hôngra, lại phát hiện sau trận đánh vừa rồi, di động đã không thể sử dụng. ‘ A Chấn......’ Tĩnh Vân đau đếnmức rớt lệ. ‘Không sao mà, đừng lo lắng.’ Hắnném di động xuống, ôm ngang lấy nàng, kiên định nói nhỏ. ‘Anh sẽ mang emtới bệnh viện ngay, anh sẽ không để cho em có chuyện đâu.’ Nói còn chưa xong, hắn đã ôm nàngxuống núi. ‘Đừng ...... A Chấn...... Anh bịthương. Để ...... để em xuống......’ ‘ Chỉ có trầy da thôi, không cógì, ngoan, em đừng nói cũng đừng lo lắng, sẽ tới bệnh viện nhanh thôi.’ ‘Nhưng mà...... A!’ một cơn đaukhác lại tới, Tĩnh Vân lui vào trong lòng hắn, ôm bụng nhẫn nại, chờ cơnđau đi qua. Đáng chết, quá sớm, nàng sinh non! Sắc mặt Giang Chấn trắng bệch,cước bộ nhanh hơn, ôm nàng xuống núi. Hắn không dám chạy, sợ sẽ làm tìnhhuống càng tệ hơn. Tĩnh Vân vì đau đớn, không thể khángnghị, chỉ có thể lau mồ hôi lạnh, ôm bụng, chôn khuôn mặt nhỏ nhắn của mìnhtrên đầu vai đầy máu của hắn. Trưa. Trời xanh mây trắng, hắn rõ ràng cóthể thấy, cái trấn dưới chân núi yên bình, nhưng con đường thường chỉmười phút ngắn ngủn, giờ lại dài đằng đẵng. Lòng Giang Chấn nóng như lửa đốt,ôm chặt Tĩnh Vân trong lòng. Tay hắn co rút, chân đau đớn, toàn thân mìnhđều là máu. Nàng kỳ thật không nặng, cho dù đãcó thai, cũng bất quá chỉ năm mươi mấy kg. Hắn từng mang sức nặng như vậy điđến mấy km, nhưng đó là vác trên lưng, không phải nựng trong ngực. Hắn giờ vừa chạy hết một đườngnúi, trải qua một hồi sinh tử đánh đấu, hơn nữa lại bị thương, cơ thể mệtmỏi vô hạn lại cộng thêm thống khổ đều đồng thời tra tấn hắn. Nhưng hắnkhông dám mạo hiểm lưu nàng lại một mình đi cầu viện, lại càng không dám lúcnày buông nàng ra. Chất lỏng ấm áp xuyên qua quần áocủa nàng, ẩm ướt dính vào cánh tay của hắn. Nàng bắt đầu chảy máu! Tĩnh Vân run run ngẩng đầu lên, mặttrắng như tờ giấy, lệ như chảy ra, suy yếu mở miệng. ‘A Chấn, anh dừng lạiđi...... Buông em xuống ...... Chớ đi nữa ......’ Hắn mím môi không nói, chẳng nhữngkhông dừng lại, mà còn bắt đầu đi nhanh hơn, chạy trên đường núi. ‘ A Chấn......’ nàng khóc nức nở,nắm áo hắn. Máu hắn đỏ nhuốm cả tay nàng, quần áo nàng, miệng vếtchém máu chảy ra không ngừng. Nàng nhìn khuôn mặt tuấn tú giờ đãnhợt nhạt, biết hai tay của hắn nhất định rất rất đau. ‘Không cần chạy...... A Chấn......Đừng chạy...... Anh sẽ chết mất...... A Chấn!’ nàng khóc cầu hắn. Giữa hai chân chất lỏng ấm áp dầndần chảy ra, máu nhàng nhuộm ẩm váy, cộng thêm cả máu của hắn từcánh tay bị thương. Hắn không để ý tới nàng, chỉ cước bộ nhanh hơn, mộtđường tới bệnh viện. Cho dù không giữ được đứa nhỏ, hắncũng muốn bảo vệ nàng, hắn không muốn mất nàng, hắn không thể mất nàng...... Từ lâu nay, hắn vẫn chỉ một người,nhưng ngoài ý muốn, nàng đã xông vào bức tường phòng thủ vững chãicủa hắn, nơi chỉ có màu đen và trắng vậy mà nàng đã dùng nụ cườitươi tắn ngọt ngào biến nó hoang vu thành sống động. Hắn không muốn lại phải đối mặtvới căn phòng trống vắng, cho dù hai tay của hắn sẽ tàn phế