Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Bức thư của Abraham Lincoln gửi thầy giáo con trai


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Bức thư của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln gửi thầy hiệu trưởng ngôi trường nơi con trai ông theo học

Hậu quả của một cơn giận


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn vì vậy nên xin hãy chọn Tình Yêu để có một cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu. Và xin hãy nhớ: Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.

Hiệp sĩ với bộ áo giáp xoàng

Hiệp sĩ với bộ áo giáp xoàng
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Jon có vấn đề gì đó với những chiếc mũ. Ý tôi là, Jon yêu chúng. Nó thích ngắm mũ. Nó thích chơi với mũ. Nó thích

Hai mảnh giấy yêu thương

Hai mảnh giấy yêu thương
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Anh đừng buồn vì không được nhận việc! Đừng nản lòng, hãy kiên trì tìm việc anh nhé. Bữa tối này dành riêng cho anh

Hóa ra cuộc sống thật đơn giản

Hóa ra cuộc sống thật đơn giản
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Hóa ra sống vui vẻ thật đơn giản, có thiếu thốn chút ít đi nữa thì vẫn không sao!

Khi bạn bị "ném đi"

Khi bạn bị "ném đi"
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Sức mạnh và lòng can đảm không phải luôn được đo đếm bằng những tấm huy chương và những chiến thắng.

Món quà hạnh phúc

Món quà hạnh phúc
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc sống là niềm tin rằng mình được yêu thương

Truyện cổ tích giữa đời thường

Truyện cổ tích giữa đời thường
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Ông Trời luôn có mắt, và những kết thúc sẽ vô cùng có hậu như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại

Viết cho con mùa thi Đại học


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
"Người hạnh phúc là người có: một ai đó để yêu thương, một việc gì đó để làm và một vài niềm hy vọng"

Giá trị của thời gian

Giá trị của thời gian
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Hãy nhớ rằng: Tiền có thể mua được một chiếc đồng hồ nhưng không mua được thời gian

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Tô mì của người lạ


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Tình yêu và sự quan tâm lo lắng của cha mẹ là món quá quý giá nhất mà chúng ta được tặng từ khi mới chào đời

Không chỉ là một giấc mơ viển vông

Không chỉ là một giấc mơ viển vông
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn

Những mơ ước và những ý tưởng đẹp đẽ của bạn liệu có chỉ là những giấc mơ viển vông?

Bài kiểm tra đặc biệt


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Hãy vững tin, làm những việc bạn không dám làm, để có được những điều bạn ao ước mà chưa có được

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy!

Người Mỹ dạy bài học cô bé Lọ Lem như thế đấy!
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về

Những điều tốt lành ẩn giấu


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Có một nơi mà tất cả các sản phẩm công nghệ hiện đại đều đang hỏng. Chính là nhà tôi.

Một chút nhìn nhận, một chút yêu thương


Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Nhìn bề ngoài, dường như Nicole có tất cả mọi thứ trên thế giới này. Dù theo tiêu chuẩn nào đi nữa, Nicole cũng là

Cũng chỉ là một cái kết



Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn

Sáng hôm sau, người ta bắt gặp một đứa bé và con chó nằm chết trong mớ vải vụn tại một ngôi nhà hoang

Nghĩ về vết sẹo và trái tim

Nghĩ về vết sẹo và trái tim
Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Chính những vết sẹo là trải nghiệm khiến ta thêm mạnh mẽ, khiến ta thêm yêu thương, khiến ta thêm can đảm

Trung thu cho em

Thể loại : truyện ngắn, ý nghĩa,tâm lý, trà sữa tâm hồn
Mong cho em có một mùa Trăng tròn đầy và ý nghĩa, mong cho em có một mùa Trăng được thỏa thích vui chơi bên bạn bè, được

Vài ghi chép tản mạn bên bàn phím

Vài ghi chép tản mạn bên bàn phím
Khiêm tốn học hỏi để biết chia sẻ, biết giữa mình, biết làm điều thiện giản dị. Và biết đi tới trong sự khiêm nhường

Một lời nói động viên

Một lời nói động viên
Một lời nói động viên của bạn, được trao đi vào ngày hôm nay, có thể sẽ thay đổi mãi mãi cuộc sống của người nhận

Một ước mơ có thể nắm lấy trái tim của bạn

Một ước mơ có thể nắm lấy trái tim của bạn
Có rất nhiều thứ khiến tôi thấy bắt mắt, nhưng chỉ có một vài thứ bắt được trái tim tôi… đó là những thứ tôi

Một lỗ hổng trên thế giới

Một lỗ hổng trên thế giới
Bạn có nhớ bài hát “Lỗ hổng trên thế giới” của Eagle không? Nó bắt đầu thế này

Khi bạn nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt mới

Khi bạn nhìn mọi thứ bằng một đôi mắt mới
Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp

Một lời nói dối

Một lời nói dối
Tui biết nói dối là xấu, nhất là nói dối một đứa trẻ sáu tuổi thơ ngây.

Người thầy và những tờ tiền cũ

Người thầy và những tờ tiền cũ
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là

Người ăn xin một tay

Người ăn xin một tay
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng,

Ngón tay nhỏ xíu

Ngón tay nhỏ xíu
Hãy nhìn vào những điều tốt đẹp quanh mình, ngay cả trong các khiếm khuyết, để sống và thương yêu.

Hành trình quan trọng nhất

Hành trình quan trọng nhất
Một trong những hành trình quan trọng nhất mà một người từng đi có thể là “gặp ai đó ở nửa đường”, với nghĩa

Người lạ tử tế nhất

Người lạ tử tế nhất
đối với tôi, Robert Downey Jr. đã là “Người Sắt” từ lâu trước khi anh ấy đóng bộ phim cùng tên sau này

Tôi sẽ hạnh phúc

Tôi sẽ hạnh phúc
Trong một khoảng khá dài của cuộc đời mình, tôi nghĩ tôi đã bị một “hội chứng”. “Hội chứng” này khiến cho tôi

Những viên đá quý lấp lánh

Những viên đá quý lấp lánh
Đôi khi chúng ta có thể đối xử với người khác như những viên đá thô

Hiểu nhầm trái tim

Hiểu nhầm trái tim

Thể loại : truyện ngắn hay
Một truyện ngắn được viết bởi một cô gái dân FA :"). Viết vào lúc 2h 56 phút sáng vì mất ngủ. (:

***

Điều Kỳ Diệu Trong Hộp Diêm

Tôi nhìn thấy trong câu truyện này có màu của cây thông và những quả cầu pha lê, cảm thấy giá lạnh của tuyết và hơi ấm của yêu thương. Hãy mơ mộng đi! Hãy tưởng tượng đi! Hãy nhớ rằng mỗi cuộc đời chúng ta là một câu chuyện cổ tích, nơi phép màu có thể xuất hiện bất cứ lúc nào

Phép màu đêm Giáng Sinh

Lại một mùa Giáng sinh nữa. Cô ngậm ngùi nhìn những kẻ có đôi đang hạnh phúc tay trong tay nhau. Cô đan tay vào nhau, nhắm mắt thì thầm điều ước khi cô bé mặc váy thiên thần bên cạnh hứa mang lại cho cô một phép màu nhiệm. Dù chẳng tin lắm vào phép màu nhưng vì không muốn làm cô bé ấy buồn, cô lại thấy mình hành động như một cô nhóc ngày còn nhỏ luôn tin tưởng vào ngày Giáng sinh sẽ có những điều thật đặc biệt xảy đến với những lời mình nguyện cầu.

***

Giáng sinh.

Phố xá lấp lánh bừng sáng với vô vàn dải màu sắc lung linh của những ánh đèn rực rỡ hai bên đường. Những hình trang trí bông tuyết, cây thông, ông già Noel thi nhau chiếm lĩnh những ô cửa nhỏ bé xinh xinh hay sang trọng hào nhoáng của những cửa hiệu sáng đèn. Tiếng hát “Jingle bell, jingle bell” rộn rã vang lên đây đó ở những con đường đầy ắp người và người của thành phố. Không khí man mác một chút lạnh nhưng chẳng thể hạ nhiệt cho bầu không khí náo nhiệt ở đây.

Len lỏi qua hàng người đông đúc cô khó khăn lắm mới nắm được tay thằng em họ. Vẻ háo hức của đứa lần đầu tiên được đón Giáng sinh ở thành phố và một chút hồi hộp không biết trò bói toán vui vẻ của nhỏ bạn cùng bàn “sẽ gặp một người đặc biệt vào đêm Giáng sinh” liệu có xảy ra không khiến cô hào hứng vô cùng. Đang suy nghĩ vẩn vơ thì một đám bạn đông đúc từ phía sau chạy ùa lên phía trước va vào cô làm cô bị ngã. Bàn tay cô bị giật khỏi tay thằng em một cách thô bạo. Loay hoay mãi vẫn không chen lên được cô hoảng sợ gọi to:

- Lâm ơi!

Nhưng tiếng gọi yếu ớt của cô nhanh chóng chìm nghỉm trong mớ âm thanh hỗn tạp bên ngoài. Đúng lúc cô hoảng sợ đến mức gần như òa khóc thì một bàn tay nắm chặt tay cô kéo đi. Cô cứ theo hướng bàn tay mạnh mẽ phía trước mà băng qua hàng rào người mỗi lúc một đông hơn. Đến lúc đã an toàn bên kia đường cô mới nhận ra một gương mặt nhễ nhại mồ hôi và… lạ hoắc đang nắm tay mình thật chặt. Và khi quay sang nhìn, đôi mắt của người đối diện cũng mở lớn hết cỡ vì ngạc nhiên. Anh chàng lúng túng buông tay cô ra. Thì ra anh ta cũng bị lạc mất cô em gái trong đám đông đó. Lúc ấy lại nghe tiếng gọi tên mình nên anh cứ hùng hổ lôi cô đi mà chẳng hề hay biết là đã nhầm người. Cả hai nhìn nhau rồi bật cười vì cái tình huống oái ăm mình đang mắc vào. Và khi nhận thấy việc quay trở lại đám người đông đúc đó để tìm người là không thể nên cả hai đành phải liên lạc cho người còn lại và ngồi đợi họ tới.

Anh và cô, hai người xa lạ, ngồi cạnh nhau trong bầu không khí náo nhiệt mà Noel mang lại. Dòng người vẫn hối hả nối đuôi nhau đi về phía những khu vực trung tâm đang bị bao phủ bởi vô số ánh đèn màu rực rỡ. Hợp âm của tiếng nhạc, tiếng người trộn lẫn vào nhau thành một thứ âm thanh kì quái. Giữa khung cảnh như thế câu chuyện của cả hai bắt đầu khá e dè. Nhưng có lẽ không khí Giáng sinh rộn ràng cũng khiến lòng người ta vui vẻ. Chẳng mấy chốc câu chuyện đã trở nên thoải mái hơn.

Anh hơn cô ba tuổi, là sinh viên năm cuối của một trường Đại học khá danh tiếng. Mặc dù sinh ra và lớn lên ở đây, năm nào cũng chứng kiến Giáng sinh tưng bừng nhưng năm nào anh cũng ra đường hòa cùng không khí vui vẻ của mọi người:

- Biết đâu anh ăn ở hiền lành tranh thủ đi chúc mừng sinh nhật Chúa và được Chúa thương tình tác thành cho một cô người yêu nào đó thì sao! - Anh mỉm cười thân thiện.

Quên luôn cả lời đe dọa của mẹ và thằng nhóc em họ về những người xa lạ khi gặp phải ở thành phố này cô và anh cùng chia sẻ rất nhiều điều mà có lẽ ở một thời điểm khác cô sẽ chẳng bao giờ làm thế. Những mẩu chuyện thú vị và những tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngân tan nhẹ vào trong gió. Họ tự nhiên giống như những người bạn đã quen biết từ lâu. Có lẽ Giáng sinh làm người ta dễ gần gũi và cởi mở với nhau hơn thì phải. Dù gì thì cô cũng chẳng để lại số điện thoại liên lạc với anh nên chẳng
cần bận tâm đến việc phải đề phòng làm gì. Nếu quả thật có cái gọi là duyên phận trên đời thì thế nào rồi họ cũng sẽ gặp lại nhau.

***
Trường cô tuyển ban tổ chức cho một câu lạc bộ tình nguyện trong trường. Cô hăm hở đăng kí tham gia rồi xuất sắc vượt qua hầu hết các vòng loại. Khi đến phần đi thực tế đội của cô được phân công đến làng trẻ em mồ côi SOS. Mải quan sát xung quanh khi nhận ra cô phát hiện mình bị tụt lại khá xa so với đội hình. Trong lúc hối hả bắt kịp mọi người cô đụng phải một người. Cú va chạm đau điếng khiến cô ngã sóng soài. Vừa xấu hổ, vừa ngượng ngập cô cứ cúi gầm mặt xuống đất, cắn môi chờ đợi một trận “lên lớp” nên hồn. Nhưng cuối cùng chẳng có gì ngoài một bàn tay đang chìa ra và một giọng nói ấm áp:

- Khi nào gặp nhau em cũng ở trong tình trạng “xoạc cẳng đo xem đất ngắn dài” nhỉ?

Cô ngượng chín người, mãi mới lí nhí được một câu xin lỗi nhỏ xíu.

- Câu xin lỗi tôi sẽ nhận với điều kiện em đứng lên đã. Em cứ ngồi đó làm người ta tưởng tôi đang “bắt nạt” em đấy!

Cô vụng về nắm lấy bàn tay thân thiện đang chìa về phía mình:

- Em xin… Ah… Ủa…. - Câu xin lỗi đàng hoàng nghiêm chỉnh vừa cất lên được một nửa đã bị sự ngạc nhiên nuốt trọn phần còn lại.

Trái ngược với sự bất ngờ của cô, anh chỉ khẽ mỉm cười:

- Rất vui được gặp em ở đây!

Thì ra anh là tình nguyện viên thường trực ở đây. Những lúc rảnh rỗi hoặc ngày nghỉ anh đến đây tổ chức sinh hoạt cùng mọi người trong làng SOS. Phần do có một chút quen biết, phần do tính cách nhiệt tình thân thiện của mình, anh chia sẻ và hướng dẫn đội của cô thật tận tình. Cô cũng nhanh chóng hòa vào không khí sinh hoạt chung trong mái ấm mình chịu trách nhiệm. Những trò chơi sinh hoạt thường chơi giờ được trưng dụng tối đa. Trái ngược với sự lo lắng ban đầu là sẽ không hòa nhập được với bọn trẻ không ngờ chưa đầy mấy giờ cô và bọn trẻ đã có thể thân thiết với nhau. Cô còn có thể “xúi giục” bọn trẻ chọc phá ngược lại anh. Người con trai có dáng vẻ chín chắn ấy không ngờ cũng biết bày lắm trò trẻ con nghịch ngợm làm cô và mọi người khúc khích cười suốt.

Mùa đông ngọt ngào

Kết thúc ca làm thêm ở trung tâm thương mại, tôi khoác vội chiếc ba lô lên vai, lao thẳng ra bến xe buýt, vội vã đến trường. Giờ học Tài chính doanh nghiệp đã bắt đầu từ mười lăm phút trước. Mic đưa tay vẫy, ra hiệu gọi tôi vào chỗ cậu ngồi. Bất giác, thầy giáo xoay người nhìn thẳng về phía tôi, đôi mắt nghiêm nghị như muốn chiếu tướng "kẻ địch". Nhưng chỉ thế, rồi thôi. Thầy giáo tiếp tục giảng bài. Tôi nhẹ nhàng len xuống chỗ Mic, mở ba lô lấy ra một cây bút và một cuốn tập hỗn tạp nơi tôi ghi chép tất cả các môn học rồi ngửa cổ vờ chăm chú lắng nghe nhưng kì thực đang cố "trấn áp" cơn đói đang gào thét trong bụng. Ở gian hàng đồ thể thao trong trung tâm thương mai, tôi làm buổi sáng, chị Jen phụ trách ca chiều, đôi khi ngược lại. Tối qua, chị Jen nhắn tin có việc bận nên đến muộn một chút. Hai chữ "một chút" của chị rốt cuộc kéo dài hơn một tiếng đồng hồ và hậu quả là tôi thậm chí không có đủ thời gian để ăn tạm thứ gì đó trước khi đến trường. Người mệt rã, hai bên mí mắt trĩu nặng rồi…cụp xuống ( hoàn toàn ) lúc nào không hay.Chỉ bị đánh thức bởi tiếng ồn ào nói chuyện của đám sinh viên giờ tan học, tôi mở mắt và phát hiện Mic vẫn đang bình chân như vại ngồi đọc sách. "Sao không gọi tớ dậy?" "Không cần gọi thì bây giờ cậu cũng tỉnh rồi đấy thôi? Bài giảng ngày hôm nay đây, mang về chép và gửi trả tớ vào ngày mai, trong giờ Đầu tư chứng khoán. Cậu cũng có thể đặt câu hỏi cho tớ, nếu có chỗ nào đó không hiểu, tớ cá là sẽ rất nhiều đấy. Nhưng đó là chuyện sau buổi học chiều mai. Giờ cậu cần đi ăn. Hoặc cậu không cần, nhưng cái bụng của cậu thì có. Vì nó cứ reo suốt trong giờ học khiến tớ không sao tập trung được" Mic chẳng để tôi đỏ mặt lâu, cậu ây nhét sách vở vào ba lô rồi ngoắc tay tôi xuống căng tin trường. Tôi vốn không thích thức ăn nhanh, nhưng không thể phủ nhận rằng fastfood luôn là những bữa ăn rẻ nhất tôi có thể mua được. Tôi mua một burger pho mát, trong lúc đó Mic gọi một các nước chanh. "Cho trong giọng!" Mic bảo thế. Hình như buổi chiều, cậu ấy sẽ đến bệnh viện làm tình nguyện viên chơi với các em nhỏ. Hồi mới thấy Mic gảy guitar và tập hát, tôi trêu cậu ấy: "Muốn làm ca sỹ hả?" Tưởng Mic sẽ chối đây đẩy, ai dè cậu ấy gật, không chút đắn đo. "Giờ tớ mới biết cậu cũng ham tiền như thế đấy, Mic ạ!" - tôi nhấp thêm một ngụm sữa. Khi ấy, chúng tôi đang ngồi trong Coffee Dock gần trung tâm ngoại ngữ của trường. "Ai bảo tớ đi hát vì tiền chứ? Hơn nữa, có rất nhiều thứ tiền không thể nào mua được. Tại sao chúng ta luôn phải bận tâm quá nhiều về nó nhỉ?" Mic không sai, nhưng điều cậu ấy nói chỉ đúng một nửa. Tiền không mua được nhiều thứ, nhưng những thứ nó mua được cũng không ít mà, đúng không? Mic sang đây theo diện học bổng, bao gồm cả học phí và chi phí sinh hoạt hằng tháng. Tất cả những gì cậu ấy cần quan tâm là đến trường đầy đủ, tích lũy đủ số tín chỉ để ra trường. Không như tôi, một đứa được gia đình, thầy cô, bạn bè ca ngợi vì đã giành được suất học bổng 100% học phí của trường nhưng đang phải bươn chải rất khó khăn để tự trang trải khoản chi phí sinh hoạt mỗi tháng. "Chiều nay đến bệnh viện với tớ không? Lũ trẻ thi thoảng có nhắc đến cậu đây!" "Chứ không phải cậu đang nài nỉ tớ để không phải đi một mình hả?" - tôi tính đùa cậu ấy như thế, nhưng rồi lại thôi. Tôi biết, lũ trẻ ở bệnh viện đóng một vai trò quan trọng trong cuộc sống của Mic, hệt như cách chúng coi Mic như một người anh cả, một người bạn lớn, một bác sĩ tâm lý tuyệt nhất trên đời vậy. Mic thường mang guitar đến chơi đàn ở khoa Ung thư, những bé gái, bé trai dễ đến cả năm trời chưa một lần được xuất viện. Bố Mic từng là bác sĩ, nhưng ông đã ra đi bởi căn bệnh ung thư quái ác. Ông nói với Mic rang âm nhạc có khả năng giảm đau rất tốt. Đó là lý do Mic học chơi đàn chăng, tôi chưa bao giờ dám hỏi Mic điều đó. Tôi thích nhìn vẻ mặt say sưa của lũ trẻ khi chúng chăm chứ nghe Mic đần và hát theo nhạc. Vài ông bố, bà mẹ đứng từ phía xa, nhìn con mình và lặng lẽ chảy nước mát. Tôi lặng im ngồi bên Mic trên suốt hành trình ngồi xe buýt trở lại trung tâm thành phố, mỗi đứa theo đuổi một mạch suy nghĩ riêng. Thỉnh thoảng, tôi ngủ gật trên vai cậu ấy, nghe những mệt mỏi đang dần tan biến. Chúng tôi đi bộ trên vỉa hè lát đá đen. Các rãnh nhỏ giữa các viên đá giúp nước thấm xuống lòng đất tránh tình trạng ngập úng như một số nơi khác. Lúc đi ngang của hàng cà phê, Mic hỏi tôi có muốn uống một cốc không. Tôi lắc, và nghĩ mình hoàn toàn có thể pha một (hoặc rất nhiều) cốc ở nhà, mà như thế thì tiết kiệm hơn nhiều. Chẳng để tôi nghĩ ngợi lâu, Mic đẩy cánh cửa kính, kéo tay tôi đi vào. Thật không hay lắm nếu khăng khăng từ chối trong tình huống này. Tôi bất đắc dĩ gật đầu, gọi một cốc cà phê nhiều sữa rồi mở ví lấy ra những đồng tiền nhỏ và vài đồng xu lẻ với hi vọng có đủ tiền trả. Nhân viên thu ngân đột nhiên lên tiếng, nói tôi được miễn phí cốc cà phê ấy, nếu muốn. Hóa ra, đây là một phần của chiến dịch "suspendeđ cof- fee" (cà phê chờ, chưa dùng ngay), nghĩa là các vị khách khi đến quán, sau khi trả tiền cốc cà phê của mình, có thề trả thêm một phần cà phê khác để người nào đó đến sau có thể uống, dù không đủ tiền trả. Bến tàu hỏa nơi tôi sống từng có chương trình "suspended train ticket" (vé tàu chưa dùng đến): bạn có thể mua hai vé, một vé cho bạn, và một vé cho nguời nao đó gặp khó khăn, người vô gia cư hoặc thất nghiệp chẳng hạn. (Vé này thường được gửi ngay tại quầy bán vé hoặc được thông báo trên bảng tin để những người không đủ tiền mua vé có thể tìm đến). Vé tàu thì tôi biết, nhưng đó là lần đầu tiên tôi phát hiện tiệm cà phê cũng có chương trình tương tự. Hơn cả ngạc nhiên, tôi nhận cốc cà phê từ tay nhân viên phục vụ trong cảm giác lâng lâng không sao diễn tả được. Chúng tôi nói lời cảm ơn anh thu ngân và nhân viên phục vụ rồi đẩy cửa, bước ra ngoài. Bầu trời hôm ây rất nhiều sao, và hình như tôi chẳng còn buồn ngủ nữa. Tháng 12, tuyết bất ngờ rơi trong thành phố. Xe buýt không thể đến được những con đường nhỏ nên tôi quyết định đi bộ ra bến xe trên trục đường chính. Trên xe buýt, tôi đứng dậy nhường chỗ cho một cụ già. Lúc cụ bấm đèn, chuẩn bị đứng dậy, cụ gọi tôi lại gần, giục tôi ngồi xuống ghế của cụ rồi mới an tâm ra cửa để xuống xe. Lúc đến chỗ làm thêm, tôi kể lại câu chuyện ấy cho chị Jen. Chị Jen nở nụ cười dễ chịu, nói: "Người ta cứ nói chúng ta đang sống quá nhanh. Điều đó có thể đúng. Nhưng nó không có nghĩa chúng ta không quan tâm nhau. Chỉ là quan tâm theo một cách lặng lẽ hơn thôi, đúng không bé?" Nói rồi chị khoác chiếc áo lông, trùm chiếc mũ lên đầu rồi bước ra phố. Tôi tìm thấy chiếc gối nhỏ dùng để sưởi ấm tay chị để trong quầy tính tiền, trên đó là tấm thiệp chị ghi nắn nót. "Phải biết giữ ấm mình để thi thoảng chị còn nhờ trông giùm ca của chị nữa chứ, Kay ha!" Buổi chiều, tôi đến trường và nhận kết quả bài kiểm tra tiếng Tây Ban Nha cuối tuần trước. Điểm của tôi nằm gần cuối danh sách, sắp xếp theo thứ tự cao thấp của diểm. Tôi được gọi vào phòng giáo viên, thầy cảnh báo nếu tôi không vượt qua kì thi lại vào tuần sau, tôi sẽ phải học lại môn này. "Em phải nhớ đây không phải kì thi kiểm tra kiến thức. Đề bài không yêu cầu em trả lời câu hỏi dựa trên ý kiên cá nhân. Bài kiểm tra được đưa ra để đánh giá khả năng nghe và hiểu những gì đoạn băng nói, hiểu không?" Tôi lững thững đi bộ về lớp trong trạng thái buồn và thất vọng với chính bản thân mình. Mấy đứa cùng lớp biết chuyện, mang đến cho tôi vài cuốn sách hữu ích chúng nó không cần dùng đến nữa. Đứa nào cũng bảo, nếu cần sự giúp đỡ cứ gọi. Tôi bắt đầu thấy mệt mỏi trước đống bài tập của môn Chứng khoán. "Relax" bằng cách mở máy tính, vào FB của vài đứa bạn và người quen để biết mọi người vẫn ổn. Trang chủ hiện ra một loạt cập nhật từ Min, đứa em gái của tôi ơ nha. Hết tụ tập ở quán cà phê lại đến pạc-ti ở trường học. Tôi thở dài. "Trong khi đó, mình vẫn mệt nhoài học tập và làm việc như thế này" Kye, bạn phòng bên gõ cửa, nó sẽ nấu mì tôm cho bữa khuya, hỏi tôi có muốn ăn cùng không. Tôi bỏ lại FB lẫn đống bài tập khó nhằn, theo Kye đi xuống dưới nhà. Hai đứa hì hụi nấu nướng, vừa ăn mì vừa trò chuyện. Kye bảo. "May nhờ có Kay, tớ mới hết buồn ngủ đấy! Giờ thì về phòng và tiếp tục chiến đấu nào!" Giật mình, hóa ra ai cũng đang phải cố gắng, đâu chỉ riêng mình. Đêm đó, tôi ngồi làm bài tập đến gần hai giờ sáng. Tôi gấp sách vở lại, cũng là lúc cơn buồn ngủ ập đến. Tôi nhắn tin chúc Mic ngủ ngon, biết chắc giờ này cậu ây còn đang miệt mài bên laptop. Mic làm thêm cho một công ty công nghệ ở đây, dù học bổng toàn phần và bố mẹ Mic dư sức chu cấp những gì cậu ấy cần. Cuộc đời cứ kỳ lạ sao sao!?! Cuối tháng, nhận được lương làm thêm ở gian hàng đồ thể thao, tôi nhớ ngay đến cửa hàng cà phê trên phố. Gần một tháng qua, thi thoảng những lúc buồn ngủ, tôi lại đẩy của kính, bước vào, gọi một cốc cà phê chờ và luôn mỉm cười khi anh phục vụ nói luôn còn một phần miễn phí dành cho tôi. Đã đến lúc tôi tự trả tiền cốc cà phê của mình, và mua thêm một cốc cho người nào đó khác, cả nhân viên phục vụ và nhân viên thu ngân đều tỏ ra lúng túng khi tôi đề nghị trả tiền hai cốc cà phê, một cho tôi, một cho cốc cà phê chờ. Phát hiện ra điều gì đó "khả nghi", tôi liền gặng hỏi và biết được cả một câu chuyện phía sau những cốc cà phê miễn phí ấy. Tôi bấm số gọi Mic, cậu ấy đang ở bệnh viện. Tôi quyết định đi bộ sang đó, chừng bốn bến xe buýt. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời vẫn hơi lạnh. Đột nhiên, tôi muốn đi bộ, để tự sưởi ấm mình va nghĩ về điều Mic đã làm. Cậu ấy đã nghĩ ra ý tưởng đó từ lúc nào nhỉ? Ý tưởng về "suspended coffee", ý tưởng nhờ nhân viên cửa hàng cà phê "đóng kịch" để khiến tôi hoàn toàn tin tưởng rằng đó là những cốc cà phê miễn phí do người khác mua và để lại. Trong khi, "người khác" ấy luôn chỉ là Mic. Tôi nghĩ, mình nợ cậu ấy một lời cảm ơn. Điện thoại trong túi đột nhiên rung nhẹ. Là Min, con bé nhắn tin cho tôi thông báo vừa nhận được tháng lương đầu tiên. Nó làm nhân viên PR, tổ chức sự kiện cho một công ty truyền thông lớn của thành phố, thường xuyên gặp gỡ mọi người, đến các trương đại học để tổ chức chương trình cho sinh viên. "Em đã có thể tự kiếm ra tiền. Kay không cần lo cho em nhiều đâu, hehe!" Tôi thấy thương nó nhiều kinh khủng, thương cho những cố gắng âm thầm của nó, thương cho sự quan tâm lặng thầm nó dành cho tôi. Có lẽ, mắt tôi đã ươn ướt lúc tôi đến bệnh viện tìm Mic. Cậu ấy lo lắng hỏi tôi có đau ở đâu không. Tôi lắc đầu, rồi ngồi nghe cậu ấy hát. Chúng tôi đi bộ từ bệnh viện về trung tâm thành phố, những hạt tuyết bé xíu và mong manh rơi xuống. Mic trùm chiếc mũ len của cậu ấy lên đầu tôi, ấm vô cùng. Mic luôn quan tâm người khác như thế, chẳng nghĩ ngợi nhiều. Như cách cậu ấy đến đàn và hát cho những đứa trẻ trong viện, như cách cậu ấy mua cà phê cho tôi rất nhiều lần. Lúc tôi khoe mới nhận lương, Mic vờ khản tiếng, nói hát nhiều nên khô cổ họng quá, hỏi tôi có thể mua cho cậu ấy thứ gì thật ngon để tẩm bổ được không. Tôi bật cười, những làn khói trắng xóa lan tỏa trong không khí, như một điều gì đó thật êm đềm vừa chớm nở trong tôi. Hình như ở đâu, người ta cũng quan tâm và thương yêu nhau nhiều như thế. Theo một cách nào đó, lặng lẽ và chậm rãi thôi.

Những đứa trẻ đang lớn

Bởi vì chữ “nếu” chẳng có thực trên đời, nên đối với tụi trẻ con chúng tôi, nó mang một ma lực thần thánh. Nó đi vào những giấc mơ theo cách mà tụi trẻ ước ao nhất, đưa chúng đến nơi tận cùng của thế giới mà ở đó mọi giới hạn dường như không tồn tại. “Nếu tao có phép thuật”, “nếu tao có thật nhiều tiền”, “nếu ba mẹ tao quay trở lại”, “nếu tụi mình chẳng bao giờ lớn” … Nhưng cuộc đời, có đứa trẻ nào không lớn? cũng như ba mẹ tôi chẳng bao giờ quay trở lại. Ước mơ là một thứ mơ hồ và lấp lánh giống như sao trên bầu trời đêm, bàn tay bé nhỏ yếu ớt biết rằng chẳng thể nào chạm tới. Vậy mà ngày hôm đó, cái ngày trước khi chúng tôi chia tay để đi tìm cuộc đời riêng cho chính mình, điệp khúc mơ xa trở lại trên mỗi gương mặt vừa hồ hởi vừa phảng phất nét buồn mênh mang. “Nếu sau này có đứa nào bị ốm, đến tìm tớ nhé, lúc đó tớ sẽ là một bác sĩ giỏi, có thể chữa bệnh miễn phí cho cả bọn.” “Còn tớ, mấy năm nữa chắc sẽ làm chủ một cửa hiệu thời trang tầm cỡ. Nếu có đứa nào tìm đến, tớ bán rẻ cho. Haha!” ... Cứ thế, cứ thế, giống như dòng thác bị chặn lâu ngày không được chảy, vỡ òa theo lực ép của thời gian, kí ức đưa chúng tôi ngược trở về khoảng thời gian của mười năm về trước. Sao trên trời vẫn chẳng thể chạm tới, chẳng thể đếm nổi, nhưng ngày hôm ấy, có những đứa trẻ lại hồn nhiên vẽ ước mơ của mình lên cát, chỉ bởi chúng một lần nữa quên đi rằng … Những chữ “nếu” chẳng có thực trên đời … Tuổi thơ cũng như cánh buồm nhỏ Nghịch ngợm rong chơi giữa bầu trời Đỏ tím vàng khoe màu nắng ngọt Rực rỡ căng mình chốn biển khơi… 1. Tôi với tay bật đài và chờ đợi những giai điệu quen thuộc, những bài hát xưa cũ vang lên giữa tiếng gió nhẹ phảng phất bên ngoài khung cửa sổ đầy hoa dại. Xung quanh tôi ngổn ngang quá. Mẹ vừa lướt qua bãi cỏ, nhân tiện ghé mắt vào bên trong nhắc nhở: “Con đã thu dọn xong chưa vậy? Nhanh lên, ngày mai lên đường rồi đấy!”. Làm sao mà tôi có thể nhanh được cơ chứ? Đối với mẹ thì đây đơn thuần chỉ là cái nhà kho đựng đồ cũ, nhưng đối với tôi, nó đầy ắp kỉ niệm, giống như quả cầu thời gian chôn giấu tận cùng sâu thẳm dưới hàng cây bàng đang mùa hoa nở rộ, một khi mở ra, kí ức ùa về, người ta chẳng thể nào thoát ra được. Cứ coi như nó là phòng chứa bí mật của riêng tôi đi. Những cuốn truyện Doraemon bìa đã ố vàng, vài thứ móc treo chìa khóa bằng nhựa với hình thù ngộ nghĩnh, một cuốn sổ hát, con búp bê với hộp quần áo tôi tự may, một cái đồng hồ cát, tất cả, tất cả, tôi đều tiếc nuối bỏ lại vào thùng. Hình như thời gian tham lam muốn giữ lại mọi thứ, cứ thế rời xa khỏi vòng tay của tôi. Những tiếng rè rè từ chiếc đài nhỏ vang lên lúc nặng lúc nhẹ, như để nhấn mạnh thêm rằng dấu hiệu của sự nhuốm màu thời gian đang hiện diện ở khắp mọi nơi. Tôi đưa tay đập liên hồi vào nó, rồi thì giọng hát của The Carpenters cũng è è cất lên: “When I was young I'd listened to the radio Waiting for my favorite songs When they played I'd sing along It made me smile Those were such happy times And not so long ago How I wondered where they'd gone But they're back again Just like a long lost friend All the songs I loved so well …” Hơi vấp một chút, nhưng nghe vẫn hay tuyệt. Tôi mơ màng ngồi lại bên bệ cửa sổ, hướng ánh mắt ra khoảng trời đo đỏ ngoài kia. Tôi không thích những khung cửa sổ được trang trí cầu kì đến mức song cửa cũng được uốn hình hoa lá chằng chịt, bởi khi nhìn qua những khung cửa sổ đó ra thế giới bên ngoài, cảm giác mọi thứ: bầu trời, mặt đất, bãi cỏ, con đường ... như thể bị xé tan thành hàng vạn mảnh vậy. Khung cửa sổ của tôi tuyệt vời hơn thế, nó mở to ra con đường đang trải dài tít tắp, con đường tôi vẫn thường tin là chiếc cầu nối bầu trời với thế gian. Nhà của tôi là ngôi nhà nơi tận cùng của thế giới, chìm trong một rừng hoa dại và những dải cầu vồng chơi vơi thấm đẫm màu cổ tích. Từ khi còn bé thơ, tôi đã luôn quan niệm rằng đó là giới hạn của vô hạn, là ranh giới giữa hiện thực với thế giới của những tinh linh và phép màu. Sau này mỗi khi nghe tôi kể lại về niềm tin ngây thơ ấy, Khôi thường cười và trêu chọc tôi. Cậu ấy nói rằng địa thế ngôi nhà của tôi đúng là đặc biệt, nhưng nếu một ngày nào đó đội quân của quỷ sứ muốn chiếm lấy cửa ngõ giữa hai thế giới, bởi sau lưng tôi là tận cùng thế gian, tôi sẽ không còn đường chạy. Nhưng Khôi không bao giờ coi ý nghĩ của tôi là kì cục, cậu ấy nói, mỗi người đều có một thế giới riêng tồn tại bên trong chính mình, mặc kệ thế giới của cậu ấy có con quỷ nào muốn chiếm đoạt hay không, chỉ cần thế giới trong tôi vẫn giữ được niềm tin trong sáng như những ngày thơ bé, sẽ không có con quỷ nào làm hại tôi được. Thực ra ngôi nhà của tôi có đặc biệt được đến mức ấy đâu, tất cả chỉ là một sự thôi miên đầy êm dịu khi tôi còn là một đứa trẻ nít vẫn hàng đêm mơ về cổ tích mà thôi. Cũng chỉ có Khôi là người thừa nhận những mơ mộng ấy như là một câu chuyện có thực ở một thế giới khác, còn những đứa bạn khác trong xóm thì không. Đã có lần, thằng Huy nhìn tôi như một kẻ điên lang thang ngoài xã hội, nghiêm túc đề nghị tôi nên đi khám sau khi ném cho tôi một vài viên thuốc bổ gia truyền nhà nó. Con Hà còn phũ phàng hơn, nó nhìn thẳng vào mắt tôi bằng đôi mắt mascara đen xì của nó, miệng nhẩm đi nhẩm lại một câu thần chú: “lớn lên, lớn lên!” Và chúng tôi đã lớn thật, như một lần nữa khẳng định rằng phép màu của cậu bé trẻ mãi Peter Pan sẽ chẳng có thực trên đời. Ngày mai, từng đứa trẻ trong xóm chúng tôi sẽ rời xa ngôi làng bình yên này để đi tìm tương lai cho chính nó. Ngày hôm nay, những đứa trẻ ấy buộc phải gấp lại những kỉ niệm thành con thuyền, thả trôi dòng sông chảy về kí ức. Tôi thở dài rời khung cửa sổ, gấp lại những suy tư đang dày đặc trong lòng. Không phải tôi không vui, chỉ là tôi sợ. Ngày mai đã là một quãng đời khác hẳn mà khi bước chân vào, tôi sợ sẽ vĩnh viễn không thể nào quay trở lại. Thời gian tàn nhẫn lắm, dù cho bạn có xoay ngược chiếc đồng hồ cát bao nhiêu lần, thứ tuần hoàn vẫn chỉ là cát mà thôi. Mẹ đã đang ra hiệu vẫy tôi từ đằng xa. Bước ra ngoài, tôi khép cửa và chạy về phía mẹ. Tôi có cảm giác mẹ nắm tay tôi chặt hơn mọi ngày khi chúng tôi bước lên nhà chiều hôm ấy. Bữa tối của mẹ cũng có nhiều món hơn. Bỗng nhiên mắt tôi rưng rưng: công chúa nhỏ của mẹ từ mai sẽ không còn được ăn món ăn do chính tay mẹ nấu nữa. Đến bảy giờ tối, khoảng thời gian vàng cho lũ trẻ trong xóm bắt đầu những ú tim, trên trời dưới đất, la đồ, rồng rắn lên mây, … Khôi lấp ló ngoài cửa sổ, ra hiệu cho tôi rằng cậu ấy đang chờ. Mẹ buộc gọn lại mái tóc cho tôi trước khi buông lời nhắc nhở tôi vẫn phải trở về trước mười một giờ đêm. Thật kì lạ, dù ngày mai đối với tôi có đặc biệt như thế nào, thì dường như quỹ đạo của vạn vật ngày hôm nay vẫn bình yên như trước giờ vẫn có. Khôi cũng vậy. Cậu ấy vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lấp lánh mà nhiều năm trước đây lần đầu tiên tôi nhìn thấy, vẫn nói với tôi bằng chất giọng rất trầm và nắm tay kéo tôi đi như những chiều tan học trở về. Gió mùa hạ trôi qua thật khẽ, hình như cũng không muốn cuốn đi dòng cảm xúc thật đặc biệt đang len lỏi trong tôi, lúc bình yên lúc vỡ òa, khi thiết tha khi kìm nén. Đi qua vài con ngõ nhỏ tối đèn nơi tụi trẻ vẫn thường ẩn nấp trong những trò chơi đuổi bắt, chúng tôi dừng lại trước cổng một căn nhà sơn trắng, có hàng rào bao quanh chiếc sân rộng lớn. Trong sân không có cây cảnh, cũng không trồng hoa hay rau gì, chỉ đặt đầy những thứ để chơi như xích đu, hố cát. Là nhà con Hà, một trong những ngôi nhà được coi là giàu có trong xóm. Tiếc thay, sự giàu có đó không đổi lại được những bữa ăn tối có gia đình cho bạn tôi. Như một lẽ dĩ nhiên, hầu như lúc nào cũng thế, ngôi nhà rộng lớn vắng người của nó được dùng làm đại bản doanh của lũ trẻ, giống như thế giới Neverland với những nhiệm màu dường như không bao giờ tắt. Con Hà bận trang điểm, cái Phương bận chỉnh váy, thằng Huy đi lấy bánh kem chưa về, nên thằng Vũ là người mở cửa cho chúng tôi. Bên trong ngôi nhà trang trí đầy những dải dây và bóng bay nhiều màu sắc, tụi trẻ lít nhít trong xóm đã tụ tập đông đủ, đang phá phách từ tầng một đến tầng hai tòa nhà. Đó là thế hệ nối tiếp của chúng tôi. Chúng tồn tại ở đó như để lần nữa nhắc nhở chúng tôi rằng, hóa ra chúng tôi đều đã lớn thật rồi. Con Hà đã trang điểm xong, nó đổi thứ nhạc xập xình đinh tai nhức óc của thằng Vũ bằng những bản nhạc nhẹ nhàng hơn và kéo Khôi ra khiêu vũ. Trong số chúng tôi, Hà là đứa nhảy đẹp nhất, cũng chẳng trách được, bởi chính nó là người nhiều năm về trước đã mang về một cuốn băng hướng dẫn tập nhảy và ép cả nhóm chúng tôi tập theo. Tôi luôn luôn bị thu hút bởi những động tác duyên dáng của Hà khi nó lướt chân theo những điệu valse nhẹ nhàng uyển chuyển, mái tóc đen và những tầng váy trắng lướt qua trước gió mang một vẻ đẹp ma mị khó diễn tả. Hà thực sự rất xinh đẹp, một vẻ đẹp kiêu sa thu hút ánh nhìn của rất nhiều chàng trai vây quanh, và cứ thế, cứ thế, Hà lớn nhanh nhất trong sáu đứa chúng tôi, nhanh tới nỗi mỗi lúc nào đó khi tôi dừng bước và nhìn lại, tôi đã luôn phải ngẩn người. Thằng Vũ vừa lôi từ gầm bàn ra một két bia, tư thế nó mở bia, ngồi vắt chân và tu nửa chai đã thực sự giống như một anh chàng dân chơi sành điệu. “An uống chứ?” – nó nghiêng nửa chai về phía tôi khi thấy tôi nhìn, tôi mỉm cười lắc đầu, hướng ánh mắt quan sát về một phía khác: Phương đã vừa bước ra, nó mặc bộ váy đỏ mượn của Hà, ánh mắt tinh quái liếc ngang liếc dọc và nhanh nhẹn chạy đến ngồi cạnh tôi. Hồi lâu sau khi Huy đã mang bánh kem về, Phương rủ Vũ khiêu vũ, nên tôi cũng nhảy một bài với Huy trong tiếng hò reo của tụi nhỏ. Khi bản nhạc Nocturne bằng violin da diết vang lên, tôi bỗng thấy mình như lạc giữa một màn đêm bất tận, không có chân trời, không có giới hạn, chỉ có sáu chúng tôi xoay vòng theo vũ điệu của đất trời nuốt trọn vào bên trong những thanh âm trong trẻo đến say lòng. Trong suốt quãng thời gian đó, tôi không dẫm vào chân Huy bất cứ lần nào, cậu ấy cũng đã vô cùng nỗ lực khi nhịp theo những bước chân của tôi mà chẳng hề va vấp, trọn vẹn như thể đây là lần cuối cùng chúng tôi được khiêu vũ cùng nhau. Trong đầu tôi bất giác hiện lên những ngọn nến, những đóa hồng hoàng tộc và ánh trăng màu tím huyền ảo đầy thơ mộng của thế giới trung cổ như trong bản nhạc Under a violet moon, tiếc rằng trên chiếc cầu cổ kính chẳng có nụ hôn nào bị đánh cắp cả, đối diện với tôi chỉ là màn đêm đang dần nặng trĩu và chiếc đồng hồ tíc tắc những nhịp chuẩn bị đưa Wendy rời xa Neverland để trở về hiện thực mà thôi. Rồi khúc nhạc đêm cũng phải dừng lại nhường chỗ cho những bản nhạc sôi động quay trở về, chúng tôi để lại sân khấu cho lũ trẻ. Nhóc mập cầm đầu băng nhóm, làm nổ tung mọi thứ bằng một điệu nhảy breakdance đỉnh cao. Tôi không bao giờ nghi ngờ rằng thằng nhóc này sẽ thay thế Khôi để trở thành thủ lĩnh của tụi nhỏ. Trẻ con bây giờ giỏi lắm, có thể so về sự thông minh và điềm tĩnh, nhóc mập không thể bằng Khôi, nhưng bên trong thằng bé có sự tài năng và nhiệt huyết đến mức bất cứ đứa trẻ nào xung quanh cũng phải thán phục trầm trồ. Liên tiếp những màn nhảy sôi động biến đêm nay trở thành bữa tiệc đúng chất của thế hệ trẻ, và đối với tôi, điều đó thật mới mẻ, lạ lẫm. Neverland sẽ được thay máu. Chưa dứt đêm tiệc, nhưng tôi đã có cảm tưởng rằng tôi đã không còn là thần dân của vương quốc này nữa rồi. Gần mười giờ, thời gian hoàng đạo cho những bữa tiệc của vương quốc trẻ con, khi đồ uống cùng kẹo ngọt đã vơi và Khôi đứng lên hắng giọng, không gian xung quanh bỗng nhiên im ắng đến lạ. Không một đứa trẻ nào dám lên tiếng, ngay cả chúng tôi, những đứa bằng vai phải vế với Khôi cũng vậy, tất cả đều dán mắt vào cậu với một sự xúc động và thành kính đến lạ. Thậm chí năm đứa tôi còn làm điều này một cách nghiêm túc hơn lúc nào hết, đã là lần cuối rồi, ai cũng hiểu nó có ý nghĩa nhường nào với cả bọn. “Được rồi” – Khôi mỉm cười – “cũng không cần phải nghiêm trang như vậy. Thả lỏng ra nào các em, để có thể đón nhận điều này một cách thoải mái và vui vẻ nhất” – Khôi ngẩng mặt nhìn khắp lượt tụi nhỏ – “Và giờ là lúc bắt đầu nghi thức truyền ngôi và chuyển giao thế hệ”. Lũ trẻ vỗ tay rào rào, nhóc Sáo cùng nhóc Sậu hú hét. Vũ và Huy còn lấy đâu ra cái trống và nện hết sức hỗ trợ cho Khôi (nhưng hiệu quả luôn là ngược lại). Khôi đưa tay ra tỏ ý giữ yên lặng. Không gian ngay lập tức im ắng trở lại. “Người tiếp nối anh sẽ là một cậu bé từng có công rất lớn cho vương quốc. Đây là kết quả của một thời gian dài quan sát và bàn luận, hi vọng các em sẽ ủng hộ và giúp đỡ tân quốc vương mới của Neverland!” – Khôi nói, mỉm cười bí hiểm và đưa ánh mắt về phía chúng tôi. Vũ với Huy gõ thêm một hồi trống rùm beng phá đám, Hà nắm tay làm biểu tượng chiến thắng, Phương giơ tay hình chữ V, còn tôi gật đầu thật khẽ cổ vũ cho quyết định của cậu. Đó là cách bầu ra thủ lĩnh mới mà chúng tôi đã thảo luận, không bỏ phiếu, không, nó người lớn, chính trị và xa lạ quá. So với nó, chúng tôi cần lòng tin hơn. Những đứa trẻ thuộc về vương quốc trẻ con sẽ phải học cách tin tưởng quyết định của thủ lĩnh, học cách tin tưởng lẫn nhau, học cách nắm tay nhau mà trở thành ruột thịt. Điều đó quan trọng hơn tất thảy thứ gì trên đời này, đối với chúng tôi, và đối với thời thơ ấu của chúng tôi, phải, hơn tất thảy mọi thứ trên đời. “Và anh sẽ mời đứng lên đây … ” – Khôi cố ý kéo dài giọng. Tụi trẻ đều nín thở chờ đợi. Ánh mắt Khôi lấp lánh nhìn qua khắp lượt. Ngừng lại ở một điểm, rồi cậu từ tốn nói: “Lên đây nào, nhóc mập!” Ngay lập tức, những tiếng hò hét vui mừng bùng nổ bên trong căn nhà đại bản doanh của Neverland, mà nếu có ai đó đi ngang qua lúc này, nhất định sẽ tưởng có một quả bom vừa được châm ngòi. Tụi trẻ kênh nhóc mập lên, gõ chiêng trống rùm beng. Nhóc mập giơ cao tay làm biểu tượng chiến thắng. Hạ xuống trên bục bên cạnh Khôi, thằng nhóc bèn làm thêm một điệu nhảy khiến căn nhà một lần nữa nổ tung. Cho tới khi những quả bom tích trữ cuối cùng cũng không còn, Khôi mới ra hiệu cho mọi người im lặng trở lại. Tháo từ trên cổ ra một sợi dây, cậu nói với một niềm xúc động thể hiện qua ánh mắt: “Đây là vật biểu trưng quyền lực của thủ lĩnh. Giờ anh trao lại cho em, hi vọng em hãy trân trọng và gìn giữ nó!”. Vừa nói, cậu vừa đeo lại sợi dây vào cổ nhóc mập, trên đó, biểu tượng một mũi tên bạc dường như đang xé toạc không gian lấp lánh sáng. Đoàn rước bắt đầu ngay sau đó, với sự rùm beng lớn nhất trong lịch sử vương quốc từng có. Nhưng sáu chúng tôi không tham gia nữa. Đã chính thức rời khỏi thế giới trẻ con rồi, để lại mọi thứ cho tụi nhỏ, chúng tôi còn lưu luyến làm chi. Tin tưởng chúng sẽ gìn giữ mọi thứ, vậy là được. Trời đêm trước mắt bao la quá. Chúng tôi nằm lả ra trên sân thượng, giơ tay đưa lên trước mặt, đếm sao. Mơ hồ biết mấy, những ngôi sao lúc tỏ lúc mờ, trong khoảnh khắc bị mây nuốt trôi, mất hút như một viên đá chìm sâu vào đáy biển, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục. Như nhiều phút giây kì lạ trong cuộc đời, đôi khi, những niềm tin ngây ngốc bỗng nhiên bật thành lời nói… “Nếu sau này có đứa nào bị ốm, đến tìm tớ nhé, lúc đó tớ sẽ là một bác sĩ giỏi, có thể chữa bệnh miễn phí cho cả bọn.” “Còn tớ, mấy năm nữa chắc sẽ làm chủ một cửa hiệu thời trang tầm cỡ. Nếu có đứa nào tìm đến, tớ bán rẻ cho. Haha!” Cứ thế, cứ thế, giống như dòng thác bị chặn lâu ngày không được chảy, vỡ òa theo lực ép của thời gian, kí ức đưa chúng tôi ngược trở về khoảng thời gian của mười năm về trước. Sao trên trời vẫn chẳng thể chạm tới, chẳng thể đếm nổi, nhưng ngày hôm ấy, có những đứa trẻ lại hồn nhiên vẽ ước mơ của mình lên cát, chỉ bởi chúng một lần nữa quên đi rằng … Những chữ “nếu” chẳng có thực trên đời …

Tháng Giêng diệu kỳ

1. Đôi khi cầm trên tay mấy bản CV, tôi chẳng biết viết cái gì vào đó. Không phải vì tôi đã sống những năm nhợt nhạt trước đó, mà đôi khi tôi chẳng bao giờ hiểu hết mình, hoặc quá phức tạp, hoặc đơn giản đến diệu kỳ. Điều quan trọng hơn thế, là tôi chẳng thấy mình có điểm nhấn nào đặc sắc trong những năm đã sống, đến mức nếu có ai hỏi về điều đó, chắc tôi sẽ ậm ừ cả ngày. Cho đến khi Nhi bước vào cuộc đời tôi, có lẽ đó mới là lúc tôi có thể la lên: "Đây, đây, chính cô ấy là điểm nhấn của cuộc đời tôi!"

Tôi không yêu ai trước Nhi, hoặc khi nhớ lại không còn cảm thấy những điều nhạt nhẽo đó có thể gọi là tình yêu. Thứ duy nhất tôi làm khi đó là viết. Như một con ong cần cù mẫn cán, tôi viết tất cả những gì tôi có thể. Điều đó đến rất nhanh và không cần một sự sàng lọc nào khác – tôi chẳng cần thử thứ gì khác, đã ngay lập tức biết rằng viết là công việc ưa thích nhất. Tôi đã quen Nhi vào một buổi café, khi tôi đang đọc sách, thế nên mãi sau đó tôi vẫn cho rằng viết chính là định mệnh của cuộc đời tôi vì nhờ có nó mà tôi gặp em. Khi đó đang là tháng giêng, những cơn gió đã rất lạnh. Thứ may mắn nào đã khiến em trở thành người yêu của tôi, tôi cũng không biết. Nhi là một cô gái xinh đẹp, thông minh, hài hước, duyên dáng và rất nhiều ước mơ.

- Tại sao em lại yêu anh? – có lần tôi hỏi.

- Vì anh rất cù lần.

Tôi chưng hửng.

- Thật sao?

- Khônggg! Vì anh rất đáng yêu, và vì anh rất đặc biệt.

- Đặc biệt như thế nào?

- Như cách mà anh tin vào những điều em nói vậy, chàng trai cù lần của em ạ.

Chúng tôi thường có những đoạn đối thoại không đầu không đuôi như vậy, và thường Nhi luôn khiến tôi tụt dâng cảm xúc như một chiếc thủy kế suốt buổi trò chuyện. Đây là ví dụ của một buổi trò chuyện khác.

- Duy à, anh hãy cưới em đi – Nhi nói câu đó khi tôi đang làm việc bên máy tính còn em ngồi vắt vẻo chân trên ghế đệm vuốt ve con mèo trắng của tôi.

- Em nói thật chứ? – tôi tròn mắt.

- Noooo. Cưới nhau về bây giờ thì lấy sỏi ra làm cơm ư? – Nhi cười phá lên.

- Anh sẽ làm việc chăm chỉ.

- Còn em sẽ chơi miệt mài. Sẽ phá hết những thứ anh làm được – Nhi nhìn tôi, động đậy lông mày tỏ vẻ nguy hiểm.

- Vậy khi nào mình sẽ cưới nhau nhỉ? – tôi ngẩn ra.

- Hết 2012. Em muốn xem khi Trái Đất tận thế anh có cứu em nhiệt tình không đã!

Chúng tôi yêu nhau theo kiểu đó.


2. Thứ đức tính đáng quý của nghề viết lách đã mang lại cho tôi chính là sự kiên nhẫn – và điều này phát huy sức mạnh rất lớn trong mối quan hệ của chúng tôi. Bởi tôi thường là người lắng nghe – mà người lắng nghe thì cần sự kiên trì vì không phải bao giờ người kể truyện cũng thích dừng lại. Nhi có thể nói triền miên cả tiếng đồng hồ mặc cho tôi mắt tròn mắt dẹt thi thoảng cười trừ. Nhưng đôi khi em cũng ngồi yên ắng hàng giờ, xem TV hoặc làm gì đó, khi tôi tập trung với máy tính. Sự thực là tôi thích lúc em nói như khướu hơn, bởi tôi yêu ánh nhìn tươi sáng và nụ cười vui vẻ của Nhi khi đó.

Nắng rực rỡ trên phố, đó là một ngày thứ tư, Nhi đột nhiên hỏi tôi:

- Anh có muốn biết về người yêu cũ của em không?

Chúng tôi đang ngồi ở một quán café vỉa hè, và khi Nhi nói câu đó, tôi bị giật mình, cốc café trên tay suýt tuột xuống. Tôi nhìn em, không nói gì, theo kinh nghiệm của tôi thì chẳng nên nói điều gì lúc này cả, hãy cứ để một cô gái chia sẻ nếu cô ấy muốn bạn là bờ vai. Và Nhi bắt đầu kể thật. Ban đầu là việc Nhi đã quen cậu ta ra sao, hai người đã có một ngày Noel tuyệt vời như thế nào, rồi cậu ta đi du học và bỏ mặc Nhi lại. Vài tháng liên lạc chập chờn là cầu nối cho lời nói chia tay khi cậu ta về nghỉ. "...và nhanh chóng bắt nhịp với cô gái khác!" - Nhi vừa nói vừa vung tay bực bội. Một hồi, em im lặng. Rồi bắt đầu khóc. Tôi hoảng hốt, cuống quýt kiếm giấy ăn gần đó đưa em. Tất cả mọi người xung quanh nhìn tôi như một
thằng đểu vừa đá đít cô gái xinh đẹp tội nghiệp đang thút thít. Tôi bối rối chẳng biết làm gì, cho đến khi Nhi nói:

- Rồi em đã rất thất vọng về mọi thứ. Thế mà không hiểu sao khi gặp anh, tất cả mọi chuyện đó tan biến hết. Em thậm chí đã bị anh hớp hồn ngay từ ánh mắt đầu tiên. Và đến giờ em cảm thấy mình thật hạnh phúc có anh luôn ở cạnh.

Thế đó, cô gái của tôi là như vậy. Khi Nhi muốn nói điều gì đó ngọt ngào, thì nó thật sự ngọt ngào. Tôi cười, lau nốt giọt nước mắt lăn dở trên má em:

- Chỉ có thằng hâm mới bỏ em.

- Vì sao, em có điểm gì tốt chứ.

- Em rất chân thành.

Thực ra, tôi muốn nói với Nhi rằng em là ánh sáng duy nhất mà tôi thấy, trong nhiều năm nay. Và nếu không có em, tôi đã chẳng biết mình miệt mài viết và kiếm tiền để làm gì. Sau khi bước vào cánh cửa em đã vẽ ra, tôi thấy một thế giới khác. Ở đó có điều gì đó để tôi chạy theo một cách mê mải, như không thể dừng lại. Khi tôi nói điều này với thằng bạn, gã đã cười to lên và vỗ vai tôi: "Mày đang yêu đấy. Không phải điều gì sáng suốt đáng tự hào đâu. Thứ đó vô bổ và tốn thời gian nhất trong cái cuộc đời này." Tối hôm ấy, gã bạn để status: "Giá như mình cũng được yêu!" Tôi vừa cười vừa bấm like.


3. Trong mắt Nhi tôi là một người thiếu thực tế. Thế nhưng khi tôi ngồi gọt một thứ đồ gỗ nhỏ nào đó tặng Nhi là cô lại vui như hết Tết, reo lên tựa đứa trẻ con. Lần đầu tiên, tôi đã ngồi gọt một con sư tử tặng cô, sau đó thì là một con hổ, rồi một cáo, một con mèo, một con thỏ... mọi thứ cứ xì-tin hóa dần theo sở thích của Nhi. Cô thích tất cả những thứ đó, chụp ảnh khoe bạn bè và bầy thành một dãy trước máy tính. Tôi yêu cách Nhi trân trọng những gì tôi làm – chẳng phải chàng trai nào cũng mong muốn có một cô gái như vậy sao. Cũng có lần cô ngồi đọc một truyện ngắn tôi mới viết, xong ngồi khóc hết nửa hộp giấy ăn. Sau chuyện đó, tôi giữ một cảm giác bất an trong mình, mà chẳng biết vì sao.

Đúng ngày kỉ niệm yêu nhau ba năm, tôi đưa Nhi đi chơi, đi ăn rồi đưa em về nhà. Khi một mình phóng trên phố về nhà, đầu óc tôi cứ quanh quẩn những chuyện chẳng rõ ràng. Tôi ngồi lại bên đường, châm điếu thuốc và hút. Nhìn đầu thuốc đỏ lập lòe trong bóng tối, tôi như thấy được quỹ thời gian của chính mình ngắn lại một cách vô cớ. Một người phụ nữ tất tải đạp xe ngang qua tôi rất nhanh, mặc dù phía trước chẳng có điều gì để đuổi theo. Tôi để điếu thuốc sang một bên, phóng xe ngược về chợ hoa Nghi Tàm, lấy hết tiền ra mua một xe hoa rồi khệ nệ mang đến nhà Nhi. Em xuống sau khi tôi nhắn tin, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa e dè:

- Sao anh mua nhiều hoa thế?

- Vì tự dưng anh muốn thế.

- Anh hâm quá.

Tôi cười, chẳng biết nói gì.

- Mà bây giờ khuya lắm rồi, anh không về ngủ đi thì mai làm sao đi làm!

- Anh về bây giờ đây.

- Ngọt ngào quá! – Nhi vừa vuốt những bông hoa vừa chu mỏ lên với tôi.

Khi em đóng cửa vào nhà, tôi lại gọi khẽ:

- Nhi!

- Dạ.

- Anh...

- Anh?

- Anh chúc em ngủ ngon.

- Anh đúng thật là đồ hâm đáng yêu đó.

Tôi bước lên xe sau đó, mãn nguyện, như vừa làm được việc gì đó cần thiết. Những cơn gió lạnh cứ lùa vào cổ và cánh tay, không hiểu điều gì đã khiến tôi thấy ấm áp dọc quãng đường về. Tôi đi chậm lại, nhấm nháp nốt chút đêm Hà Nội.


4. Từ sau hôm kỉ niệm ấy, tôi làm việc nhiều hơn, và cũng yêu Nhi nhiều hơn, như thể đã có điều gì đó thay đổi trong lòng. Tôi luôn dịu dàng với em ngay cả khi Nhi trở nên khó tính và càu nhàu về thái độ sống của tôi.

- Anh cứ làm việc suốt vậy?!! – Nhi nói thế khi thấy tôi dành nguyên cuối tuần ngồi viết nốt cuốn sách.

- Em muốn đi ăn ư? – tôi nhanh chóng chuyển máy tính sang chế độ ngủ, quay về phía em.

- Không! Anh cần ra ngoài với bạn anh chứ! Thắng gọi em sáng nay, hỏi anh làm sao mà tắt máy đó.

- Vì anh muốn tập trung mà – tôi cười – với lại anh
chỉ cần em.

- Sao mà như thế được!

Sau một hồi vỗ về, cuối cùng chúng tôi đi xem phim, vẫn chỉ có hai chúng tôi. Tôi không biết mình tiêu cực hay không nữa. Bố mẹ tôi đã mất từ lâu trong một tai nạn, thế nên từ khi Nhi xuất hiện trong cuộc sống của tôi, tôi chỉ còn biết có em. Tôi nghĩ về điều đó suốt bộ phim, vì thế khi ra khỏi rạp, tôi vẫn không có khái niệm mình vừa xem thứ gì.

- Phim dở ghê.

- Vậy ư?

- Em thích hai nhân vật chính đến với nhau.

- Không phải bao giờ như thế cũng là hay – tôi cười.

- Nhưng em thích thế! – Nhi cau mày – mới lại nhân vật nam cứ giống anh ý.

- Tại sao giống anh thì lại dở?

- Thì đó, anh ta cứ bị romantic kiểu hâm.

Tôi bật cười. Vậy thì với tôi đó là một bộ phim hay. Tôi không biết các gã khác cưa gái ra sao, tôi cũng không biết các đôi khác yêu nhau thế nào, tôi hài lòng với những thứ mình đang có. Và tôi yêu Nhi bằng tất cả những gì tôi có thể, như để đáp trả ý nghĩa cuộc sống mà em đã mang lại cho tôi.

- Ngày mai là Valentine đó anh ơi!

- Em muốn làm gì?

- Em chưa biết. Thế anh muốn làm gì?

- Bất cứ thứ gì em muốn – tôi nháy mắt.

Tôi đèo Nhi trên đường, em ngồi sau vừa ôm tôi vừa hát, khiến tất cả mọi người đi ngang qua chúng tôi đều ngoái lại nhìn tủm tỉm cười. Tôi đã quen với chuyện đó, thậm chí còn ưa thích nó. Tôi nhả ga đi từ từ, nghe Nhi hát vang phía sau như chích chòe bé con: "Come on skinny love what happened here. Suckle on the hope in lite brassiere..." Rồi Nhi đột nhiên kéo vai tôi lại, thì thầm:

- Anh à, em nghĩ lại rồi, em không chờ hết 2012 nữa đâu, giữa năm mình cưới nhau luôn nhé!

Tôi mỉm cười. Những cơn gió tháng Giêng thật lạ, nó cứ khiến người ta co lại với nhau gần hơn, yêu quý những gì trong tay mình hơn. Tôi đã bắt đầu yêu em vào một ngày như thế ba năm trước. Như một điều diệu kỳ.

Đêm 30, mẹ sẽ về thăm con!

Tiếng nói khàn khàn của mẹ vọng qua chiếc điện thoại đã cũ làm cổ họng tôi nghẹn ứ, đôi gò má run run, khóe mắt cay cay nhưng tôi không dám khóc thành lời. Tôi sợ đứa con bé bỏng của mẹ sẽ làm mẹ lo.

Tôi xa mẹ đã gần 4 năm rồi, tôi nhớ mẹ, tôi mong mẹ về sớm hơn, thế nhưng vì những lo toan trong cuộc sống, mẹ nói chỉ kịp về với tôi ngay trong đêm giao thừa. Gia đình chỉ có 2 mẹ con, ba mất sớm nên gánh nặng mưu sinh như đè trên lưng của mẹ. Cuộc sống ở quê vốn dĩ khó khăn, mẹ đành lòng gởi tôi cho ngoại để vào Nam kiếm sống.

Cái ngày mẹ đi, tôi khóc rất nhiều tôi cứ nghĩ mẹ sẽ bỏ tôi. Tôi sợ, đi làm trong Nam mẹ sẽ quen 1 ai đó rồi lập gia đình, quên đi đứa con của mẹ nơi quê nhà. Đêm hôm đó là cái đêm cuối cùng tôi được ngủ với mẹ, mẹ ôm ghì lấy tôi rồi thủ thỉ: “Con ở nhà, nhớ nghe lời ngoại, học hành cho tốt. Mẹ đi kiếm tiền tết về mẹ mua áo mới rồi dắt con đi chơi”. Đứa con mới lớn vỡ òa trong cái suy nghĩ về người mẹ. Đêm chia tay, 2 mẹ con cứ ôm chầm nhau mà khóc. Trong đêm tĩnh mịch, tiếng khóc vọng lên từng hồi từ căn nhà lá chật hẹp là nỗi lòng của người mẹ xa con. Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, mẹ phải dậy lúc 3 giờ sáng để kịp chuyến xe lên tỉnh. Tôi không kịp tiễn mẹ.

Đã hơn 3 năm trôi qua rồi mẹ nhỉ, cứ những ngày giáp Tết như thế này lòng con lại nhớ mẹ da diết. Con đều đặn gọi điện cho mẹ,mẹ vẫn an ủi con bằng câu nói quen thuộc: “Đêm 30 mẹ mới về được con ạ”. Mẹ biết không, con đau lắm, con nhớ mẹ lắm. Hôm nay đứa con của mẹ đã tròn 16, nó không còn ngây ngô như đứa trẻ 3 năm về trước. Nó đã trưởng thành rồi mẹ ạ, ba năm xa mẹ con đã khôn lớn rất nhiều. Con biết giúp đỡ ngoại, biết tự tay chăm sóc mình và con luôn cố gắng học tập tốt để mong mẹ quay về.

Mẹ ơi, 3 cái tết trôi qua không có mẹ con và ngoại buồn lắm. Người ta nói tết là dịp đoàn viên nhưng gia đình mình lại không có niềm hạnh phúc đó. Mẹ xa con, xa ngoại nơi phương đó chắc mẹ có nhớ về gia đình? Câu hỏi đó làm con trằn trọc mỗi đêm. Nhiều đêm trỡ mình dậy, con khóc rồi đem ảnh kỉ vật 2 mẹ con mình ra ngắm. Mỗi lúc như thế chỉ có ngoại là hiểu nỗi lòng của con.

Hằng tháng, mẹ vẫn đều đặn gởi tiền phụ ngoại nuôi con. Đồng tiền quý thật nhưng mẹ ơi cái con cần bấy lâu nay là tình thương của mẹ. Là cái ôm, cái vuốt ve, cái động lực bên con mỗi khi con vấp ngã. 3 năm xa mẹ con vấp rất nhiều mẹ ạ. Ngày đầu con khóc, rồi vu vơ hờn trách mẹ. Nhưng những lần tiếp theo con tự gượng dậy bằng chính nghị lực của mình.

Rồi 1 hôm, con nghe người ta đồn thổi mẹ có chồng rồi lập nghiệp ở Sài Gòn. Nỗi đau như ùa về trong tim con, con cứ nghĩ sự cố gắng bao năm qua của mình thành con số không. Con cố gắng để làm mẹ vui, mẹ mong về bên con, bên ngoại. Nhiều đêm con khóc và không muốn tin vào điều đó nhưng đó là sự thật. Mẹ bảo với ngoại, mẹ gặp chú làm cùng công ty rồi kết hôn, định cư trong Nam, chờ con học hết cấp 3 rồi đón ngoại và con vào. Suy nghĩ của con không còn ích kỉ như xưa, con không sợ mất mẹ, con hạnh phúc khi mẹ tìm được 1 người đàn ông che chở cho riêng mình. Người bố chưa 1 lần gặp mặt vẫn gọi điện thăm hỏi con thường xuyên.

Bố đã tâm sự với con rất nhiều, về công việc, về chuyện đời, chuyện người và cả về mẹ. Con hiểu bố dượng thương và yêu mẹ rất nhiều. Mẹ biết không, ngày mà mẹ sinh con đầu lòng cùng bố dượng, con đã khóc, con vui vì mình có em, con vui vì niềm vui lớn của mẹ.

Nhìn cành mai đang khoe sắc ngoài ngõ, con mong mẹ từng hồi. Đã đến Tết rồi mẹ ạ, sao mẹ vẫn chưa về? Nhà cửa ngoại và con dọn dẹp tươm tất hết rồi. Khu vườn nhà mình bây giờ rậm rạp hơn, cây cối chằn chịt hơn, căn nhà lá vẫn còn nguyên vẹn, vẫn giọt mỗi khi có đợt mưa lớn ùa về. Con với ngoại cũng chỉ nấu vài ba đòn bánh tét, mua vài gói bánh về cúng tổ tiên cho có gia vị ngày tết. Thắp nén hương ngày
cuối năm, nhìn di ảnh của ba trên bàn thờ con thì thầm: “Ba ơi, mẹ có gia đình mới rồi, mẹ sống tốt và vui vẻ lắm ba biết không. Ba nơi suối vàng cũng thật mạnh khỏe nha ba, tết năm nay mẹ nói sẽ dắt em cùng với bố dượng về thăm con, thăm ngoại. Con hạnh phúc lắm, nơi phương xa ba có nghe tậm sự của con”.

Không khí tết đang len lỏi khắp con đường, ngã phố và rạng rỡ ngay trên khuôn mặt của những đứa trẻ. Đêm qua, con không ngủ được vì câu dặn dò của mẹ: “Đêm 30, mẹ cùng bố dượng và em về thăm con, thăm ngoại”.

Vệ sĩ mến thương

Năm tôi thi đậu vào lớp 10 trường chuyên của thành phố, bố đã tặng tôi món quà bất ngờ: Một chú chó trắng đen có đôi mắt màu nâu xám. Theo “lý lịch” thì chú ta vừa tròn ba tháng tuổi. Tôi đặt tên nó là Tôm. Với một tên con trai 15 tuổi, Tôm thực sự là món quà trên cả tuyệt vời.

Tôm ở chung phòng với tôi được vài tháng thì bố mẹ đề nghị tôi thả nó ra ngoài vườn. Tôm rụng lông nhiều lắm. Lông nó rải khắp nhà, trên nệm, bàn ghế, quần áo, cả đồ ăn cũng dính lông. Bố đóng cho Tôm một cái nhà nhỏ từ ván ép, đặt ngay ngắn dưới gốc cây xoài già. Mẹ khâu nệm mới, ấm và dày hơn để khi sương đêm xuống, Tôm không bị lạnh. Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn.

Nhưng có vẻ như Tôm lại thích ngôi nhà mới trong vườn hơn là cái nệm nhỏ sơ sài đặt ở góc phòng chật chội. Mất hai ngày đầu để làm quen, sang ngày thứ ba, Tôm bộc lộ rõ bản chất hiếu động. Tôm rất thích đào bới. Một buổi sáng, khu vườn nhỏ nhà tôi đã bị xới tung. Mấy bụi hoa đang chuẩn bị đơm bông ở góc vườn bị bật gốc. Sợ mẹ nổi trận lôi đình, bố con tôi lén lút dọn dẹp “hiện trường”, nhưng cũng chỉ được một chốc, quay đi quay lại đã thấy Tôm hí hửng ngậm trong miệng một bụi cúc chi. Mẹ bắt đầu nhận ra sự phiền toái của thành viên mới khi sàn nhà lúc nào cũng in đầy dấu chân Tôm cùng đất lẫn cát. Một lần bực quá, mẹ vớ lấy cây chổi lông gà quất nhẹ vào mông Tôm. Bị ăn đòn, nó lấm lét lùi về phía sau, vẻ sợ hãi. Không cần phải dùng biện pháp mạnh tới lần thứ hai, hễ mẹ lừ mắt, Tôm tự động lỉnh ra vườn, chui vào căn nhà nhỏ. Bữa nào có mẹ ở nhà, dù có ngứa ngáy chân tay lắm, nó cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi vờn mấy trái banh da hay nghịch cây xích đu treo toòng teng trên tán xoài. Nhưng bóng mẹ vừa đi khuất, Tôm sẽ nhào bổ ra đám đất mềm ở góc vườn, hì hục đào bới như thể đang tìm kiếm báu vật.

Sáng Chủ nhật, nhà tôi có khách. Chú Hưng, bạn cùng cơ quan mẹ tới chơi, ngỏ ý muốn xin Tôm về nuôi. Chú Hưng ở một mình buồn, nhà cửa vườn tược lại rộng rãi. Bố nhìn mẹ, mẹ nhìn tôi. Mẹ nhỏ nhẹ:

- Nhà mình hơi chật. Chú Hưng cũng ở cách đây không xa. Cuối tuần, con có thể đến thăm Tôm nếu thích.

- Không được đâu! – Mặt tôi đỏ lựng lên.

- Bố mẹ đã quyết rồi. Con có thể nuôi một con chó khác thuần tính hơn, không phải giống chó săn hiếu động.

- Mọi người cứ thử bắt Tôm xem! – Tôi gằn giọng, chạy thẳng ra vườn.

Tôm rất khôn. Nó nhất quyết không cho chú Hưng đụng tay. Mặc cho bố mẹ gọi rát, nó trốn tịt dưới gầm giường. Vài lần như thế, chú Hưng nản, bố mẹ tôi cũng nản. Vậy là Tôm chẳng phải đi đâu. Cuối tuần, tôi dắt Tôm đi công viên dạo chơi, để ăn mừng thoát nạn. Lúc băng qua một bãi cỏ rậm, Tôm giật mạnh dây xích, chạy ào về phía sau. Cách chỗ tôi đứng chừng mươi bước chân, có một con chó bẹc-giê đang gầm gừ định lao tới. Tôm vờn quanh con chó lạ như muốn cảnh cáo. Cuộc rượt đuổi chỉ thực sự bắt đầu khi con chó lạ cáu kỉnh giơ chân táp trúng mặt Tôm. Khoảng 15 phút sau, Tôm trở về, liếm láp bộ lông sũng nước.Tôi phạt Tôm hai ngày, không cho nó ra khỏi nhà. Tôi mong nó hiểu dùng bạo lực để trấn áp kẻ lạ là một điều đáng xấu hổ. Nhưng Tôm không nghe lời. Có vẻ nó cũng chẳng sợ bị nhốt phạt.

Hôm sau, khoảng 6 giờ tối, tôi dắt Tôm chạy bộ quanh khuôn viên khu chung cư mới xây. Lúc băng qua đường, dây xích trên tay tôi bất ngờ bị giật mạnh. Tôm gầm gừ nhìn một con chó giống Đức xa lạ, đang chuẩn bị nhao người về phía chúng tôi. “Tôm, đi nào!” – Tôi giật mạnh dây xích. Tôm ngoan cố níu lại, thủ thế. Con chó lạ hiếu chiến bất thình lình lao phầm phập tới. Kẻ nó tấn công không phải Tôm, mà là tôi. Tôi không kịp né nên lãnh ngay một vết ngoạm bên chân trái. Ngay sau đó là một hỗn chiến kinh hoàng. Tôm vất vả ra đòn vì vướng sợi xích to ở cổ. Mọi chuyện chỉ thực sự kết thúc khi người đàn ông cao lớn chạy tới, kéo con chó giống Đức hung hãn đi, xin lỗi rối rít. Tôm bị thương ở tai. Nhưng nó không kêu. Nó liếm liếm vết trầy trên chân tôi rồi lầm lũi trở về.

Mẹ đưa tôi đi chích ngừa còn bố đưa Tôm đến bác sĩ thú y lau rửa bôi thuốc cho vết thương trên tai. Khi về, mẹ cứ xoa đầu Tôm mãi, nói rằng thật may mắn khi Tôm vẫn ở đây cùng gia đình tôi. Nếu không có Tôm bảo vệ, tôi đã bị con chó lạ tấn công trầm trọng hơn nhiều. Bố bảo tôi: “Tôm ngửi thấy mùi nguy hiểm xung quanh con, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ kẻ nào có ý định tấn công con. Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”.

Tôi dắt Tôm đi dạo mỗi ngày. Tôi cố gắng dạy cho nó cách giữ bình tĩnh trước những mối đe dọa. Khi có một con chó lạ gầm gừ tiến đến gần, Tôm không cuồng lên và gầm gừ đáp trả nữa. Nó quay lại nhìn chằm chằm vào “đối thủ”, đủ lâu để có thể coi như một lời cảnh cáo, chờ nghe mệnh lệnh của tôi rồi quay lưng. Tôm không chỉ là một con chó thông minh, nó còn rất biết cách lắng nghe và kiểm soát tốt hành vi của mình. Tôi tin vậy.