thì hắn cũngkhông nguyện ý buông nàng ra! Mặt trời đã nhô lên cao, nắngchiếu xuống mặt đường nhựa, làm nó nóng rát đến mức bốc hơi. Mồ hôi hắn đổ như mưa, chỉ cảmthấy đầu choáng váng, chỉ may nhờ có ý chí chống đỡ, hắn mới có thể tiếptục chạy xuống. Tĩnh Vân khóc cả mặt đều là lệ, rấtsợ A Chấn sẽ vì mất máu quá nhiều mà chết ở trên đường núi. Ngay phía sauđó, một chiếc xe cứu hỏa xuất hiện, không đợi hai người vẫy, người lái đãdừng lại. ‘ Giang Chấn, sao lại thế này?’Thành Đại Nghiệp từ trên xe nhảy xuống. ‘Hướng Vinh nói, Tĩnh Vân không vềnhà, anh cũng theo không thấy đâu, người trên trấn tất cả đều đang tìm haingười đấy.’ ‘Nàng đau bụng .’ Giang Chấn thởdốc, ôm Tĩnh Vân lên xe. ‘Cho chúng tôi tới bệnh viện, mau!’ Nhìn Tĩnh Vân khóc sướt mướt, cảngười Giang Chấn lại đầy máu, Thành Đại Nghiệp không nói hai lời, lập tức mởxe cứu hỏa, bật đèn báo hiệu cứu hoả (Cam: với cái đèn này, anh cóthể chạy tới tốc độ bạt mạng :D), dùng tốc độ nhanh nhất chạy trênđường núi, rồi thả ga cho xe lao xuống. Dọc theo đường đi, tay Giang Chấntừng trận co rút đau đớn nhưng vẫn cũng không buông thê tử ở trong lòng ra. ‘ Yên tâm, không có việc gì, sẽtới bệnh viện ngay đây, em đừng sợ, ngoan, sẽ không sao, anh sẽ không để choem có chuyện đâu, em còn phải giúp anh thật lâu thật lâu, em tuyệt đối sẽkhông có chuyện gì.’ hắn không để ý chính mình đang dùng cánh tay đau đớn,giọng nói mềm nhẹ lặp đi lặp lại một lời nói. Thành Đại Nghiệp ở bên nghe đượckinh hãi giật mình, thật không biết những lời của Giang Chấn này là nóicho Tĩnh Vân nghe, hay là nói cho chính Giang Chấn nghe nữa. Giang học trưởng giỏi giang,trong trường cảnh sát nổi tiếng lãnh khốc vô tình. Hắn chưa bao giờnhìn thấy Giang Chấn không thể kiềm chế, xem ra Tĩnh Vân nếu thực sự cóchuyện gì không hay xảy ra, Giang Chấn khẳng định cũng sẽ chết mất. Thành Đại Nghiệp một bên lái xe, mộtbên dùng vô tuyến thông báo tới bệnh viện. Vừa rời núi, hắn lập tức tănghết ga, xe cứu hỏa gào thét chạy như bay qua trấn, mọi người tự động mởđường cho xe đi. Vài phút sau, xe cứu hỏa đã tớibệnh viện. Phòng cấp cứu bác sĩ, ý tá đãchuẩn bị tốt chờ ở ngoài cửa. Vừa thấy xe cứu hỏa đến, bọn họ lập tức kéogiường bệnh, nhanh chóng tới. Giang Chấn cũng không để cho bấtkì ai giúp đỡ, chính mình ôm Tĩnh Vân xuống xe, đem nàng phóng tới giườngbệnh. Sắc mặt hắn, còn tái hơn cả thê tử, quần áo toàn thân nhốm đầymáu tươi. ‘Các người còn làm gì nữa, maunhìn cô ấy đi!’ hắn hét to, trong mắt đầy lo lắng. Vài bác sĩ, y tá, vội vàng đẩygiường bệnh vào phòng cấp cứu. Giang Chấn đi theo bên cạnh, xoay người laulệ trên mặt nàng. ‘Xuỵt, đừng khóc, anh đi cùng em,đừng sợ.’ ‘Không cần, anh đừng theo em, mauđể bác sĩ xem vết thương cho anh ......’ nàng khóc, bụng đau, tâm còn đauhơn. ‘Anh không sao.’ hắn nắm chặt tay nàng,kiên trì không đi. Trong phòng cấp cứu, y tá truyềnnước, lau sạch máu, khử trùng, trong hỗn loạn, bác sĩ muốn Giang Chấnrời khỏi cô vợ mang thai đi cầm máu, nhưng hắn lại kiên trì không rời đi,cứ chờ một bên nắm tay nàng. Thật vất vả, cho đến khi bác sĩphải cam đoan với hắn, đứa nhỏ được an toàn, tình huống của nàng đãổn định, Giang Chấn mới thở dài nhẹ nhõm, cả người trầm tĩnh lại. Vài giây sau, trước mắt hắn độtnhiên tối sầm, thân hình cao lớn suy sụp rồi ngã xuống. May mà bác sĩ bên cạnh đúng lúcđỡ được hắn, không để cho hắn bị ngã. ‘A Chấn? A Chấn!’ Tĩnh Vân gấp đếnđộ phát khóc, gọi to tên hắn. ‘Anh không sao......’ hắn mở mắt ra,lắc lắc đầu, vì mất một lượng máu lớn nên toàn thân vô lực. Nhìn nàng mặt đầy nước, hắn muốnnâng tay lên, lau lệ đi, nhưng hai tay đã quá mệt mỏi không có sức đểnâng lên. Hắn chỉ có thể mở miệng, dùng giọngsuy yếu nói. ‘Anh yêu em.’ ‘ Em cũng...... Em cũng yêuanh......’ nàng khóc nói. Đợi lại chờ, phán lại phán, cuốicùng nàng cũng chờ được nghe từ miệng hắn, nghe được ước mơ tha thiếtcủa nàng, nhưng lại vạn vạn lần không nghĩ tới, nó lại xảy ra trong tìnhhuống này, chính miệng hắn nói yêu nàng. ‘ Đừng ly hôn với anh ......’ hắndùng chút ít sức lực cuối cùng, nói ra câu này. ‘ Vâng! Em không ly hôn ...... AChấn...... A Chấn!’ Hắn hôn mê. ‘Anh ta bị mất máu quá nhiều rồi,đẩy anh ta vào phòng phẫu thuật, truyền máu ngay.’ Bác sĩ hạ lệnh, phải dùng sứcthật mạnh mới gỡ của tay hắn ra khỏi nàng, để hắn nằm lên một cáigiường khác. Không mất đến một lúc, GiangChấn đang hôn mê bất tỉnh đã được đẩy vào phòng. Còn Tĩnh Vân vào phòngbệnh khác. Nàng lo lắng tới mức không thể hôhấp, nằm ở trên giường đợi rất lâu rất lâu, không ngừng khẩn cầu trời xanh,phù hộ cho Giang Chấn có thể bình an vô sự. Nàng không hề hoài nghi, không hềtự huyễn hoặc. Hắn ngay cả mệnh cũng có thể không cần, cho dù người đầymáu vẫn ôm nàng xuống núi, nàng đã tự cảm giác được tâm ý của hắn. Giang Chấn yêu nàng. Cho dù trước khi hôn mê, hắn khôngnói ra những lời này, nhưng nàng vẫn có thể hiểu được tình ý của hắn. Người của Hướng gia lục tục tới,Thành Đại Nghiệp và Trần Chí Minh cũng vào phòng bệnh, hỏi thăm việc đãtrải qua. Nàng kể hết lại, rồi tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục chờ đợi. Hai tiếng sau, bác sĩ mới quaylại, báo cho nàng tình trạng của Giang Chấn. ‘Thắt lưng Giang tiên sinh có mộtvết thương bị rách, trên người cũng có nhiều vết thương, nên bị mất máuquá nhiều. Nhưng mà ca phẫu thuật rất tốt, cô có thể yên tâm.’ Bác sĩnói thật cẩn thận. ‘Còn nữa, hai tay của anh ta ôm cô lâu quá nên cơ bắp corút căng cứng, tôi đã thả lòng cơ cho anh ta và tiêm thuốc giảm đaurồi.’ Hòn đá lớn nặng trịch tronglòng giờ mới được gỡ bỏ. Tĩnh Vân nhẹ nhàng thở ra, lại nhịn không đượchỏi: ‘Tôi có thể gặp anh ấy không?’ ‘Đừng lo lắng. Đại Nghiệp sợ anh tatỉnh lại nhìn không thấy cô sẽ làm loạn trong bệnh viện, nên đề nghị chúngtôi an bài cô trong phòng bệnh. Một lát nữa, sẽ có người đẩy anh tavào.’ ‘Vâng, cám ơn.’Khuôn mặt nhỏ nhắncủa Tĩnh Vân hơi hơi đỏ, e lệ mở miệng nói lời cảm tạ. ‘Đừng khách khí.’ Bác sĩ cườicười. ‘Cô hãy nghỉ ngơi tốt đi, có việc gì thì gọi cho y tá.’ ‘Vâng.’ nàng gật gật đầu. Bác si nói rồi đi ra ngoài, khônglâu sau, y tá đẩy Giang Chấn vào phòng bệnh. Hắn nằm ở trên giường bệnh, vẫn hônmê bất tỉnh, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Nàng không thể ngồi dậy, rất muốnsờ thử hắn, xem hắn có bình yên vô sự không, có bỏ nàng mà đi không...... ‘Cô y tá ơi!.’ nàng cố lấy dũngkhí, nhỏ giọng mở miệng. ‘Nếu cô không phiền, có thể giúp giường tôidịch sang đó một chút không?.’ ‘Tất nhiên là được rồi.’ Nhìn thấy trường hợp kinh tâmđộng phách bên trong phòng cấp cứu, tất cả mọi người ai cũng biết, cảmtình của đôi vợ chồng này sâu nặng biết bao nhiêu. Y tá đặc biệt dàn xếp, chẳng nhữngđem giường bệnh của nàng lại gần, thậm chí còn để hai người trên cùng mộtgiường bệnh. ‘Cám ơn cô.’ nàng đỏ bừng mặt, liêntục nói lời cảm tạ. ‘Không cần khách khí, hai ngườinghỉ ngơi đi!’ y tá cười nói, chốc lát đã ra ngoài. Phòng bệnh lại trở về yên tĩnh,ánh chiều tà buông xuống, xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng bệnh.Nàng tựa vào bên người hắn nín thở, mới nghe thấy hơi thở của hắn. Nước mắt lại tràn lên hốc mắt,nàng sụt sịt, vươn bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy bàn tay to của hắn rồi tựavào bên tai hắn nhẹ giọng nói nhỏ. ‘A Chấn, anh mau tỉnh lại đi.’ nàng dùng giọngnói mềm mại nhất. ‘Chờ anh tỉnh lại, chúng ta sẽ cùng nhau về nhà.’ Ngoại Truyện HAPPY ENDING Hai năm sau. Bên trong phòng chụp ảnh, tràn ngập không khí khẩn trương. Người chụp ảnh lại một lần ấn máy rồi lại một lần nhíu mày. Đứng trước màn ảnh Tĩnh Vân, đã cười đến mức cứng cả mặt, vô luận nhân viên làm thế nào, giúp nàng thế nào, khuyên nàng thả lỏng ra, mà đầu ngón tay nàng vẫn lạnh lẽo, không thể đạt được yêu cầu của đạo diễn. Cuối cùng, nàng chẳng những cười không nổi, mà còn nhanh chóng phát khóc. Cô bé ngồi trên đùi nàng, nhìn thấy mẹ khóc, cái miệng hồng mềm mại nhỏ nhắn cũng mở to, phối hợp ăn ý bắt đầu oa oa khóc lớn. Mẹ con hai người, ở trước màn ảnh ôm nhau khóc, khóc thật lớn. Đạo diễn mắt thấy trường quay bị biến thành một đoàn loạn xì ngầu thì chỉ có thể thân ngâm một tiếng, hai thái dương đau nhức. ‘Giang phu nhân, cô làm ơn bình tĩnh lại.’ Tĩnh Vân ôm con gái gật đầu, nước mắt vẫn rơi không ngừng. Quảng cáo lần này, nguyên là do ông chủ kế hoạch quen biết nàng, nhìn thấy con gái nàng có đôi mắt thật to, cái miệng nhỏ hồng hồng, làn da mềm trắng như bánh bao, đáng yêu đến mức làm người ta rất muốn cắn một ngụm, nên mời nàng tham gia chụp ảnh quảng cáo cho công ty bách hoá. Thân là một người mẹ kiêu ngạo, Tĩnh Vân lập tức đồng ý. Lòng tràn đầy ý nghĩ, có thể qua quảng cáo, cho mọi người biết được con người ta đáng yêu cỡ nào, đáng mến cỡ nào. Nhưng mà vạn vạn không nghĩ tới, khi bắt đầu quay chụp, nàng là mẹ nó mà lại khẩn trương đến mức không thể động đậy. Đúng lúc mọi người hết đường xoay xở thì thân ảnh cao lớn từ ngoài cửa đi vào, không coi ai ra gì ung dung tới thẳng màn ảnh. Nhìn thấy Giang Chấn xuất hiện, một lớn một nhỏ nước mắt giàn dụa nhanh chóng tiếp tục. Tĩnh Vân ở trong lòng hắn, con gái thì ôm đùi, phân đủ chỗ cho cả hai người, rồi khóc tới ẩm cả áo hắn. ‘Hu hu hu, A Chấn, người ta rất lo! Người ta cười không nổi!’ nàng cuối cùng cũng trầm tĩnh lại, nước mắt vẫn rơi không ngừng, vừa khóc vừa than. Chuyện tới nước này, nàng mới biết được, chụp ảnh quảng cáo hoá ra lại khó khăn đến vậy. ‘Vậy đừng cố, chúng ta về nhà.’ Giang Chấn ôm lấy con gái, nắm tay Tĩnh Vân, đảo mắt qua mọi người, đi ra ngoài, không thèm để người khác vào mắt. Ngại con mắt sắc bén của hắn, mọi người động cũng không dám động, chỉ có thể ở trong lòng kêu khổ. Nếu thật sự đi như vậy, thì quảng cáo mẹ con lần này, khẳng định họ sẽ bệnh, sẽ bị lột da mất! Cũng may, Tĩnh Vân tâm địa tốt, chưa chạy đi cùng chồng, nước mắt giàn giụa lắc đầu. ‘Không thể đi, em đã đồng ý với người ta rồi. Nếu giờ mà đi thì bọn họ sẽ bị phiền toái.’ Nàng tựa vào lòng hắn, nghe tiếng tim đập trong vòm ngực rộng lớn, cảm xúc đã dần dần bình phục. ‘A Chấn, anh ở lại giúp chúng em được không?’ nàng kéo áo sơ mi của hắn nhỏ giọng hỏi. ‘Hảo.’ Giang Chấn ngồi trong phòng đạo cụ, vợ và con đều ngồi trên đùi. Hắn vươn ngón tay, nhẹ nhàng lau sạch nước mắt trên mắt con gái. Cô bé giờ cũng không khóc nữa, hi hi cười né tránh, lại tiến vào lòng hắn, thoải mái cọ cọ. ‘Papa ở gần đây, con sẽ không khóc phải không?’ Tĩnh Vân chu miệng, hai tay vòng ôm gáy chồng, nhìn con gái đang cười hì hì. ‘Thế không giống em à?’ hắn nhíu mày, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười. ‘A Chấn!’ nàng quẫn đánh hắn, xấu hổ đến mức mặt hồng cả lên. Trên đôi môi mỏng hiện một nụ cười thật đẹp. Giang Chấn vươn tay, ôm chặt lấy vợ và con, dùng ngữ điệu trầm nhẹ nhất nói cười với hai người. Sau một lúc lâu, khi đạo diễn đến hỏi, Tĩnh Vân cuối cùng cũng gật đầu, đã sẵn sàng ngồi trước ống kính. Giang Chấn đứng ra khỏi màn ảnh, nhưng không cách quá xa, hắn đứng ở nơi đó, nơi mà hai người vẫn có thể thấy hắn. Chỉ cần nhìn thấy hắn, trong lòng Tĩnh Vân như có một con bướm bay. Nàng càng ngày càng thương hắn, cũng càng ngày càng thấy khóe miệng hắn mang ý cười. Nhất là sau khi sinh con gái, tính tình khó hiểu của Giang Chấn dường như đã thay đổi. Đối với người ngoài, tuy rằng hắn vẫn lạnh như băng, nghiêm khắc như xưa, nhưng khi về đến nhà, vẻ nguỵ trang lạnh lùng hoàn toàn biến mất, hắn yêu thương nàng, cũng yêu thương con gái của bọn họ. Ánh flash loé lên không ngừng, Tĩnh Vân đã không lo nữa, ôm con gái tươi cười trước màn ảnh. Qua một lúc, công việc chụp ảnh cũng đã hoàn thành. Tĩnh Vân sau khi nói chuyện với mọi người, liền cùng chồng, ôm con gái, ngọt ngào mật mật về nhà. Bản vẽ mẫu thiết kế, vài tuần sau được đưa đến. Vừa thấy ảnh chụp, Tĩnh Vân há hốc miệng vì kinh ngạc, rồi không ngừng lắc đầu. ‘Không được không được, không thể thế này!’ Ông chủ phòng kế hoạch vẻ mặt ủy khuất. ‘Nhưng mà mọi người nhất đã nhất trí với nhau cái ảnh này sẽ cho hiệu quả tốt nhất, cho nên –’ ‘Không được! Cho dù hiệu quả tốt nhất, cũng không cho đăng cái ảnh này.’ Tĩnh Vân kiên trì hết mức, đầu óc không ngừng nghĩ, đến biện pháp phản đối. ‘Lúc trước ký hợp đồng, đâu có cái này, chỉ ghi là có tôi cùng con gái, các ngươi không thể trái với hợp đồng được.’ ‘Nhưng mà – ’ ‘Các người cả phim cũng phải trả lại cho ta!’ nàng nũng nịu nói, tuy rằng giọng nói ngọt mà mềm, nhưng biểu tình lại khác hẳn. Ông chủ phòng kế hoạch ủ rũ, thu hồi bản vẽ, đồng ý ngày mai đem phim tới, rồi bước từng bước một, thở dài một hơi, chậm rãi bỏ đi. Tĩnh Vân ngồi ở trên sô pha, tuy rằng cảm thấy có chút có lỗi với bằng hữu, nhưng vẫn không thể không giữ mình được bình thường. Bọn họ không nói sai, cái ảnh đó chụp rất khá. Trên thực tế, là chụp quá tốt! Người chụp ảnh đã trộm được cảnh Giang Chấn an ủi các nàng. Trong bức ảnh, vẻ mặt của Giang Chấn rất nhẹ nhàng, tình cảm, phụ nữ nhìn thấy, chỉ sợ cảm động đến mức hòa tan. Một khi bức ảnh này được đăng quảng cáo, khẳng định sẽ có một đống phụ nữ, chạy theo đuổi chồng của nàng! Để tránh đêm dài lắm mộng, nàng quyết định giấu bức ảnh này, không công khai cho người khác. Qua vài ngày, Giang Chấn vừa bước vào cửa, một lớn một nhỏ theo lệ thường dùng tốc độ nhanh nhất ôm sầm tới. ‘ A Chấn!’ Giọng nói ngọt ngào vang lên. ‘Pa!’ Giọng nói non nớt cũng đồng thời kêu lên. Hắn ôm các nàng vào cửa, vừa nhấc đầu, không ngờ phát hiện, trên tường phòng khách treo một khung ảnh lại. Trong ảnh chụp, hắn đang ôm các nàng. Hắn kiếp này kiếp sau, hai người con gái quan trọng nhất đời hắn đang an vị trong lòng hắn, ỷ ôi trong ngực hắn. ‘Có thích không?’ Tĩnh Vân hỏi. ‘Thích.’ ‘Em biết anh sẽ thích mà.’ nàng cười vui vẻ, lay tay hắn, đi về hướng phòng bếp. ‘Đi, ăn cơm.’ Mùi thức ăn, dưới ánh đèn nhẹ nhàng, tiếng cười của vợ, bầu không khí gia đình vây quanh hắn. Cái gia đình này, có tình yêu của hắn, có tình yêu của nàng, hơn nữa còn có cô con gái đáng yêu của bọn họ, khiến cho bọn họ không còn mong gì hơn. Giang Chấn chăm chú nhìn thê tử, ánh mắt có chút lo lắng, khóe miệng mang ý cười. Rất nhiều người vừa kết hôn, cũng không quen thuộc lẫn nhau. Là nàng dạy hắn, tình yêu và sự hạnh phúc, hai thứ đó đều cần học. Nếu không có nàng, mệnh hắn vẫn chỉ cô đơn một mình một người, trong lòng hắn vẫn chỉ như bằng, tự mình vượt qua con đường đời dài đằng đẵng. Thật là may mắn biết bao, hắn được gặp nàng; may mắn biết bao, hắn không bị mất nàng. Nàng là thiên sứ của hắn, là người mà hắn yêu nhất. Kiều thê của hắn. KẾT THÚC * * * [1] Nhất kiến chung tình: Yêu ngay lần đầu tiên [2] Tái kiến: Gặp lại lần nữa [3] Tình cảm sâu đậm [4] Thân hữu: Người thân [5] [6] Mã tấu: Kiếm lưỡi cong Chủy thủ 匕首: một loại gươm, đầu như cái thìa, ngắn mà tiện dùng, cho nên gọi là chủy thủ. $pageOut

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét